Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Livestream Gọi Anti Đến Sinh Tồn, Cả Quốc Gia Chấn Động > Chương 1

Chương 1

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 1 có bản audio.

Chương 1: Người trong tận thế, mở phát trực tiếp

 

【Tam Hồ đang vào phòng livestream……】

 

【Anh ơi đừng nói hôn em đang vào phòng livestream……】

 

【Trung tâm phục hồi tâm thần đang vào phòng livestream……】

 

……

 

Lúc này, Diệp Tiêu chẳng có tâm trạng nào để ý đến bảng hệ thống hiện ra một bên, anh đang buồn thương cảm khái!

 

Gió hiu hiu, nước sông Dịch lạnh, tráng sĩ ra đi không hẹn ngày về!

 

Cảnh này, Diệp Tiêu cảm thấy mình không thể quay lại được rồi!

 

Khoảnh khắc trước, anh thấy trời quang, ôm chăn lên sân thượng của căn hộ cũ thuê, định phơi chăn.

 

Thấy gió mát, anh dựa vào tường sân thượng định chợp mắt một lát.

 

Ai ngờ một giấc tỉnh dậy, trời có còn là trời kia không thì không biết, nhưng đất, tuyệt đối không còn là đất kia nữa!

 

Bầu trời trên đầu vẫn không một gợn mây, mặt trời còn hơi gay gắt, nóng như kim châm đau rát da.

 

Anh vẫn đứng trên một mái nhà, chỉ là, không còn là căn hộ cũ 6 tầng mình thuê nữa, mà là một tòa nhà cao hơn chục tầng.

 

Xung quanh cũng nhà cao tầng chọc trời, nhưng nhìn khắp nơi, chẳng có một cái nào lành lặn.

 

Từng mảng tường bong tróc lớn, từng mảng cửa sổ vỡ tan, nổi bật nhất là những cây xanh bò lên bao phủ phần lớn tòa nhà như bàn tay quỷ dữ.

 

Thân lá cây cường tráng dưới tỷ lệ của tòa nhà hiện ra một kích thước khiến Diệp Tiêu khó mà tin nổi, chiếc lá chắc phải to bằng một người.

 

Tầm mắt nhìn đến đâu, chẳng thấy một chút dấu hiệu nào của hoạt động con người.

 

Đường phố đổ nát không ra hình thù gì, xe cộ hoang phế thành sắt vụn, mặt đường như bị thứ gì đó cày xới, nứt ra thành những vết như mạng nhện, những đoạn gãy vỡ nổi lên khiến không thể đi lại bình thường.

 

Lại còn có những cành cây khổng lồ không rõ tên vắt ngang qua đường và giữa các tòa nhà phế tích.

 

[Tam Hồ: Ôi trời, cái gì thế này? Phim à? Hiệu ứng đẹp đấy!]

 

[Anh ơi đừng nói hôn em: Tiêu đề phát trực tiếp có nghĩa gì? Người trong tận thế? Bày trò câu khách à?]

 

[Trung tâm phục hồi tâm thần: Không có chủ phát trực tiếp à?]

 

Dòng bình luận hiện ra bên cạnh nhảy vài cái, Diệp Tiêu lặng lẽ giơ tay: “Đây nè!”

 

Phải, sở dĩ mình xuyên không, chính là vì cái 【Hệ thống phát trực tiếp tận thế】 chết tiệt này.

 

Trong khung hình phát trực tiếp xuất hiện một anh chàng cao lớn, mặc áo hoodie quần thể thao, giày thể thao, đầu cắt kiểu board tấc, mắt to lông mày rậm, hai mươi mấy tuổi, đẹp trai.

 

[Tiểu Lục Bất Lục: Ồ, chủ phát trực tiếp cũng đẹp zai đấy, sao không vô khu nhan sắc?]

 

A ha ha, đẹp trai bây giờ có mẹ gì đâu?

 

Diệp Tiêu muốn khóc không ra nước mắt, tối qua anh không nên bất chợt cầu khấn tổ tiên, mong sự nghiệp phát trực tiếp của mình có thể bùng nổ.

 

Phải, Diệp Tiêu là một upout nho nhỏ trên một nền tảng phát trực tiếp lớn của Tung Của, nhỏ cỡ nào? Người hâm mộ, hôm nay lần đầu lên ba chữ số.

 

Cái lạy này, không ngờ lại đưa mình đến tận thế, mạnh ghê!

 

Tuy nhiên, đã đến rồi, theo lời hệ thống, mình không thể về được nữa, và phòng phát trực tiếp không biến mất này chính là kết nối duy nhất giữa anh và thế giới cũ.

 

May là, hệ thống phát trực tiếp này cũng có chút lương tâm, người hâm mộ đạt đến số lượng nhất định, cùng số tiền donate, đều có thể đổi phần thưởng.

 

Diệp Tiêu hít một hơi thật sâu, với mọi người trong phòng phát trực tiếp kéo ra một nụ cười khó coi hơn cả khóc.

 

“Ha ha ha, chào mừng mọi người đến với phòng phát trực tiếp của tôi! Như các bạn thấy đấy, tôi đang ở tận thế!”

 

Diệp Tiêu đưa tay về phía trước, cho mọi người thấy khung cảnh xung quanh, rồi che mặt lại: “Đúng vậy, tôi đang ở tận thế! Hu hu!”

