Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Họ Muốn Tôi Làm Thánh Mẫu, Tôi Lại Cố Tình Thành Diêm La - E6 > Chương 95

Chương 95

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 8: Hai người là bạn trai bạn gái à?

 

Nghe vậy, giáo viên hướng dẫn tỏ ra rất hứng thú.

 

Khởi nghiệp tốt mà, tuy rủi ro lớn nhưng sinh viên đại học có trải nghiệm cũng chẳng phải chuyện xấu.

 

Khởi nghiệp còn học được nhiều hơn ở trường nhiều.

 

Giáo viên hỏi: “Em nói xem, em phụ trách làm gì?”

 

Thảo Thanh thành thật đáp: “Em phụ trách bỏ tiền.”

 

Giáo viên bật cười: “Em bỏ bao nhiêu?”

 

“Năm trăm nghìn.”

 

“Bao nhiêu? Năm trăm nghìn tệ?”

 

Cô lập tức ngồi thẳng dậy, không khí trò chuyện tan biến, giáo viên phải đảm bảo sinh viên của mình không bị lừa.

 

Bây giờ lừa đảo bên ngoài nhiều lắm.

 

Thảo Thanh kể qua về dự án của Quý Lâm.

 

Giáo viên cũng từng nghe đến sinh viên này, rất chịu khó làm ăn, cũng có vài thành quả.

 

Nhưng trong lòng cô vẫn thấy nghi hoặc: “Hai đứa là bạn trai bạn gái à?”

 

Thảo Thanh suy nghĩ một chút: “Em đang theo đuổi anh ấy.”

 

Yêu thầm là chuyện khó giấu nhất trên đời, bạn bè của Quý Lâm biết, đội ngũ khởi nghiệp cũng biết.

 

Dù sao sớm muộn gì cũng công khai, chi bằng tự mình nói ra.

 

Giáo viên hỏi: “Em dùng tiền đập vào mặt người ta à? Cậu ấy chịu chưa?”

 

Thảo Thanh lắc đầu: “Chưa ạ.”

 

Không biết giáo viên nghĩ gì, mặt mũi biến sắc: “Quý Lâm này sao lại thế nhỉ?”

 

Mấy giáo viên bên cạnh dỏng tai lên, thì thầm to nhỏ.

 

Trần Tư ở bên cạnh, nghe mà ngây người.

 

Năm trăm nghìn tệ, theo đuổi đàn ông?

 

Tuy bản thân cô ta cũng chẳng phải hạng tốt đẹp gì, nhưng không khỏi thấy hận rèn sắt không thành thép.

 

Có đáng không?

 

Đó là suy nghĩ của tất cả mọi người có mặt.

 

Thảo Thanh xoa mũi, trao đổi xong ý kiến về đồ án tốt nghiệp với giáo viên, bình tĩnh bước ra ngoài.

 

Lời đồn lan rất nhanh.

 

Cả Khúc Thanh Thanh lẫn Quý Lâm đều nổi tiếng trong trường, là những nhân vật thường xuyên được lên bảng tỏ tình, được săn đón.

 

Sau vài ngày lên men, diễn đàn Nam Đại xuất hiện một bài viết được ghim đỏ.

 

Đại gia nữ nổi khùng ném năm trăm nghìn vì điều gì? Rốt cuộc là sự méo mó của nhân tính hay sự suy đồi của đạo đức? Dẫn bạn khám phá bông hoa cao lãnh làm gà vì tiền [hot]

 

Bình luận liên tục cập nhật.

 

Chết mất, năm trăm nghìn, tôi còn tưởng bà mẹ nào trọng kim cầu con.

 

Không nhìn ra, Khúc Thanh Thanh điều kiện tốt thế cơ à?

 

Đó là do mày không biết hàng, thấy cái vòng cổ này chưa, lên Taobao tìm hàng giống, 5k8 đó.

 

[Hình ảnh] [Hình ảnh]

 

Để tôi liếm sắc đẹp của đại gia nữ cái đã.

 

Từ hôm nay, tôi là chó của chị Thanh, chỉ đông không đánh tây.

 

Dân mỹ thuật ai chẳng đốt tiền?

 

Thật sự không... Tôi nghèo đến nỗi thèm liếm cả màu vẽ.

 

Màu vẽ đắt quá quá quá quá, có ai có thể vô duyên vô cớ ném cho tôi năm trăm nghìn không, không, hai trăm nghìn là đủ rồi.

 

Chị Thanh nhìn em đi, em chỉ cần một trăm nghìn.

 

Tôi năm mươi nghìn là đủ.

 

Không nhận trả giá ác ý.

 

Tôi không cần tiền.

 

Bro soi gương trước đi, đại gia nữ rõ ràng là thèm sắc đẹp của anh Lâm.

 

Tôi có khác gì Quý Lâm đâu, chẳng phải cũng hai mắt một mũi một miệng sao.

 

Nước tiểu tôi vàng, để tôi lên trước.

 

Năm trăm nghìn có ích gì? Anh Lâm của tôi uy vũ bất năng khuất.

 

Tin mới nhất, đã khuất rồi.

 

...

 

Quý Lâm dựa vào dự án khởi nghiệp xin được một văn phòng từ trường, thường ở đó nhiều.

 

Số tiền theo hợp đồng đã được chuyển vào tài khoản của anh.

 

Đây không phải lần đầu Khúc Thanh Thanh chuyển tiền cho anh.

 

Nhưng lần trước có số tiền lớn như vậy là để chữa bệnh cho mẹ anh.

 

Mấy hôm nay anh thường nghĩ đến bản hợp đồng đó, luôn thấy trong lòng ngứa ngáy khó chịu.

 

Đã rất muộn, anh xách laptop về ký túc xá.

 

Vì giờ giấc không đồng nhất, quan hệ giữa anh và bạn cùng phòng khá bình thường.

 

Dù là trường như Nam Đại, thì kẻ thức đêm vẫn thức, kẻ chơi game vẫn chơi, kẻ ngáy vẫn ngáy.

 

Quý Lâm thường bị đánh thức.

 

Quý Lâm có thói quen chạy bộ buổi sáng, chưa đến bảy giờ đã dậy mặc quần áo rửa mặt, không tránh khỏi làm ồn người khác.

 

Anh coi thường mấy thằng bạn cùng phòng vô dụng này, cũng lười duy trì quan hệ với chúng, nên quan hệ luôn khá căng thẳng.

 

Nghĩ đến việc phải về ký túc xá, tâm trạng anh hơi tệ.

 

Anh chợt nhớ Khúc Thanh Thanh đã chuyển ra ngoài ở.

 

Ở một mình, dùng máy tính hay làm đồ án chắc chắn đều tiện hơn nhiều.

 

Còn Khúc Thanh Thanh thì chỉ biết phí hoài thời gian.

 

Anh nhớ lại Khúc Thanh Thanh chỉ một cuộc gọi là có thể xin được năm trăm nghìn.

 

Còn mình ở Thâm Quyến thì năn nỉ ỉ ôi, chịu đủ sắc mặt lạnh lùng.

 

Quý Lâm hít một hơi thật sâu.

 

Anh làm tất cả những điều này cũng chỉ để trả nợ cho Khúc Thanh Thanh.

 

Anh không có chỗ dựa, cũng không có đường lui, mọi thứ anh có được chỉ có thể dựa vào bản thân phấn đấu.

 

Quý Lâm mở cửa vào ký túc xá, ba người bạn cùng phòng đang tụ lại, thấy Quý Lâm về.

 

“Anh Lâm ngầu quá——\”

 

Giọng chúng kéo dài, đứa nào đứa nấy nháy mắt với Quý Lâm.

 

Quý Lâm có linh cảm chẳng lành.

 

“Sao tôi không có đại gia nữ nào theo đuổi nhỉ?”

 

“Soi gương đi là biết.”

 

Căn phòng tràn ngập không khí vui vẻ.

 

Tên bạn cùng phòng khó ưa nhất với Quý Lâm hừ một tiếng: “Suốt ngày chỉ biết giả tạo, tôi cứ tưởng giỏi lắm cơ.”

 

Quý Lâm càng nghe mặt càng xanh, anh nghiến răng nói: “Đây là chuyện của tôi, các cậu đừng có xúc phạm ở đây.”

 

“Ha ha, xúc phạm cơ đấy, cả trường đều biết rồi, thiếu gì bọn tôi.”

 

Bạn cùng phòng gửi link bài viết vào nhóm.

 

Bình luận càng xem càng nhiều, Quý Lâm càng xem mặt càng trắng.

 

Anh ném túi laptop lên bàn, rời khỏi ký túc xá ngay lập tức.

 

Anh gọi cho Thảo Thanh.

 

Thảo Thanh đang chơi dại.

 

Hai tay cô thay nhau chọc vào gốc đuôi của Mạn Mạn, chọc bên nào, Mạn Mạn quay đầu nhìn bên đó.

 

Thảo Thanh chọc càng lúc càng nhanh, đầu Mạn Mạn cũng quay càng lúc càng nhanh.

 

Cuối cùng, Mạn Mạn nhảy dựng lên, với tốc độ chớp nhoáng, quay đầu cắn vào tay Thảo Thanh.

 

Rồi liếm hai cái, dùng đầu cọ vào lòng bàn tay Thảo Thanh.

 

Thảo Thanh lôi từ dưới gầm bàn trà ra một miếng cá tuyết đông khô.

 

Mèo tha miếng cá từ tay Thảo Thanh, ra một góc gặm.

 

Thảo Thanh vỗ tay, đúng lúc điện thoại của Quý Lâm gọi đến.

 

“Alo.”

 

“Bài viết trên diễn đàn trường là thế nào?” Quý Lâm hỏi dồn dập.

 

“Bài viết gì cơ?”

 

Thảo Thanh thật sự không biết.

 

Gần đây cô thỉnh thoảng vẽ đồ án, nuôi mèo, ngoài ra ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, sống rất thoải mái.

 

Sức khỏe thể chất và tinh thần của một người thường đi đôi với nhau.

 

Thảo Thanh định vài ngày nữa sẽ bắt đầu đi dạo.

 

Chỉ đi trong khuôn viên trường, trường Nam Đại rất rộng, phong cảnh cũng đẹp.

 

Cô cũng không đặt ra lịch trình khắt khe nào, ngoài việc mỗi ngày tiến độ đồ án một chút, thời gian còn lại ngủ đến khi tự nhiên tỉnh, muốn làm gì thì làm.

 

Chỉ có hệ thống cứ nhắc cô làm nhiệm vụ, luôn muốn cô đi tìm Quý Lâm để tạo sự hiện diện.

 

Có bản hợp đồng làm nền, Thảo Thanh chẳng vội chút nào.

 

Làm bạn gái Quý Lâm, nhiều năm sau, cô chỉ là một bình hoa ngốc nghếch may mắn lên nhờ nhan sắc.

 

Làm nhà đầu tư của Quý Lâm, cô là bố của Quý Lâm.

 

Quý Lâm bị Thảo Thanh hỏi đến nghẹn lời.

 

Đầu óc anh bỗng nhiên bình tĩnh lại, gửi bài viết này cho Thảo Thanh xem cũng chẳng có ý nghĩa gì.

 

Việc cấp bách là gỡ bài viết này xuống.

 

Quý Lâm cúp máy.

 

Thảo Thanh hỏi hệ thống: “Anh nam chính này bị bệnh à? Cậu ta nói bài viết gì vậy?”

 

Hệ thống không chịu nói.

 

Thảo Thanh suy nghĩ một chút, mở điện thoại, dùng mã số sinh viên đăng nhập vào diễn đàn trường.

 

Ồ, mọi người đều có tài hoa ghê.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích