Chương 57: Tất cả là báo ứng
Tả Thảo đi ngang qua Tả Đống Lương, làm một động tác né tránh, như thể có một người không tồn tại vừa lướt qua cô.
Từ Liễu nói: “Mày lại phát điên cái gì thế?”
Tả Thảo kỳ lạ nhìn bà ta một cái, ánh mắt đặt trên không trung, tiêu điểm dần xa.
Từ Liễu bị cô nhìn nổi hết da gà.
Tả Đống Lương chiếm căn phòng to nhất, tốt nhất trong nhà.
Buổi tối đi ngủ, Từ Liễu nghe thấy từ phòng Tả Đống Lương vọng ra tiếng cười đùa của một bé gái.
Từ Liễu tưởng là Tả Thảo và Tả Phương đang quậy: “Giờ này rồi còn chưa ngủ, làm gì thế?”
Phòng Tả Thảo ở hướng khác, Tả Thảo thò đầu ra: “Mẹ, sao thế ạ?”
Mặt Từ Liễu hơi trắng: “Mày, vừa nãy mày không ở trong phòng em mày à?”
Tả Thảo nói: “Đâu có ạ, con đang ngủ, sắp ngủ rồi.”
“Thế Tả Phương đâu?”
Tả Thảo nói: “Cũng ở đây ạ, hôm nay hai đứa con ngủ chung.”
Bóng đèn trong nhà chập chờn một cái.
“Tả, Tả Đại Dương.” Giọng Từ Liễu hơi run.
Tả Đại Dương hỏi: “Sao thế?”
“Không hiểu sao, tôi cứ thấy, rợn rợn thế nào ấy.”
“Điện không ổn định, chả phải bệnh cũ rồi à, đừng có suy nghĩ linh tinh.”
Từ Liễu nhớ lại ban ngày, đôi mắt đen thui, vô hồn của Tả Thảo.
Có một cảm giác rợn tóc gáy như có con rắn đang bò qua mu bàn chân.
Hôm sau ăn cơm, Tả Phương và Tả Thảo dậy hơi muộn.
Từ Liễu dỗ Tả Đống Lương một hồi lâu.
Từ khi Tả Phương và Tả Thảo về, Tả Đống Lương hay khóc.
Từ Liễu dỗ đến phát bực.
Hai đứa con gái này khắc con trai bà, ý nghĩ đó lại nổi lên trong lòng Từ Liễu.
Từ Liễu nói với Tả Đại Dương: “Hay là, vẫn để Tả Phương Tả Thảo về đi, chúng nó ở đây, Đống Lương không khá lên được.”
“Tốn công tốn sức đưa người về, lại đuổi đi thế à? Tao còn mất hơn trăm tệ cơ đấy.” Tả Đại Dương nói: “Sao cũng phải thu lại tiền sính lễ chứ.”
Đầu óc Từ Liễu rối bời.
Một lúc muốn gả hai đứa chị cả ở gần, sau này còn có thể chăm sóc Tả Đống Lương.
Một lúc lại thấy, dân làng nói không sai, Tả Thảo quá tà, còn dạy hư cả Tả Phương.
Đầu óc Từ Liễu rối bời, không kịp để ý chuyện tiêu hơn trăm tệ.
Hôm ấy đang ăn sáng, Tả Thảo đột nhiên buột miệng: “Mẹ, em gái đâu ạ?”
Từ Liễu suýt đánh rơi bát, bữa sáng đổ đầy đất.
Bà không kịp xót cái bát vỡ, quát nạt: “Nói linh tinh, mày đâu ra em gái.”
Nói đến đó là đủ rồi.
Lần này Tả Thảo không cãi lại Từ Liễu, gật đầu, như thể thực sự chỉ nói nhầm, cúi xuống tiếp tục ăn cháo.
Chỉ là thỉnh thoảng lại nhìn Tả Đống Lương một cái.
Cô không nhìn Tả Đống Lương, mà nhìn phía sau nó.
Tả Thảo nói: “Ông Trương đại tiên ở làng bên, hình như rất linh, ổng tính cho con và chị con rằng tụi con sẽ thi đỗ đại học.”
Từ Liễu cười khẩy: “Mày mà cũng thi đỗ đại học à, học hết cấp hai đã tưởng mình là nhân vật rồi.”
Thời đó, đại học thực sự là ngàn vạn quân mã chen nhau qua cầu độc mộc.
Tả Thảo nói: “Ai cũng bảo ổng cực chuẩn.”
Từ Liễu cũng muốn đi mời ông thầy bói già đến xem, do dự hai hôm, lại nghĩ Tết chưa qua hết, đi mời thầy bói phạm kiêng kỵ.
Nhưng bà thực sự có chút thấp thỏm.
Mắt thấy sắp đến rằm tháng giêng, qua rằm, không vài hôm nữa là khai giảng.
Bà Tả lên nhà thường xuyên hơn.
Bà ta dần thuyết phục được Từ Liễu, ánh mắt nhìn Tả Phương, vừa hài lòng lại vừa soi mói.
Bà ta gặp Tả Thảo ở gian nhà chính.
Tả Thảo dựa vào khung cửa, bà Tả thấy cô, không hiểu sao, mí mắt bắt đầu giật.
“Bà biết đấy, cháu và cháu trai bà xung khắc.” Tả Thảo nói.
“Bà biết tại sao nó phải vào tù không? Vì nó gặp cháu, nó đắc tội với cháu, nên cháu tống nó vào đấy.”
“Bà muốn cưới chị cháu à? Tung mấy lời đồn nhảm nhí đó, là để chặt đứt đường lui của chị cháu đúng không? Bà cưới không được đâu, cháu xung với nhà bà, chị cháu cũng xung nhà bà, sẽ khắc đến mức nhà bà tuyệt tử tuyệt tôn.”
Tả Thảo nói mỗi một câu, mặt bà Tả lại xanh thêm một phần, môi run cầm cập: “Mày, mày – tao biết là mày mà –”
Tả Thảo nhe răng cười với bà ta một cách ác ý: “Phải đấy, chính là cháu.”
Từ Liễu nghe thấy động tĩnh bên ngoài: “Nói gì thế?”
Bà Tả khó khăn lắm mới trấn tĩnh lại vẻ mặt.
Bà ta không còn lựa chọn nào khác, cháu trai bà ta vừa không bằng cấp vừa không có năng lực, lại còn ngồi tù.
Tả Phương đã là khả năng duy nhất sau bao tính toán của bà Tả.
Phải, bà ta muốn Tả Phương cũng không còn lựa chọn, để nó có thể an phận sống với Tả Minh Hiên.
Nghĩ đến Tả Minh Hiên bị hại bởi con nhỏ Tả Thảo chết tiệt này, bà ta hận không thể ăn tươi nuốt sống nó.
– Con dâu, cháu trai bà phải lấy vợ.
Bà ta quay sang Từ Liễu nở nụ cười, khuôn mặt già nua dần biến dạng, sợ không kìm được mà lao vào xé xác Tả Thảo, vội vàng bỏ đi.
Tả Thảo nhìn theo bóng lưng bà ta.
Đồ già khốn kiếp, đúng là khó chơi. Giá mà hôm nay đánh nhau được luôn, mặc kệ vì cái gì, chỉ cần đánh nhau là xong, thì cũng chẳng có chuyện kết thân này nữa.
Từ Liễu nói: “Tả Thảo, mày gần đây bị làm sao thế, kỳ kỳ quặc quặc.”
Tả Thảo nói: “Người trong nhà đông quá, ồn ào, ồn đến khó chịu.”
“Ồn ào chỗ nào? Ngày ngày mày phát điên cái gì thế?”
Đang nói, trong nhà lại vọng ra tiếng khóc oa oa của Tả Đống Lương.
Thằng bé đã bốn tuổi rồi, khóc lăn ra đất, lăn lộn như con sâu, nhất quyết không chịu đứng dậy.
“Chị, chị –” Mỗi lần kích động, nó lại bắt đầu gọi chị.
Tả Phương đứng một bên, mắt cụp xuống, như thể bó tay.
Từ Liễu lao tới bế Tả Đống Lương lên, cũng không quên mắng Tả Phương vài câu: “Người lớn thế rồi, còn chẳng trông nổi em mày, càng học càng ngu.”
“Chị –”
Từ Liễu bực mình: “Kêu chị cái gì, chẳng có tác dụng gì.”
Tả Thảo đứng sau lưng Từ Liễu, nghiêng đầu: “Mẹ ơi, em gọi chị, không phải gọi tụi con đâu ạ.”
Từ Liễu sững người.
Trời vốn đã lạnh, trong nhà có lò sưởi, sợ ngạt nên để hé một khe cửa sổ.
Gió lạnh từ cửa sổ ùa vào, khiến Từ Liễu lạnh từ đầu đến chân.
“Chị –”
Ngoài Tả Phương và Tả Thảo, Tả Đống Lương còn chị nào nữa…
Thực ra là có.
Nhưng đã chết từ lâu rồi.
Một đứa vừa sinh ra đã bị đưa lên núi.
Còn một đứa, chưa thành hình, gọi thầy bói xem, bảo là con gái, liền lén phá bỏ.
Nhà nuôi không nổi mà.
Cơm còn chẳng có mà ăn, lấy đâu ra nuôi thêm mấy đứa con gái.
Thế nên mấy năm nay, Đống Lương cứ gọi chị, là vì, chúng nó chưa từng rời đi.
“Cốc cốc –” Có người gõ cửa.
Từ Liễu vội bế Tả Đống Lương chạy ra ngoài.
Người ngoài cửa lại chính là ông thầy bói già.
“Khụ khụ –”
Lúc này Từ Liễu cũng chẳng còn để ý Tết nhất, kiêng kỵ gì nữa, cũng chẳng kịp nghĩ sao ông thầy bói lại đến đúng lúc thế.
Đầu óc hỗn độn của bà như nhìn thấy cứu tinh, vớ được cọng rơm cuối cùng.
“Đại tiên ơi, đại tiên, ngài xem giúp tôi đi, trong nhà tôi –”
Ý nghĩ vừa đến, đúng là nhìn cái gì cũng thấy không ổn, Từ Liễu thậm chí không dám nói ra điều cấm kỵ đó.
Ông thầy bói già thở dài một hồi, sờ đầu Tả Đống Lương: “Tất cả là báo ứng cả thôi.”
Từ Liễu choáng váng đến mức đứng không vững.
Lời đại tiên nói là có ý gì?