 

[Lối hơi hoang: Chà, đường đi của chủ phát trực tiếp còn hoang hơn cả tôi! Kịch bản phát trực tiếp bây giờ càng ngày càng vô lý!]

 

[Quả bóng hạnh phúc của phú bà: Màn hình xanh này làm đẹp đấy~]

 

[Nhị gia tới rồi: Bày trò tận thế gì, có giỏi thì đánh một con zombie cho tôi xem!]

 

[Lương Sơn hèn: Đi dạo khắp nơi đi, đứng trên sân thượng hứng gió bắc à?]

 

[Nãi Đản không nhạt: Chủ phát trực tiếp thực sự ở tận thế sao? Cảnh vật xung quanh đẹp như thật]

 

[Trung tâm phục hồi tâm thần: Ha ha ha, thế mà cũng có người tin, trên lầu kia, nhanh đến viện của tôi]

 

[Lượng Lượng chính là tôi: Hôm nay phòng phát trực tiếp sao đông thế, chủ phát trực tiếp ở đâu?]

 

Diệp Tiêu nhìn dòng bình luận bay qua, trong lòng có chút chấn động, bình thường hoặc là anh một mình độc diễn, hoặc là chỉ có một hai người nói chuyện, hôm nay đột nhiên xuất hiện nhiều người như vậy, anh còn chưa quen.

 

“Tôi không lừa các bạn đâu, tôi thực sự ở tận thế! Nhưng tôi cũng không biết mình đang ở đâu cụ thể.”

 

Vừa nói xong câu này, Diệp Tiêu bỗng cau mày, lại gần tường rào phía trước vài bước, nhìn về phía tòa nhà đối diện.

 

“Khoan đã, đối diện hình như có người!”

 

Trong tòa nhà đối diện, một người đứng bên cửa sổ, đang vẫy tay về phía anh một cách kịch liệt, dường như đang ra hiệu.

 

[Tam Hồ: Còn có diễn viên quần chúng à?]

 

……

 

Thế mà có người?

 

Mặt Diệp Tiêu lóe lên niềm vui, vội vẫy tay thật mạnh về phía đối diện.

 

Trước một cửa sổ nào đó trong tòa nhà đối diện, bóng người đứng đó, từ dáng vẻ nhìn, chắc là phụ nữ, tóc xõa vai, mặc áo phông xám.

 

Anh vừa định mở miệng, thì phát hiện có gì đó không ổn.

 

Khoảng cách này, đối phương hét một tiếng mình nhất định có thể nghe thấy, nhưng đối phương chỉ vẫy tay thật mạnh, nhảy nhót chỉ về phía anh, vẻ mặt còn rất lo lắng.

 

Rào rào rào…

 

“Tiếng gì vậy?”

 

Diệp Tiêu kỳ quái cau mày, tiếng này dường như phát ra từ phía dưới tòa nhà.

 

Anh tò mò thò đầu ra khỏi tường rào, nhìn xuống phía dưới.

 

Ộc…

 

Một con mắt to như đèn xe cách Diệp Tiêu không quá hai mét, chạm mắt với anh, phía sau con mắt ấy là lớp da như côn trùng, cùng thân hình khổng lồ.

 

Ộc…

 

Chấm đen trong con mắt to dường như rung động một cái, cái rung này cũng như một dự báo nào đó, khiến Diệp Tiêu theo bản năng rụt đầu lại, rồi liền quay người chạy thẳng về phía cửa cầu thang cách đó hơn chục mét.

 

Diệp Tiêu không màng gì chạy rất nhanh, khán giả trong phòng phát trực tiếp còn chưa hiểu chuyện gì.

 

[Nãi Đản không nhạt: Ôi trời, cái gì thế kia? Châu chấu?]

 

[Nhị gia tới rồi: Ngu à? Làm gì có con châu chấu to như thế? Rõ ràng là hiệu ứng đặc biệt!]

 

Tuy nhiên, khán giả trong phòng phát trực tiếp còn chưa kịp cãi nhau, thì thấy khung hình đột nhiên cao lên, một con quái vật biến dị khổng lồ như con châu chấu, nhanh chóng bò lên với các chi quái dị, leo lên từ tường ngoài của tòa nhà.

 

Nó nhô lên ở mép sân thượng, thân hình khổng lồ, so với Diệp Tiêu đang chạy, phải to gấp ba.

 

Nó có đôi chân sau cực khỏe, bỗng nhiên đạp mạnh, thân hình đỏ xanh lao về phía Diệp Tiêu.

 

Thứ đó tốc độ cực nhanh, ngay lúc sắp chạm tới Diệp Tiêu, Diệp Tiêu đã húc tung cửa cầu thang, xông vào.

 

Tiếp đó, đóng cửa sắt, kéo then cài, một mạch hoàn thành.

 

Rầm!

 

Một tiếng va chạm làm cửa sắt run lên, ở giữa thậm chí có một vết lõm rõ rệt.

 

Diệp Tiêu không dám ở lại lâu, vội nhanh chóng di chuyển xuống dưới, nhưng không rõ tình hình bên dưới, đành đứng ở cầu thang giữa chừng, nhìn chằm chằm vào cửa sắt trên sân thượng.

 

Cuối cùng, sau vài tiếng động mạnh, cửa sắt đã yên tĩnh trở lại.

 

Phù!

 

Diệp Tiêu dựa vào tường phía sau, trượt ngồi xuống đất.

 

Trong cầu thang, tường mốc meo đầy vết bẩn, tỏa ra mùi khó chịu.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn