Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Tôi Chỉ Muốn Giàu Và Sống Sót > Chương 22

Chương 22

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 22 có bản audio.

Chương 22: Tố cáo

 

Con chó xồng xộc lao ra, vẻ mặt như muốn đánh nhau, nhìn về phía Dương Văn Kiệt mà sủa ầm ĩ!

 

“An An.”

 

Con chó vốn định ra tay lớn lập tức cụp đuôi, quay người chạy quanh Ly Hoan một vòng rồi ngồi xuống bên chân cô.

 

Ly Hoan đưa mắt nhìn Dương Văn Kiệt một lượt, nhìn người đàn ông trải qua một tháng tuyết lớn mà vẫn giữ được vẻ sạch sẽ, trong lòng dần dâng lên sự đề phòng.

 

Dương Văn Kiệt cũng lặng lẽ quan sát cô gái đối diện.

 

Mở cửa ra, một luồng hơi ấm ập vào mặt, anh biết đối phương có điện, thời điểm này có thể phát điện chỉ có thể là năng lượng mặt trời.

 

Cô gái ăn mặc tuy giản dị, nhưng Dương Văn Kiệt chỉ cần liếc mắt đã nhận ra bộ quần áo làm từ vật liệu polymer cao phân tử trên người Ly Hoan, hơn nữa sắc mặt cô hồng hào, bóng khỏe.

 

Hai người nhìn nhau vài lần, Ly Hoan chủ động lên tiếng.

 

“Có chuyện gì không?”

 

Dương Văn Kiệt đẩy nhẹ gọng kính trên sống mũi, giọng nói ôn hòa: “Quân đội dưới lầu đến phát vật tư, sợ cô nghe không rõ nên tôi đến báo một tiếng, họ đều mang vũ khí.”

 

Khi nói đến hai chữ “vũ khí”, Ly Hoan nghe rõ anh ta nhấn mạnh từng chữ, trong lòng liền hiểu rõ.

 

“Cảm ơn.”

 

Dương Văn Kiệt mỉm cười nhạt, quay người về phòng mình.

 

Giao tiếp với người thông minh thật đơn giản.

 

Ly Hoan đóng cửa phòng, trên tay xuất hiện thêm một khẩu súng đồ chơi mô phỏng.

 

Đây là thứ cô đặc biệt đi tìm mấy hôm trước.

 

Còn trong không gian thì có thêm hai bộ thi thể lẽ ra nên bị chôn vùi trong tuyết.

 

Triệu đại ma vẫn muốn tìm xác của Triệu Đại Long, muốn đi tìm nhưng lại không dám, sợ đắc tội với đám người hung ác kia, chuyện này cũng coi như bỏ qua.

 

Ngày hôm đó, khi Vương Lâm kéo người ném xuống đống tuyết dưới lầu, nửa đêm Ly Hoan đã lặng lẽ xuống lầu, dọn sạch sẽ dấu vết của mình.

 

Thời kỳ đầu mạt thế, dây an toàn của quốc gia vẫn không nên đụng vào thì hơn.

 

Trở về phòng, cô ấn An An lên giường, véo đôi tai mềm mại của con chó: “Mày nói xem hắn ta tỏ vẻ thân thiện là vì mục đích gì?”

 

“Gâu?” An An tỏ vẻ nó chỉ biết ăn thôi! Không hiểu mấy chuyện quanh co của con người.

 

Không nhận được câu trả lời, Ly Hoan cũng không nản chí.

 

Cô nghĩ ngợi một lát, thay bộ quần áo khác, cầm chứng minh thư rồi đi xuống lầu.

 

Vật tư vẫn nên đi lĩnh một chuyến, dù sao không ai chê vật tư của mình nhiều, mà nếu không đi, thì có nghĩa là mình có vật tư, để người khác biết được, e là không hay.

 

Tuy trên người có chút vũ khí nhỏ, nhưng song quyền nan địch tứ thủ, loạn quyền hoàn năng đả tử lão sư phó (một mình khó địch nổi bốn tay, loạn quyền cũng có thể đánh chết sư phụ già).

 

Khi xuống lầu, cô đặc biệt lôi từ trong không gian ra một cái khẩu trang, An An cũng để ở nhà không mang theo.

 

Đang tức giận, An An vừa gặm một khúc xương bò, vừa không quên cào cửa.

 

Miệng còn sủa ầm ĩ, nghe chắc là chửi khá khó nghe.

 

Ly Hoan sau khi hóa trang, không khiến những người xung quanh chú ý.

 

“Người tiếp theo.”

 

Ly Hoan đưa chứng minh thư qua.

 

“Ly Hoan?”

 

Ly Hoan gật đầu.

 

“Bỏ khẩu trang xuống xem nào, tránh nhận hộ.”

 

Ly Hoan ngẩng đầu nhìn Mã Văn Lượng một cái, rồi đưa tay tháo khẩu trang xuống.

 

Mã Văn Lượng sáng mắt lên, một cô gái khá xinh đẹp, còn đẹp hơn cả trong chứng minh thư.

 

Còn những người vốn đang đứng xung quanh Ly Hoan, không hiểu sao lại lảng ra xa, tạo thành một vòng tròn chân không.

 

Vẻ kiêng dè thoáng qua trên khuôn mặt Ly Hoan.

 

Người đàn ông đứng sau Ly Hoan, nhận ra cô, một trong những nhân chứng tận mắt chứng kiến vụ án giết người của cô, sợ đến mức trợn tròn mắt, vội vàng lùi lại vài bước, vừa định mở miệng: “Đồng chí quân nhân, cô ta có súng và giết… ưm ưm ưm…! Ưm!” thì đã bị vợ mình bịt miệng.

 

Mã Văn Lượng nhìn cặp vợ chồng này: “Có chuyện gì à?”

 

Vợ người đàn ông vội nói: “Không có gì! Không có gì! Chỉ là lão già này bị đau mắt thôi.”

 

Người đàn ông bị vợ bóp chặt phần thịt mềm bên hông, đau đến mức cong cả người, người phụ nữ nghiến giọng: “Tố cáo cái gì! Mày muốn chết à! Mày vừa mở miệng là người ta bắn mày đầu tiên đấy.”

 

Người đàn ông chạm phải ánh mắt lạnh lùng của Ly Hoan, sợ đến mức run lên một cái. Đau đến mức hít một hơi khí lạnh, vội gật đầu với vợ, tỏ ý mình đã hiểu.

 

Người phụ nữ nhìn Ly Hoan cười nói: “Chị em, chị lĩnh trước đi, chị lĩnh trước đi.”

 

Ly Hoan nhướng mày, quay người đi về phía khu lĩnh vật tư.

 

Vương Lâm đứng ở vị trí thứ ba sau Ly Hoan, nhìn thấy là Ly Hoan, rồi lại nhìn những người lính đang cầm súng xung quanh, khóe miệng lộ ra một nụ cười đầy ẩn ý.

 

Còn Mã Văn Lượng nhìn thấy khoảng trống chân không đột nhiên xuất hiện, kỳ lạ nhìn Ly Hoan một cái, sức hút của mỹ nữ lớn vậy sao?

 

Suy nghĩ một lát rồi vẫn nói với Ly Hoan: “Đeo khẩu trang vào, đi lĩnh vật tư đi.”

 

“Người tiếp theo.”

 

Người đàn ông vẫn đang bị vợ bóp hông, vội vàng dùng hai tay nâng chứng minh thư của mình, đưa cho Mã Văn Lượng.

 

Ly Hoan xách vật tư vừa lĩnh, nhiều hơn so với cô nghĩ.

 

Ba cân rau hỗn hợp, mười cân gạo, một cân dầu lạc, bốn quả táo, khẩu phần nửa tháng.

 

Kiếp trước, tuyết lớn phủ kín hai tháng, mới đợi được đợt cứu trợ đầu tiên, mỗi người chỉ có ba cân gạo và một cân khoai tây.

 

Đợi đội cứu trợ đi rồi, quản lý tòa nhà dẫn theo một đám người, gõ cửa từng nhà thu phí bảo hộ, mỗi nhà một người nộp một cân rưỡi lương thực.

 

Không nộp? Được thôi!

 

Một đám đàn ông xông vào cướp sạch mọi thứ.

 

Dù bây giờ đã đổi nhà, không còn quản lý tòa nhà, nhưng vẫn có đám Vương Lâm mượn gió bẻ măng.

 

Về đến nhà.

 

Đập vào mắt là một cái mông đầy thịt.

 

“An An?”

 

Ánh mắt con chó tỏ vẻ không có ông chủ này, ông chủ không hiểu chuyện, chỉ xứng nhìn thấy cái mông của nó.

 

Bên này Ly Hoan dỗ dành con chó đang giận dỗi, bên kia Vương Lâm sau khi lĩnh vật tư xong, lén la lén lút lết đến gần Mã Văn Lượng.

 

Vừa định lại gần Mã Văn Lượng, đã bị một ánh mắt của anh ta làm cho đứng im tại chỗ.

 

“Có chuyện gì?”

 

“Đồng chí quân nhân! Tôi có chuyện lớn muốn báo cáo với anh!”

 

Sau đó đưa cả hai tay một hộp thuốc lá.

 

Mã Văn Lượng mắt sáng lên rồi lại tối đi: “Có chuyện thì nói! Đừng hối lộ quân nhân.”

 

Vương Lâm xoa xoa tay, thở dài não nề, còn chưa kịp mở miệng thì đã bị Mã Văn Lượng cắt ngang.

 

“Có chuyện thì nói nhanh lên! Mọi người còn đang chờ phát vật tư!”

 

“Đúng đúng! Chúng tôi xếp hàng lâu lắm rồi!”

 

“Không phải là chen ngang đấy chứ?”

 

“Tay cầm đồ đạc, trông cũng không giống mà!”

 

...

 

“Suỵt! Đó không phải Vương Lâm của ban quản lý sao! Cẩn thận anh ta tìm anh gây chuyện đấy.”

 

“Ôi! Đúng thật! Nói nhỏ thôi!”

 

Vương Lâm mặt mày đen sì, gần đây anh ta luôn dẫn theo một đám anh em đi gõ cửa đòi đồ ăn, trước đó còn cùng Triệu Đại Long làm vài chuyện.

 

Mã Văn Lượng cũng không phải kẻ ngốc, nhìn thấy thái độ của mọi người xung quanh chỉ trỏ Vương Lâm, liền ra hiệu cho hai đồng đội bên cạnh, bắt giữ ngay tại chỗ.

 

“Ơ! Ơ! Ơ! Các người bắt tôi làm gì!”

 

“Bắt tốt lắm!”

 

Một người trong đám đông vỗ tay khen ngợi.

 

“Đồng chí quân nhân! Đồ bẩn thỉu này trước đó cứ gõ cửa nhà tôi! Nói bóng nói gió bắt nhà tôi nộp phí bảo hộ!”

 

Tiếp đó.

 

“Đúng vậy, đồng chí quân nhân! Đồ khốn này đẩy ngã ông cụ nhà đối diện nhà tôi, ngã gãy xương ngay tại chỗ, bây giờ vẫn còn nằm trên giường!”

 

“Cô gái nhà tôi ở tầng dưới, bị đám chết tiệt này... hu hu hu...”

 

...

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi