Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Tôi Chỉ Muốn Giàu Và Sống Sót > Chương 36

Chương 36

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 36 có bản audio.

Chương 34: Nhóc con

 

Điều kiện ở đây kém là đương nhiên, chính phủ cũng đã cố hết sức, dù sao số người bị nạn quá đông, những căn nhà cũ nát, mấy khu ổ chuột trong thành, những hộ dân ở tầng thấp, hết cái này đến cái khác, cộng lại cũng là một con số khổng lồ.

 

Phía sau Ly Hoan có một nhóc con lẽo đẽo đi theo.

 

Ly Hoan biết từ đầu, nhưng không thèm để ý.

 

Xung quanh có quá nhiều ánh mắt tham lam quét qua người cô, cô dừng lại, quay đầu.

 

Nhóc con lập tức tiến lên: “Chị ơi, chị đến tìm người à?”

 

Ly Hoan không muốn tự mình tìm từng tầng một nữa, tìm tiếp thì trời cũng tối mất.

 

Kiếp trước cô đã thấy rất nhiều người giống nhóc con trước mặt này, dựa vào việc dẫn đường hoặc tìm người trong căn cứ để kiếm chút vật tư sinh tồn.

 

“Tìm người, tên Trương Ninh, tìm được thì cho cháu một gói bánh quy nén.”

 

Mắt Tiểu Minh sáng rực, một gói bánh quy nén, ăn kiệm một chút là đủ cho cậu và bố cậu ăn no hai bữa.

 

“Được ạ, chị. Ngoài tên Trương Ninh ra còn thông tin gì khác không?”

 

Ly Hoan trầm ngâm, rồi lục lại trí nhớ một vòng, mở miệng: “Trương Ninh, khoảng 20 đến 25 tuổi, cao khoảng 173 đến 175, mặc một cái áo khoác rách, hai chiếc giày một to một nhỏ, hơi ngốc.”

 

Tiểu Minh: … Có vẻ cậu biết là ai rồi?

 

Dạo trước có một người tốt bụng đến.

 

Ai có việc cũng gọi anh ta giúp, bình thường anh ta không bao giờ từ chối.

 

Nhưng hai hôm trước vì nhiều chuyện mà bị người ta đánh, chắc giờ vẫn đang dưỡng thương ở cầu thang.

 

Thấy vẻ mặt của nhóc con có gì đó là lạ, Ly Hoan hỏi: “Quen à?”

 

Tiểu Minh gật đầu với vẻ khó nói, cả đời cậu chưa từng thấy ai tốt như vậy.

 

Lời nói cứ quanh quẩn bên miệng mãi, cuối cùng mới thốt ra một câu.

 

“Chú ấy là người tốt.”

 

Ly Hoan bật cười.

 

“Đúng vậy.”

 

Trên người anh ta có vầng hào quang thánh mẫu bao phủ.

 

“Chị ơi, chị tìm chú ấy có việc gì thế?”

 

“Ừ.”

 

Tiểu Minh vò đầu bứt tóc nghĩ mãi, không hiểu tại sao một chị gái xinh đẹp như vậy lại cần đến sự giúp đỡ của một người đàn ông trông như kẻ lang thang.

 

Nhìn vào gói bánh quy nén Ly Hoan đưa cho mình, cậu nhắc nhở: “Chú ấy rất kỳ lạ, đầu óc có vẻ có vấn đề.”

 

Rồi thầm bổ sung trong lòng: Căn bệnh này gọi là bệnh tốt bụng.

 

Trên đường đi, Ly Hoan thỉnh thoảng nói vài câu, phần lớn là nhóc con tên Tiểu Minh này giới thiệu về trạm cứu trợ.

 

Phải nói là thằng nhóc này giới thiệu rất đầy đủ.

 

Ví dụ như mỗi tầng đều có một ông trùm ngầm, tên là gì, có bao nhiêu đàn em, bình thường chúng làm gì.

 

Đến cả giờ thay ca và giờ ăn của họ, thằng nhóc cũng nắm rõ mồn một.

 

Trên đường đi, nó khom lưng cúi đầu nhiệt tình gọi anh gọi chú, rất biết cách lấy lòng.

 

Mọi người cũng đều nở nụ cười với nó.

 

Cho đến tầng tám.

 

Ly Hoan thấy Trương Ninh co ro trong góc tường.

 

Cô lấy từ trong túi ra một gói bánh quy nén và một thanh sô cô la ngọt lịm đưa cho Tiểu Minh.

 

Thanh sô cô la này là lần trước cô đi thu xăng ở cửa hàng tiện lợi, là loại Phiêu Nhu Phù, vỏ màu đỏ, lúc đó cô ăn thử một miếng, ngọt gắt. Cô rất không thích.

 

Tiểu Minh trợn to mắt, nhìn Ly Hoan: “Tất cả đều cho cháu sao?”

 

“Ừ, coi như là thù lao cho việc cháu kể cho chị nghe về sự phân bố nhân sự trong tòa nhà này.”

 

“Cảm ơn chị.”

 

Tiểu Minh nhận lấy, rồi nhét vào trong ngực áo.

 

Sau đó quay người rời đi.

 

Sô cô la đấy!

