Chương 36: Núi thịt bên ngoài cửa sổ
“Cửa sổ gì mà cửa sổ…”
Diệp Tiêu bực tức liếc nhìn về phía cửa sổ, nhưng lập tức nghẹn họng khi thấy thứ bên ngoài.
Ánh sáng trong phòng giúp anh nhìn rõ cảnh vật gần cửa sổ.
Những cái đầu người kêu gào trên song sắt inox đã biến mất, nhưng thay vào đó là mấy bàn tay người.
Những bàn tay ấy mọc ra từ một khối thịt nào đó, xen giữa là những cái miệng lớn đầy răng nhọn hoắt hé mở,
Những xúc tu dài từ những cái miệng há rộng vươn ra, quất vào không trung.
Nhưng thứ khiến Diệp Tiêu sững sờ không chỉ có vậy, mà là thân hình khổng lồ đã che kín hoàn toàn khung cửa sổ.
Không chỉ một ô cửa, mà cả ô cửa hẹp phía trên cửa thép, và ô cửa bên kia của chiếc cửa thép, tất cả đều bị che lấp bởi cơ thể khổng lồ đó.
Chỉ có thể thấy lớp thịt nhung nhúc, vô số bàn tay người vẫy vùng cào cấu, và những cái miệng quái dị hé mở.
[Hỏa Bình Minh: Trời, to vãi]
[Nguyên Khí Gege: Thằng Lương Khải này có ích được tí nào không]
[Trà Sữa Bảy Phần Ngọt: Đậu má, ghê tởm quá, tao thực sự không xem nổi nữa]
…
Khán giả trong phòng live, theo tầm nhìn của Diệp Tiêu, cũng xoay camera và thấy hết những thứ bên ngoài cửa sổ.
Số người xem trực tiếp trong phòng live đã tăng vọt lên 30 nghìn.
Bọn Trần Ca lúc này vẫn đang chém giết mấy cái đầu người, hoàn toàn không phát hiện ra thứ ngoài cửa sổ.
“Trần Ca! Ngoài cửa sổ!”
Diệp Tiêu chợt tỉnh, vội hét lên một tiếng.
“Gì?”
Trần Ca, đang vung dao chém phía trước, bực mình quay đầu lại, lập tức mắt mở to, đồng tử co rút,
chửi thề một tiếng: “Mẹ kiếp!”
Hắn liếc nhìn xung quanh, đám đầu người quái vẫn đang chạy loạn, nói:
“Cứ kệ thứ ngoài cửa sổ, tạm thời nó chưa vào được!”
Thấy Trần Ca nói vậy, Diệp Tiêu không để ý đến thứ ngoài cửa sổ nữa.
Bỗng có bóng lướt qua chân, Diệp Tiêu kéo mạnh Lương Khải đang ngẩn người,
theo bản năng giơ chân đạp thẳng, đá văng cái đầu người vào góc tường.
Cái đầu lăn lộn trên đất phát ra tiếng động nặng nề, rồi đôi chân dài ngoằng giãy giụa giữa không trung,
xúc tu ở vết đứt cổ uốn éo một hồi, rồi bắn ra hai xúc tu đỏ như máu, dày bằng ngón tay, quấn chặt lấy mắt cá chân của Lương Khải.
“A! A!”
Lương Khải sợ la oai oái, liên tục giẫy chân.
Diệp Tiêu cầm dao không chém được, phải níu lấy Lương Khải đang nhảy như nhảy đầm, hét lên: “Đừng cử động!”
Nhưng hắn chẳng những không hất được cái đầu, mà xúc tu quấn chân còn siết chặt hơn.
Lương Khải giẫy mạnh, cái đầu vốn nằm dưới đất bị văng lên, kéo theo xúc tu lao nhanh về phía đùi hắn.
Vút!
Một nhát dao gần như lướt qua quần Lương Khải chém xuống, cắt đứt ngay xúc tu quấn chân.
Cái đầu rơi xuống đất, chưa kịp nhảy lên, Diệp Tiêu đã giơ chân giẫm mạnh lên nó.
Bốp!
Một tiếng nhầy nhụa kinh tởm vang lên, kèm theo dịch não đen sánh bắn tung tóe.
Dưới đất đã lăn lóc đầy những cái đầu vỡ, chỉ còn vài cái chạy ngược lên bóng tối trên lầu.
“Phù! Lũ quái gì thế này!”
Một người vừa chửi vừa phẩy dao chém, hất dịch đen xuống đất.
Nhưng khi mọi người tưởng có thể thở phào, thì từ cửa sổ vọng đến một tiếng chói tai,
tựa như tiếng kim loại bị bẻ cong, xé rách da đầu mọi người.
