Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Trọng Sinh: Tích Trữ, Báo Thù, Gặp Lại Người Định Mệnh > Chương 29

Chương 29

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 29 có bản audio.

Chương 29: Đã làm gì?

 

Tô Mặc đang giả vờ say, vừa nghe Khang Cát nói vậy thì biết ngay tên này tới để dò hỏi ý định thật sự của mình.

 

“Chỉ cần kiện con đàn bà đó thôi!” Đã kiện thì tất nhiên là kiện tất cả, Tô Vũ và Tô Triết đã đi tìm chứng cứ rồi, cho nên chỉ cần nói mình chỉ nhắm vào con đàn bà Vu Liên kia, vậy thì tìm chứng cứ từ chỗ Tần Vũ Hào chắc sẽ dễ dàng hơn nhỉ?

 

“Cậu thấy ổn là được!” Khang Cát nhìn Tô Mặc đang nằm úp mặt như vô thức, trực tiếp nhắn tin cho Tần Vũ Hào.

 

Tô Mặc bĩu môi, tình bạn thời đại học chỉ có vậy thôi, vì lợi ích mà cái gì cũng có thể vứt bỏ.

 

Nhưng, như vậy cũng bình thường thôi, dù sao Tần Vũ Hào chính là ân nhân nuôi sống Khang Cát, giờ Tô Mặc đã hiểu vì sao năng lực của Khang Cát không tốt mà Tần Vũ Hào vẫn nuôi hắn lâu như vậy.

 

Để làm gì? Chắc là biết sớm muộn gì cũng có ngày phải đối phó với mình chăng?

 

Khang Cát đỡ Tô Mặc về lại xe motorhome, còn hắn thì ở khách sạn, khách sạn này cách văn phòng luật sư của Tô Mặc khá gần.

 

Nếu là người khác, chắc sẽ cảm động lắm nhỉ?

 

Nhưng Tô Mặc chẳng hề cảm động chút nào, bất quá sau khi Khang Cát đến khách sạn, anh liên hệ với vài người bạn trong giới luật sư, anh sắp kiện tụng, vì anh là nguyên đơn nên cần phải tìm luật sư.

 

Chuyện của Tô Mặc tạm gác lại, nói tiếp về Hình Ngữ Nặc và Ưu Ưu sau khi trở về biệt thự, điện thoại của Hình Văn Thiên liền gọi tới.

 

Bây giờ Hình Ngữ Nặc vừa nhìn thấy cuộc gọi của Hình Văn Thiên là đã thấy đau đầu, nhưng giọng Hình Văn Thiên rất ôn hòa: “Nặc Nặc, con định tổ chức sinh nhật tuổi mười tám thế nào?”

 

“Cha, sinh nhật có tổ chức hay không cũng không quan trọng.” Còn hai ba tháng nữa mà, cô chẳng vội chút nào.

 

“Không được, sinh nhật tuổi mười tám rất quan trọng, cha sẽ chuẩn bị cho con.” Hình Văn Thiên mở lời cam đoan.

 

Hình Ngữ Nặc bĩu môi, kiếp trước chính vì ông ta nói trước sẽ tổ chức sinh nhật cho mình, cho nên mình mới cảm động như vậy, nếu không thì sau này cũng sẽ không thấy cha tốt, đem tất cả những gì mình có ra cứu ông ta, kết quả thì sao...

 

Tình thân... Xàm xí!

 

Hình Ngữ Nặc nói chuyện với Hình Văn Thiên vài câu rồi cúp máy, thật ra Hình Văn Thiên gọi để dò xem Hình Ngữ Nặc có giận vụ Ngụy Vũ và Lâm Văn gây sự hay không.

 

Sau khi Hình Văn Thiên cúp máy, Ngụy Vũ ngồi bên cạnh ông ta: “Thật sự muốn tổ chức tiệc sinh nhật sao?” Bây giờ tiền trong tay họ không còn nhiều, bà ta thật sự không muốn tiêu quá nhiều tiền cho con nhỏ đó.

 

“Nặc Nặc là con gái của tôi.” Hình Văn Thiên nhìn Ngụy Vũ, phải biết lúc Lâm Văn tổ chức sinh nhật tuổi mười tám, bà ta đã làm rất hoành tráng, nếu đến con gái ruột của mình mà làm qua loa, Hình Văn Thiên cảm thấy trong lòng sẽ không thoải mái.

 

Tất nhiên, cũng không phải vì Hình Ngữ Nặc, mà vì thể diện.

 

Dù sao cũng đã có không ít bạn bè nhắc nhở ông ta rằng ông ta hơi thờ ơ với con gái ruột của mình.

 

Hình Văn Thiên tự mình không cảm thấy vậy, nhưng bạn bè vừa nói, ông ta cũng thấy hình như đúng là như vậy.

 

Thêm vào chuyện Ngụy Vũ và Lâm Văn đòi nhà của Hình Ngữ Nặc, ầm ĩ đến mức không ít người biết, cho nên mọi người càng nói về ông ta nhiều hơn.

 

Hình Ngữ Nặc không biết suy nghĩ của ông bố ruột này, dù sao trong lòng cô, ông bố ruột này cũng như đã chết rồi, cô không muốn lãng phí thời gian cho ông ta.

 

Ưu Ưu sau khi trở về biệt thự thì bận rộn với chuyện APP game, tuy vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm, nhưng vì màn biểu diễn của Hình Ngữ Nặc trên sân bóng rổ, đã thu hút không ít người trong trường tham gia.

 

Ưu Ưu đã bàn xong chuyện quảng cáo, từ tám giờ sáng mai, game sẽ chính thức ra mắt toàn diện.

 

Ưu Ưu tin tưởng, lúc đó mấy trò game này của anh ấy nhất định sẽ bùng nổ.

 

Hình Ngữ Nặc không quan tâm mấy chuyện này, cô ăn xong bữa tối do Thất Thất đặc biệt chuẩn bị cho cô, rồi tiếp tục đi rèn luyện.

 

Chạy bộ mỗi tối là không thể thiếu, sau đó là Luyện Thể Thuật, bây giờ cô đã biết đại khái các động tác, tuy có một số động tác làm rất khó khăn, nhưng Hình Ngữ Nặc đã làm ra dáng ra dạng rồi.

 

Tuy chỉ cần làm mấy động tác này, toàn thân đều đau, nhưng cô vẫn nghiến răng kiên trì, bây giờ thời gian kiên trì của cô cũng tăng lên một chút, bất quá cô tin tưởng, theo thời gian trôi qua, cô sẽ ngày càng tốt hơn, nói mới nhớ, cô còn muốn vào thế giới ảo của văn minh cao cấp kia chơi một chuyến nữa!

 

Bất quá cái đó cần cảnh giới của cô tăng lên tới Cực Thái cảnh mới có thể vào được.

 

Hôm nay Hình Ngữ Nặc rèn luyện rất lâu mới nghỉ ngơi, kỳ thực mà nói, cô vẫn còn hơi nghi hoặc về Mộ Dịch Trạch.

 

Mộ Dịch Trạch trọng sinh trở về sao? Vì sao anh ta cho cô cảm giác như quen biết cô?

 

Nhưng rõ ràng bây giờ bọn họ không quen biết, mà cô căn bản không biết, anh ta chỉ hơn cô một khóa, cô vẫn luôn tưởng Mộ Dịch Trạch lớn hơn cô nhiều lắm!

 

Bây giờ tính ra, Mộ Dịch Trạch hình như cùng tuổi với Lạc Liên nhỉ?

 

Hình Ngữ Nặc nghĩ đến Mộ Dịch Trạch thì không tránh khỏi nghĩ đến Vu Lương và Lạc Liên, cô chợt thấy mình có thời gian hay không nên đi xem hai người này một chút?

 

Có lẽ sẽ có phát hiện mới gì đó!

 

Nói mới nhớ, kỳ thực Lạc Liên kia còn chưa xuyên tới nữa, kẻ xuyên việt a...

 

Bây giờ một cơ duyên của cô ta đã bị mình cắt đứt rồi, không biết tiếp theo, cô ta đến mà không có kim thủ chỉ, sẽ làm gì đây?

 

Hình Ngữ Nặc không biết vì sao, luôn cảm thấy cốt truyện hẳn là không phải như những gì mình thấy, nhưng cụ thể là thế nào, cô lại nói không rõ.

 

Suy nghĩ của Hình Ngữ Nặc hơi rối loạn, bất quá, vì luyện Luyện Thể Thuật quá mệt, cuối cùng cô vẫn ngủ say.

 

Ưu Ưu tuy đang bận rộn chuyện game, nhưng anh ấy vẫn cảm nhận được suy nghĩ của Hình Ngữ Nặc, bất quá anh ấy không quấy rầy cô.

 

Anh ấy biết chủ nhân của mình đã trải qua quá nhiều chuyện, cho dù có vài chỗ nghĩ không thông, chậm rãi cô cũng sẽ nghĩ thông.

 

Sau hội thao, trường sẽ cho nghỉ hai ngày, sáng sớm hôm sau, Hình Ngữ Nặc ăn xong bữa sáng, chạy bộ xong, liền lấy sách giáo khoa ra, lâu rồi không xem sách, kỳ thực cô đã quên kha khá.

 

Ưu Ưu đang bận rộn chuyện APP game, tạm thời không để ý tới cô.

 

Hình Ngữ Nặc cầm sách đọc một lượt, có lẽ vì đã đọc qua một lần rồi, cho nên lý giải vẫn rất dễ dàng.

 

Đọc hết tất cả sách, cô lại dùng WeChat liên lạc với Kiều Hân một chút, hỏi cô ấy có bài tập gì.

 

Kiều Hân trả lời một câu: “A, mình quên mất bài tập rồi.”

 

Bất quá, cô ấy vẫn rất nhanh đem bài tập cần viết nói cho Hình Ngữ Nặc.

 

Hình Ngữ Nặc bắt đầu bận rộn viết bài tập, mà cô không biết, lúc này Mộ Dịch Trạch đang nhìn WeChat có chút ngẩn người, anh ta có phải đã quên chuyện gì không? Người bạn mới thêm trong WeChat của mình là ai vậy?

 

Khoảng thời gian này Mộ Dịch Trạch cảm thấy mình có chút kỳ lạ, thỉnh thoảng giống như đang mơ, cảm giác như mình đã quên mất thứ gì đó, nhưng thỉnh thoảng lại cảm thấy mình vốn dĩ là như vậy?

 

Phải biết sau khi đánh xong trận bóng rổ hôm qua, lúc anh ta ăn nhậu với anh em, anh em nói anh ta phải nắm bắt cơ hội, làm anh ta có chút nghi hoặc, nắm bắt cái gì?

 

Anh ta không dám hỏi ra, dù sao thỉnh thoảng mình kỳ lạ, anh ta cũng không biết mình đã làm gì.

 

Cũng may có người nói một câu “tiểu học muội”, điều này làm anh ta có chút suy đoán, lúc mình mất đi ý thức, là đi tán tỉnh tiểu học muội sao?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi