Chương 50: Các anh em, tôi mang não rồi đây!
Dụng cụ?
Diệp Tiêu mở chiếc ba lô nặng, lôi cái hộp dụng cụ bên trong ra.
Cái hộp vừa to vừa nặng, chiếm gần hết không gian.
Diệp Tiêu mở hộp ra, hỏi Lương Khải: “Mấy thứ này đủ không?”
Lương Khải thò đầu nhìn vào, “Oa, có cả máy khoan cơ đấy, nhưng chưa đủ, phải có hàn điện với máy cắt có thể cắt được tôn mới được.”
Hàn điện? Máy cắt?
Lão Hàn quay đầu nhìn quanh làng một vòng, nói: “Trong làng này chắc có máy phát điện nhỏ, nhưng mà mấy cái hàn và máy cắt biết tìm đâu?”
A Triệu cũng bên cạnh nhún vai, “Đúng đấy, nhà ai lại sắm mấy thứ đó? Hay là tìm cái xưởng có sẵn mấy dụng cụ đấy?”
Trần Qua liếc hắn một cái: “Đâu có dễ? Chưa kể mấy thứ đó lâu rồi có còn xài được không.”
“Mấy cái xưởng đó chắc chắn ở gần khu đô thị, đi thế này chẳng phải dẫn quái à?”
Cả đám đứng bên xe khó xử, Chu Khải Duệ nhìn Diệp Tiêu, chờ anh lên tiếng, thì thấy anh ngây người nhìn vào khoảng không trước mặt.
Lúc này Diệp Tiêu đang xem danh mục thứ ba của cửa hàng, đó là bản vẽ.
Trong đó có hai phân mục, một là tất cả các bước chi tiết và bản vẽ chế tạo máy móc, thiết bị hoặc cơ sở vật chất.
Còn một là các dụng cụ cần thiết để chế tạo, ở đây đủ loại dụng cụ, kỳ cục nhất là có cả dụng cụ công trình, máy xúc các thứ.
Diệp Tiêu thấy cái cửa hàng của hệ thống livestream này mà không biết nói gì, sao toàn đồ linh tinh thế?
Nhưng lại không bán đồ ăn, thế mới lạ!
Máy hàn điện và máy cắt tất nhiên cũng có, chỉ là mấy thứ này tốn diện tích vô cùng.
Hai món này cộng lại khoảng một vạn tích phân.
Tối qua cày một trận, Diệp Tiêu tốn không ít tích phân, nhưng sau đó đám khán giả trong phòng livestream tặng quà ầm ầm, làm tích phân không giảm mà còn tăng lên.
Diệp Tiêu khoanh tay rầu rĩ, “Dụng cụ không phải lo, có đấy, nhưng mấy thứ đó to quá, không lẽ dùng xong chạy đâu?”
Trần Qua do dự một lúc, nói: “Cũng không xa căn cứ Cao Đường lắm, nhiều nhất một ngày là tới.”
“Chúng ta không cần tốn thời gian ở đây, lỡ lại đụng độ người của Tự Do Hỏa thì sao?”
Trần Qua nói có lý, bây giờ còn chưa tới căn cứ, không được lơ là.
Một hồi bàn bạc, mọi người quyết định tới căn cứ trước đã.
Dù sao với thái độ thù dai của đám Tự Do Hỏa, chắc chắn chúng sẽ không dễ dàng tha cho họ.
Thùng sau xe quá cứng, cả đám lấy mấy cái chăn mền lục ra khỏi nhà trải dày một lớp.
Sau đó, Lương Khải lái, lão Hàn chỉ đường, Trần Qua cùng hai người kia ngồi hàng ghế sau nghỉ, còn Diệp Tiêu và Chu Khải Duệ ngồi trên thùng.
Xe lắc lư tiếp tục đi dọc đường quốc lộ, Chu Khải Duệ liếc vào thùng xe đằng sau, nhỏ giọng hỏi Diệp Tiêu:
“Anh Tiêu, mấy tên đó tin được không? Họ biết bí mật của anh rồi, liệu có…”
Diệp Tiêu lười biếng dựa vào ba lô bên cạnh, liếc về phía thùng xe.
“Vấn đề này anh cũng nghĩ qua, nhưng tình hình bây giờ không đơn giản.”
“Mấy ngày nay, em cũng thấy rồi đấy, nơi này thế lực hỗn loạn, sự tồn tại của tụi mình là người không triệu chứng rất khó xử.”
“Em thấy mấy cái gân mạch trên người họ không?”
Chu Khải Duệ gật đầu, nép sát vào Diệp Tiêu, nhỏ giọng: “Mấy người này hình như đều có vấn đề này, có liên quan tới mấy thứ biến dị không ạ?”
Diệp Tiêu gật đầu, vỗ vào mu bàn tay mình, “Người không triệu chứng chắc chắn là người không bị nhiễm, nghe Tự Do Hỏa nói, máu tụi mình có thể làm thuốc.”
“Em nghĩ là thuốc gì?”
Diệp Tiêu chỉ vào mấy người trong thùng xe, “Chắc chắn là thuốc có ích cho những kẻ bị nhiễm.”
“Hồi nãy A Phỉ có nhắc, có mấy căn cứ lớn, còn có cái chợ đen gọi là Hắc Thiết gì đó, bây giờ chỗ tụi mình có thể đi chỉ có căn cứ.”
“Chỉ có ba đứa mình, lạ người lạ đất, không xe không người, anh dù có lấy súng ra xả, nhưng vũ khí của tụi mình khác với bọn họ.”
“Tiếng ồn ào, cả con đường quái vật đều kéo đến.”
Diệp Tiêu ngồi thẳng người, “Mà em không thấy mấy tên này như siêu nhân à?”
Chu Khải Duệ gật đầu, “Đám Tự Do Hỏa trói họ toàn dây nylon, loại trói hàng trên xe tải, tháo mệt vãi.”
“Sao họ mạnh thế nhỉ?”
Diệp Tiêu xoa cằm, “Anh nghi ngờ, có liên quan tới mấy thứ trên người họ.”
Anh vỗ vai Chu Khải Duệ, “Này, em rảnh thì cua họ nhiều nhiều, tụi mình không hiểu gì về nơi này, phải moi nhiều tin tức.”
Chu Khải Duệ gật đầu, liếc thùng xe, “Anh yên tâm, dù sao em làm sales, tán dóc em giỏi nhất.”
Cậu cười hề hề nhìn Diệp Tiêu, hỏi: “Tới căn cứ là an toàn rồi hả?”
Diệp Tiêu cười tươi nhìn cậu một cái, “Em ngây thơ quá!”
Chu Khải Duệ méo mặt, nghi hoặc hỏi: “Vậy cũng không an toàn ạ?”
Diệp Tiêu liếc cậu, “Em không nghe họ nói à? Căn cứ quản lý người không triệu chứng nghiêm lắm, còn chưa biết căn cứ thế nào.”
“Em thử nghĩ ngược lại, nếu một đám người đều bình thường, mà có vài tên nhiễm bệnh thì sao?”
Chu Khải Duệ sững người, cau mày: “Nhốt lại, nghiên cứu!”
Diệp Tiêu liếc cậu, “Đó, chỉ là ở đây ngược lại, không bình thường mới là bình thường, bình thường mới là thiểu số.”
Diệp Tiêu hít một hơi sâu, “Cái chỗ phá này không còn chỗ nào đi, tụi mình phải tìm hiểu tình hình ở đây trước.”
[Trái tim Y-sác: Nói vậy căn cứ cũng không chắc an toàn?]
[Quái Hip-hop: Bệnh à? Nhất định phải tới căn cứ? Tự mình mang chuông đi tìm tội]
[Nhịp điệu cất cánh: Chủ thầu không có vũ khí sao? Tự mò đường đi]
[Cao thủ mò cá: Tui có hệ thống thì xả ầm ầm rồi, mang theo hai cái đuôi chỉ tổ tự chuốc khổ]
[Mini Hulk: Tui thì vứt luôn hai cục nợ, tự thân lập nghiệp]
[Sữa trứng không nhạt: Anh Tiêu có phải siêu nhân đâu, các người nói chuyện có não không vậy]
[Tam Hồ: Sao vẫn còn ngây thơ vậy? Các người không biết phòng livestream đang cài cảnh sát hả?]
[Người đàn ông thất bại: Tôi cá năm xu, chủ thầu luôn bị chính phủ theo dõi]
…
Diệp Tiêu liếc đám bình luận, bất lực xoa mặt, “Các anh em, tôi mang não rồi đây!”
Chưa nói gì đến việc chắc chắn đã bị chính phủ để mắt tới, đó là đối tượng trọng điểm số một.
Chu Khải Duệ và Lương Khải nếu chết bất đắc kỳ tử, đó là bất khả kháng, nhưng nếu anh thấy chết không cứu, hoặc cố tình hại họ chết, thì lúc đó người thiệt chỉ có anh.
Anh có phải tội phạm đâu, cứu được thì cứu, không cứu được thì tính.
Livestream mạt thế, anh có phải đến đây sống đâu, anh vì cái phần thưởng khổng lồ hệ thống đưa ra mới chịu làm, chứ ai muốn chịu tội này?
Cái chỗ quỷ quái này chẳng có gì, ai muốn ở đây vờ vĩnh?
Chờ lấy được phần thưởng lớn từ phòng livestream, về nhà anh muốn tiêu dao cỡ nào chẳng được.
Nhưng nếu người được truyền đến mà anh mặc kệ chết sống, không nói về nhà chắc chắn không có quả ngon, mà chính fan trong phòng livestream cũng sẽ không ai tặng quà cho anh, lúc đó căn bản không có đủ tích phân đổi vũ khí.
Trông chờ vào mấy tên cả ngày chỉ biết chọc ngoáy tặng quà?
Đùa à, bọn chúng chỉ biết động mồm mép, chả khác gì mấy thằng phản biện.
Bên này chửi anh là thánh mẫu, mà đợi chết người, lúc đó chúng sẽ là lũ chửi anh vô dụng, vô nhân tính hăng nhất.