 

Đã lâu rồi chưa được ăn.

 

Lại có thể cùng bố ăn đồ ngon rồi.

 

Trương Ninh cuộn tròn người, nằm trên một tấm bìa cứng, tai khẽ động đậy, sao anh nghe như có tiếng của Ly Hoan vậy.

 

Sai rồi, phải là đại ca Ly Hoan.

 

Lần trước cô ấy đã đồng ý nhận anh làm đàn em.

 

Không biết đại ca có quên anh không nữa.

 

“Trương Ninh?”

 

Trương Ninh cứ cảm thấy có người gọi mình, giọng nghe rất giống đại ca.

 

Sao có thể chứ, đại ca làm sao biết mình ở đây.

 

Anh đói đến mức đầu óc choáng váng, còn hơi sốt và mất nước.

 

Cho đến khi cảm thấy có người đá vào người mình.

 

Mấy người này thật phiền phức! Lần nào cũng gọi anh giúp việc, lúc mới đến, biết là trạm cứu trợ của chính phủ, anh cũng muốn góp một phần sức lực, nên luôn giúp đỡ người khác, nhưng nhanh chóng phát hiện ra, từ khi đồng ý người thứ nhất thì có người thứ hai, không ngừng có người gọi anh giúp việc.

 

Đến cả đồ ăn của mình cũng bị người khác lấy mất.

 

Cảm giác chóng mặt quen thuộc lại dâng lên.

 

Cho đến khi một hộp cháo bát bảo xuất hiện trước mặt.

 

Theo bàn tay cầm hộp cháo, ánh mắt anh chạm phải một người mà lẽ ra không thể xuất hiện ở đây.

 

Anh mấp máy đôi môi khô khốc: “Đại ca!”

 

Anh nhận người đại ca này, hoàn toàn tự nguyện, dù tuổi cô ấy còn nhỏ hơn anh, nhưng anh luôn cảm nhận được ở Ly Hoan một cảm giác an toàn của người cầm quân.

 

Rất đáng tin cậy.

 

Đại ca? Cách gọi này làm Ly Hoan thấy vui lòng.

 

Thấy bộ dạng anh như vậy, Ly Hoan cũng không nói gì nhiều.

 

Chỉ đưa hộp cháo cho anh.

 

Lần trước cô tự nấu, đáy nồi bị cháy, có mùi khét, cô và An An đều không uống nổi, nên cứ để trong không gian đến bây giờ.

 

Cô cắm một ống hút dùng một lần vào hộp nhựa đựng cháo.

 

Giọng Trương Ninh nghẹn ngào: “Cảm ơn đại ca.”

 

Đến trạm cứu trợ lâu như vậy, lúc đầu là chủ động muốn giúp người khác, sau này là căn bản không từ chối được, cứ từ chối là chăn màn của anh sẽ bị ném ra hành lang, chỉ vì lần trước anh từ chối giúp một bà lão đun nước nóng, con trai bà ta đã ném đồ đạc của anh đến đây.

 

Trương Ninh nhìn hộp cháo trong tay, nước mắt rơi lã chã, rồi dùng ống hút hút cháo.

 

Thơm quá! Ngọt quá!

 

Anh chưa từng uống cháo ngon đến vậy.

 

Nhìn anh uống ngon lành, Ly Hoan không khỏi áy náy, có vẻ cũng tạm được?

 

Nhưng nghĩ lại lúc đó cô uống một ngụm rồi nhổ ra, An An ngửi xong cũng nhất quyết không chịu thử, chắc cũng không đến mức khó uống vậy đâu nhỉ?

 

Trương Ninh rưng rưng nước mắt, uống xong món thất bại của Ly Hoan, rồi run rẩy chống vào lan can cầu thang đứng dậy.

 

Nhìn anh mặt mày hồng hào, môi khô nứt nẻ: “Anh bị sốt à?”

 

Có vẻ sốt đã lâu, nếu không thì vị giác đã không bị rối loạn như vậy.

 

Trương Ninh nhếch khóe miệng, nở một nụ cười: “Uống cháo của đại ca rồi, đã đỡ hơn nhiều rồi.”

 

Ly Hoan: …

 

Câu nịnh này lại nịnh vào chân ngựa rồi.

 

“Anh còn đi được không?”

 

“Được! Được!” Sợ Ly Hoan không tin, Trương Ninh còn run rẩy đi thử hai bước.

 

Ly Hoan: …

 

Nhìn dáng vẻ của anh, bước tiếp theo là ngã sõng soài xuống đất.

 

Quay đầu thấy nhóc con vẫn đang thò đầu ra ngó nghiêng.

 

“Nhóc con, cháu giúp chị tìm người đưa chú ấy xuống dưới, chị sẽ trả công một gói mì ăn liền.”

 

Mắt Tiểu Minh lại sáng rực!

 

“Được ạ! Chị ơi, cháu đi tìm bố cháu, để bố cháu cõng chú ấy xuống.”

 

Rồi quay người nhảy chân sáo đi tìm bố.

 

Ly Hoan móc từ trong túi ra một viên thuốc, ném cho Trương Ninh.

 

“Ăn đi.”

 

Trương Ninh không nói hai lời, nuốt luôn viên thuốc.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi