Chương 45: Hình Văn Thiên tìm đến (3)
Thằng Hai vì muốn đổi nhà thuê nên dẫn Trần Tinh đi tìm nhà quanh khu vực này, tình cờ thấy Hình Văn Thiên. Ấn tượng về người đàn ông này không chỉ riêng anh mà ngay cả Trần Tinh cũng rất sâu sắc.
Dù sao thì ngay ngày đi làm thứ hai, Trần Tinh đã xem qua hồ sơ của Hình Văn Thiên, cô thật sự chẳng ưa nổi người đàn ông này chút nào.
Nhất là khi biết Hình Ngữ Nặc vẫn còn đang học cấp ba, cô càng cảm thấy thương cho Hình Ngữ Nặc, nên hai người trực tiếp nhúng tay vào.
Nói cho cùng, họ cũng thấy may vì có người giới thiệu nhà ở khu vực này. Hai người đã đi xem, căn nhà đó khá rộng, quan trọng nhất là hai tầng. Tầng một dùng làm văn phòng, tầng hai có hai phòng ngủ.
Thằng Hai và Trần Tinh đã quyết định dọn đến đây, hơn nữa nơi này rất gần với khách hàng lớn nhất của họ, nếu muốn bán tin tức thì cũng tiện hơn một chút.
Mà quan trọng nhất là khu vực này đông người, bình thường sẽ không có nguy hiểm gì.
Hơn nữa nếu đặt văn phòng thám tử ở đây, sẽ khiến nhiều người chú ý đến họ hơn, và quan trọng nhất là quanh đây có mấy trường học.
Không biết có phải là ảo giác của Thằng Hai hay không, anh đã tìm hiểu ở mấy văn phòng thám tử khác, thấy rằng trong số những người đến nhờ điều tra thì học sinh vẫn chiếm đa số.
Vì vậy chuyển đến đây có thể coi là để công việc của họ tốt hơn.
Hình Ngữ Nặc đương nhiên không biết quyết định của Thằng Hai và Trần Tinh. Hiện giờ tâm trạng cô không tốt, bữa trưa cũng không ăn được bao nhiêu.
Ưu Ưu hơi lo lắng, nhưng cũng biết thỉnh thoảng bỏ bữa một chút thì cũng không đến mức chết đói.
Hình Ngữ Nặc đang nằm trên giường trong xe RV, chuẩn bị chợp mắt một lát thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại. Thì ra là Kiều Hân nhắn tin cho cô, nội dung tin nhắn chính là cảnh Hình Văn Thiên bị bắt đi. Hình Ngữ Nặc nhìn thấy, mắt liền sáng lên.
Đoạn video này không biết do ai quay, góc quay khá rõ nét.
Nhất là những tội danh mà những người đứng xem xung quanh liệt kê ra cho ông ta, bất kể tội nào cũng đều chứng tỏ ông ta có tội. Dù không có bằng chứng về việc hại chết mẹ cô thì sao? Lời Ngụy Vũ nói ra chẳng phải là lời khai sao?
Với lại lúc Ngụy Vũ nói những lời đó, bà ta hoàn toàn tỉnh táo. Dù nhìn lúc cuối có hơi hỗn loạn, nhưng thái độ lúc trước của bà ta đều cho thấy bà ta là một người bình thường.
Vì vậy lời Ngụy Vũ nói hoàn toàn có thể dùng làm bằng chứng.
Tuy nhiên, Hình Ngữ Nặc biết rằng dù thế nào đi nữa, cô cũng không thể đứng ra chỉ trích ông ta, dù sao mẹ cô đã không còn nữa. Nếu cô đứng ra chỉ trích cha ruột của mình, e rằng tất cả mọi người sẽ nói cô lạnh lùng vô tình, phải không?
Lúc Hình Ngữ Nặc xem tin nhắn, Ưu Ưu cũng để ý thấy đoạn video này. Cậu thấy chủ nhân đã xem xong, liền lên tiếng hỏi: “Chủ nhân, chị định làm gì?” Cậu biết bên Tô Mặc vẫn còn một số bằng chứng.
“Tôi không muốn nhúng tay vào chuyện của ông ta. Nếu có thể kết án thì tốt, nhưng tôi không thể nhúng tay.” Hình Ngữ Nặc lắc đầu. Dù cô có đi chỉ trích ông ta, e rằng mẹ cô cũng không muốn? Dù sao đó cũng là người đàn ông mẹ từng yêu...
Ưu Ưu suy nghĩ một lát, chuyện này chủ nhân không thể làm, cậu đương nhiên cũng không thể làm. Nhưng cậu có thể giao chuyện này cho Thằng Hai xử lý. Ưu Ưu lặng lẽ liên lạc với Tô Mặc, kể cho ông nghe về những chuyện xảy ra mấy ngày nay.
Tô Mặc nghe xong những chuyện này, lập tức nói: “Cái gã đó đáng lẽ phải ngồi tù từ lâu rồi!”
“Tôi cũng thấy vậy. Tuy chủ nhân không thể làm gì, nhưng chúng ta thì có thể. Tôi quen một người...” Ưu Ưu kể về chuyện của Thằng Hai – một thám tử, rồi đề nghị Tô Mặc đưa những thứ ông đang nắm giữ cho Thằng Hai.
Ưu Ưu trao đổi với Thằng Hai một chút, chuyện này liền giao cho Thằng Hai xử lý. Thằng Hai không ngờ mình liên tiếp kiếm được tiền, mà lại kiếm từ một người.
Cứ như vậy, Tô Mặc giao tài liệu cho Thằng Hai, rồi Thằng Hai trực tiếp đưa cho một người đồng đội cũ đang làm ở sở cảnh sát.
Có những bằng chứng này, cảnh sát bắt đầu điều tra Hình Văn Thiên. Chỉ có điều những bằng chứng này nhiều lắm chỉ chứng minh được Hình Văn Thiên đã lấy đi không ít tài sản của Tần Tiêu Tiêu, còn về chuyện hại chết bà ấy thì chẳng giúp được gì, vì không có bằng chứng thực sự.
Dù Ngụy Vũ có nói là Hình Văn Thiên hại chết Tần Tiêu Tiêu, thì vấn đề là có khi bà ấy bị Hình Văn Thiên tức chết.
Cho nên đã mười mấy năm trôi qua, Tần Tiêu Tiêu đã biến thành tro cốt, thật sự không còn cách nào truy cứu nữa.
Thật ra Tô Mặc cũng cố ý không tung ra những bằng chứng liên quan đến việc Hình Văn Thiên hại chết Tần Tiêu Tiêu. Dù sao Hình Văn Thiên bây giờ vẫn là cha của Hình Ngữ Nặc, dù ông ta có tội đến đâu, Tô Mặc cũng không muốn thấy Hình Văn Thiên liên lụy đến Hình Ngữ Nặc, ông không muốn Hình Ngữ Nặc trở thành con gái của kẻ sát nhân.
Tất nhiên, còn về việc tại sao muốn nhốt Hình Văn Thiên vào tù, chủ yếu là không muốn ông ta quấy rầy Hình Ngữ Nặc trong khoảng thời gian này.
Chỉ cần ông ta ở trong tù qua sinh nhật của Hình Ngữ Nặc, sau sinh nhật, ông ta muốn làm gì cũng khó.
Ngụy Vũ đang lo lắng bất an trong biệt thự thì nhận được điện thoại từ sở cảnh sát. Nghe tin Hình Văn Thiên bị giam, bà ta lập tức mềm nhũn cả người. Trong lòng bà ta vô cùng rõ ràng, bây giờ Hình Văn Thiên bị giam chính là do bà ta hại.
Nhưng Ngụy Vũ cũng thật sự rất yêu Hình Văn Thiên, nên bà ta đã mời luật sư giỏi nhất cho ông ta.
Ngụy Vũ cũng đến sở cảnh sát để thăm Hình Văn Thiên. Dù Hình Văn Thiên biết là người phụ nữ trước mắt này đã hại ông, nhưng bây giờ đang ở sở cảnh sát, nên có nhiều chuyện không thể nói ra. Với lại quan trọng nhất là ông không nỡ nói lời nặng nề với người phụ nữ này, dù sao đó cũng là người phụ nữ ông từng yêu thương rất lâu.
Hơn nữa Ngụy Vũ thật sự rất lo lắng cho ông, luật sư mời đến cũng đúng là rất có năng lực.
Hình Văn Thiên nói với Ngụy Vũ rằng ông muốn gặp Hình Ngữ Nặc, Ngụy Vũ nói bà ta sẽ đi mời người.
Tình cảm giữa Ngụy Vũ và Hình Văn Thiên vẫn rất tốt, hơn nữa Lâm Văn cũng thật sự nhận được tình thương của cha từ ông ta. Vì vậy sau khi biết chuyện ông ta vào sở cảnh sát, cô ta lập tức đến sở cảnh sát thăm ông ta.
Cảnh cha hiền con thảo này thật sự khiến mọi người trong sở cảnh sát có chút cảm động.
Nhưng khi tất cả thông tin về Hình Văn Thiên được đặt lên bàn, mọi người lại thấy cảnh tượng họ vừa chứng kiến hơi buồn nôn.
Cô con gái đó rõ ràng là con riêng của vợ, vậy mà Hình Văn Thiên lại cưng chiều đến tận xương tủy, còn con gái ruột của mình thì bị ông ta vứt bỏ một bên.
Sự đối xử khác biệt như vậy khiến cả sở cảnh sát đều nghĩ rằng Lâm Văn mới là con gái ruột của ông ta.
Chiều hôm đó, khi Hình Ngữ Nặc tan học, cô liền trông thấy Ngụy Vũ đang đứng đợi ở cổng trường.
Vẻ mặt Ngụy Vũ rất bi thương, dáng vẻ đó thật sự giống như bị người ta bắt nạt. Vì bản thân Ngụy Vũ trông cũng khá xinh đẹp, nên có những người không biết chuyện nhìn thấy bà ta, ngược lại còn thấy thương hại.
“Dì ơi, dì làm sao thế?” Một nam sinh lên tiếng hỏi.
“Cháu ơi, cháu giúp cô gọi Hình Ngữ Nặc ra được không? Cô là mẹ cháu!” Ngụy Vũ như bắt được cọng rơm cứu mạng, túm chặt lấy nam sinh.
“Dì ơi, dì buông ra!” Nam sinh bị túm đến mức có chút ngượng ngùng.
Lúc này, một học sinh bên cạnh nhìn thấy Ngụy Vũ: “Tôi nói này, bà là mẹ kế, con gái riêng mới sáu tuổi đã bị bà đá ra khỏi nhà, vậy mà còn mặt mũi nào giả vờ làm mẹ của người ta?”
“Đúng vậy, bày ra vẻ mặt bạch liên hoa như thế, đúng là buồn nôn!”
