Chương 66: Hắn bắt đầu tung tin đồn
Hôm sau đến trường.
Dù là căng tin, cửa hàng tiện lợi, hành lang hay nhà vệ sinh, đi đâu cũng vậy, tất cả học sinh đều bàn tán về chuyện Kha Ngữ nhảy lầu, không một ngoại lệ.
Trong những lời bàn tán đó, Tả Thảo nghe được đủ thứ tin đồn: yêu đương, phá thai, thật giả lẫn lộn.
Hỗn loạn và dung tục.
Hôm đó trong giờ học, lớp trưởng, Lưu Hưng Long và nhiều bạn khác đều không đến.
Có những nam sinh trong lòng cắn rứt, cũng có nữ sinh nhút nhát.
Tả Thảo tìm được bạn cùng phòng của Kha Ngữ, chính là cô gái hôm qua đi tìm y tế trường.
Da hơi ngăm, nhưng răng lại trắng lạ thường, mái tóc khô vàng như rơm, cô gái tên Tăng Thi Ý.
Tả Thảo nói chuyện với cô ấy một hồi, xác nhận chuyện yêu đương, phá thai hoàn toàn không có thật.
Lưu Hưng Long quả thực đã theo đuổi Kha Ngữ.
Ban đầu, Kha Ngữ cũng khá vui về chuyện này.
Được người khác thích, được công nhận sức hút của mình, dù sao cũng không phải chuyện xấu.
Nhà Lưu Hưng Long điều kiện khá tốt.
Hắn tặng Kha Ngữ sô-cô-la đắt tiền và một vài món quà nhỏ khác, Kha Ngữ khoe một vòng trong ký túc xá rồi trả lại.
Cô ấy không thích Lưu Hưng Long.
Kha Ngữ thích đọc tiểu thuyết tình cảm, ngoại hình của Lưu Hưng Long hiển nhiên không phù hợp với tưởng tượng của cô về nam chính.
Lưu Hưng Long không theo đuổi được Kha Ngữ. Lần đó ở sân vận động, Lưu Hưng Long tỏ tình trước, bị từ chối liền mắng cô ấy dựa vào đâu mà coi thường hắn.
Rõ ràng cô ấy học hành không tốt, ngoại hình cũng chỉ thế thôi, ngoài hắn ra sẽ chẳng có thằng đàn ông nào để mắt tới cô ấy nữa.
Kha Ngữ thấy hắn bị bệnh.
Hai người nổ ra tranh cãi dữ dội. Nhìn thấy giám thị, các cặp đôi khác chạy nhanh như bay.
Hai người giằng co, trong lúc lôi kéo thì bị bắt.
Lưu Hưng Long thuận thế nói với người khác rằng Kha Ngữ đã đồng ý làm bạn gái hắn.
Có lẽ là nếm được ngọt ngào.
Hắn bắt đầu tung tin đồn.
Kha Ngữ đúng là một người lãng mạn và nhạy cảm.
Sự việc lại lắng xuống thêm hai ngày, Tả Thảo không biết cuối cùng chuyện này được kết luận thế nào.
Nghe nói nhà trường đưa ra một khoản bồi thường cao ngất.
Các bạn học cũng lần lượt quay lại trường.
Giáo viên chủ nhiệm mấy ngày liền mặt mày tối sầm. Cái chết của Kha Ngữ có lẽ thực sự gây ra cho cô ta một số rắc rối, thỉnh thoảng cô ta lại phàn nàn trên lớp.
Chẳng qua là kêu mọi người mở lòng, đặc biệt là nữ sinh, đừng có suy nghĩ quẩn.
Nhà trường lại tổ chức một buổi tư vấn tâm lý toàn trường.
Không ai nhắc đến buổi tự học tối hôm Kha Ngữ chết, lá thư đó, những luồng ác ý ngầm đó.
Nhà trường đưa ra một thông báo mơ hồ, kêu mọi người giữ tâm lý tốt, có vấn đề gì thì kịp thời trao đổi với giáo viên và nhà trường.
Lớp trưởng vẫn là lớp trưởng, đứng trên bục giảng, sắp xếp lớp, duy trì kỷ luật.
Thỉnh thoảng gặp nhau ở hành lang, Tả Thảo nhìn lớp trưởng, lớp trưởng vội vã quay đi.
Còn Lưu Hưng Long, vẫn ngồi chỗ cũ, trở về dáng vẻ tầm thường chẳng ai để ý ngày nào.
Hắn thực sự là một người chẳng có chút sức hút cá nhân nào.
Vầng hào quang hư ảo tan đi, hắn vẫn nghèo nàn chẳng có gì đáng khen.
Bọn họ vẫn học hành bình thường, lại bắt đầu đùa giỡn, nói những câu đùa tục tĩu.
Tả Thảo lại không ngủ được.
Suốt một tuần liền, Tả Thảo luôn mơ thấy một mảng máu đỏ không thể xua tan.
Ngày đầu thất.
Trong trường đồn ầm lên rằng Kha Ngữ sẽ về vào ngày này.
Tối hôm đó, một phần ba học sinh xin nghỉ về nhà.
Các giáo viên cũng nhắm mắt cho phép.
Vết máu ở chỗ đó đã được lau sạch, Tả Thảo nhìn chăm chăm vào nơi ấy.
Cô nghĩ, nếu trên đời này thực sự có ma, thì xin em hãy thành lệ quỷ, đòi lại nỗi oan ức của em, xả hết cơn giận của em, rồi hãy đầu thai.
Tả Thảo xin nghỉ hai ngày, tính cả cuối tuần, tổng cộng bốn ngày.
Lâu không viết, cô cảm thấy lạ lẫm, với lại cô quen viết tiểu thuyết, trước đây chưa từng viết tin tức bao giờ.
Cách viết tin tức, cô vẫn còn nhớ từ hồi cấp ba.
Chân thực, chính xác là yếu tố đầu tiên của tin tức.
May mà, dù viết còn vụng về, nhưng văn đế của cô vẫn còn.
Để thăm dò thị trường, mấy năm trước Tả Thảo đã nuôi một đống bút danh linh tinh.
Trong số những bút danh này, cái có ảnh hưởng lớn nhất lại không phải cái viết nhiều nhất, mang lại nhiều lợi nhuận nhất cho cô.
Mà là cái cô chọn phong ấn, từng được ca ngợi là đã thổi hồi còi đầu tiên cho phong trào phản hắc.
Văn nhân dùng ngòi bút làm vũ khí, từng chữ thấm máu.
Có những bài viết, sức ảnh hưởng không vì thời gian mà giảm bớt.
Trong suy nghĩ ban đầu của cô, bút danh này đáng lẽ sẽ không bao giờ được dùng lại nữa.
Trong bi kịch này, không có hung thủ, tất cả bọn họ chỉ có vài câu nói nhẹ bẫng.
Bọn họ soi xét, đánh giá lời nói và hành vi của Kha Ngữ, phán định cô ấy là lố lăng.
Vậy thì hãy cùng đến dưới ánh đèn sân khấu, dưới kính lúp mà nhìn xem.
Tả Thảo gửi thư cho biên tập Trần.
Nhờ cái bút danh này, bài tin tức Tả Thảo gửi đi cuối cùng cũng được đăng, nhưng bị hạn chế về dung lượng và nội dung, chỉ chiếm một mục rất nhỏ.
Nhưng thế là đủ rồi. Ấn phẩm của quan báo, trên đó có địa chỉ, có tên trường, suýt soát chỉ thiếu nêu đích danh.
Điều này đủ để khiến văn bản của sở giáo dục được triển khai từ trên xuống dưới, xem xét lại toàn bộ sự việc Kha Ngữ nhảy lầu.
Cha mẹ Kha Ngữ cuối cùng cũng làm ầm lên.
Trước đó, nhà trường đưa ra lý do: học sinh lớp chọn áp lực quá lớn, kỳ thi tháng trước thành tích của Kha Ngữ không được lý tưởng, nhất thời nghĩ quẩn.
Nhà trường dĩ nhiên cũng có trách nhiệm, đã không kịp thời quan tâm đến tâm trạng của học sinh.
Bồi thường đã đến tay, người chết không thể sống lại, gia đình Kha Ngữ miễn cưỡng chấp nhận kết quả này.
Bây giờ mới biết, là vì tin đồn.
"Cái thằng 'Long ca' của các người đâu, bảo nó ra đây cho tôi xem, tôi muốn xem nó là thứ chó má gì, hại chết con gái tôi."
"Các người làm giáo viên kiểu gì thế? Con gái tôi trong sạch, nó làm giáo viên, sao mặt dày nói ra những lời như vậy? Cô cũng xứng làm giáo viên? Cô cũng xứng đứng trên bục giảng?"
"Con gái tôi mới mười sáu tuổi, tôi gửi nó vào trường tốt nhất, từ nhỏ không để nó phải vào bếp... Các người trả con gái tôi đây—"
Phụ huynh chặn ở cổng trường, bảo vệ không cho vào, phụ huynh không chịu đi.
Lớp trưởng bị gọi lên nói chuyện.
Lưu Hưng Long bị gọi lên nói chuyện.
Bạn cùng phòng của Kha Ngữ bị gọi lên nói chuyện.
Tả Thảo bị gọi lên nói chuyện.
Bài tin tức đó bị hạn chế về góc nhìn, nhìn một cái là thấy do người trong lớp viết. Nhân tài kiểu này trong lớp, ngoài Tả Thảo ra gần như không ai khác.