Cả bọn đồng loạt quay đầu nhìn về phía cửa sổ, vô số bàn tay người trên khối thịt,
lúc này đang bám chặt vào song sắt inox, kéo mạnh ra ngoài.
Rầm, rầm…
Đó là tiếng đinh thép cố định song sắt bật khỏi tường gạch.
Song sắt hàn từ ống thép rỗng bên ngoài đang biến dạng nghiêm trọng.
“Chết tiệt!”
Trần Ca chửi nhỏ, lao vội đến bên cửa sổ, một tay đè lên mép kính, quay sang mấy người phía sau hét:
“Lưu Phong, Đổng Hàng!”
Lời hắn vừa dứt, Diệp Tiêu và Lương Khải bỗng bị một lực mạnh từ bên cạnh đẩy loạng choạng.
Diệp Tiêu quay đầu, thấy Lưu Phong khinh thường liếc họ, miệng chửi: “Tránh ra, đồ vô dụng!”
Rồi hắn bước đến sau cửa sổ, nâng súng lên, chĩa họng bạc ra ngoài.
Mấy người khác cũng đến sau song sắt bên kia, chĩa súng ra ngoài.
Theo lệnh của Trần Ca, hắn đẩy mạnh cửa kính ra, không đợi mấy xúc tu dài từ ngoài thò vào,
mấy kẻ đã sẵn sàng phía sau cửa sổ đồng loạt bóp cò.
Chất lỏng màu cam đỏ trong thùng thủy tinh nhỏ lộ ra trên thân súng sục lên.
Theo tiếng súng trầm đục vang lên, thân thể quái vật ngoài song sắt rung chuyển nổ tung thịt.
Nhưng kỳ lạ thay, thân thể con quái như một quả cầu thịt khổng lồ, dù kêu rít nhưng không hề lùi bước.
Thịt nổ tung bắn ra chất lỏng xanh nhầy nhụa, thịt vỡ văng tung tóe, để lộ lớp thịt đỏ bên dưới.
“Chết tiệt, lại là thể tái sinh!”
Trần Ca chửi thầm, Diệp Tiêu đang thắc mắc, nhưng nhanh chóng hiểu ra sự bực tức của Trần Ca.
Phần thịt nổ tung lại bắt đầu nhúc nhích, mọc ra những xúc tu quái dị và dày, hoặc mọc ra những chiếc răng tua tủa như răng người, khép mở liên hồi.
Chu Khải Duệ thốt lên: “Không phải chứ? Súng vô dụng với đám này à?”
Diệp Tiêu lúc này mới biết thế nào là thể tái sinh, khó trách mặt mũi bọn Trần Ca khó coi vậy.
Rầm một tiếng, khung cửa sổ bên phải hoàn toàn bật ra.
Sau đó, bị vô số bàn tay ném văng đi, phát ra tiếng loảng xoảng xa xa.
Từng bàn tay người bám vào mép cửa, khối thịt khổng lồ cuồn cuộn, cố nhồi thân thể vào trong phòng.
Cái miệng lớn ở giữa vươn dài xúc tu, quất vào không trung.
Khối thịt khổng lồ mập mạp như đất sét sống, dường như ô cửa quá nhỏ đối với nó không thể ngăn cản bước tiến.
Thân hình to lớn ấy, như có thể biến hình thành đất sét mềm dẻo, từ từ luồn vào trong nhà.
Cảnh tượng này khiến tất cả mọi người trong phòng ngây người, ngay cả bọn già đời như Trần Ca cũng lần đầu gặp tình cảnh này.
Tất cả đều sững sờ tại chỗ.
Diệp Tiêu, Lương Khải và Chu Khải Duệ đứng không xa cửa sổ lắm.
Chu Khải Duệ lập tức lao sang phía bên kia, tránh xa cửa sổ, còn Lương Khải sợ đến mặt cắt không còn giọt máu,
trở nên mềm nhũn như sợi mì, ngồi bệt xuống đất, muốn bò cũng không dậy nổi.
Thấy mấy xúc tu đang quất ngoài không trung sắp vươn tới, Diệp Tiêu vội nắm tay Lương Khải kéo hắn dậy, định lùi về phía sau.
Đúng lúc đó, Lưu Phong từ bên cạnh bỗng giơ chân đá mạnh vào người Lương Khải,
Diệp Tiêu vừa kéo Lương Khải lùi được vài bước, cũng bị ngã nhào vì Lương Khải bị đá ngã.
Từ bên cạnh vọng ra tiếng chửi đầy kiêu ngạo của Lưu Phong: “Mẹ nó, đồ vô dụng, đừng có cản đường ở đây!”
