Chương 11: Cuồng luyện và bạn cùng phòng cũng cuồng luyện
Đêm tối gió cao, thao trường.
Hai bóng dáng nhỏ nhắn đang tập bắn dưới ánh trăng.
Tăng ca tập luyện đã trở thành thường ngày của Lạc Thốn, Từ Lệ Lệ biết chuyện, lần nào cũng đi cùng.
"Đứng thẳng người, nín thở điều chỉnh," Lạc Thốn giúp cô ấy chỉnh tư thế, "Nhớ kỹ, đừng nóng vội! Chỉ khi nào cậu đủ tự tin và bắn trong vô thức, hiệu quả mới tốt nhất."
Từ Lệ Lệ nghe lời, theo bản năng bóp cò.
Robot thông báo: "8 vòng."
"A a a a a a!" Từ Lệ Lệ mừng đến nỗi nhảy cẫng lên, "Tớ chưa bao giờ bắn được tốt như thế này!"
Lạc Thốn khoanh tay: "Bắn súng không có kỹ xảo gì, chỉ có luyện nhiều. Bây giờ là ban đêm, chờ đến ban ngày, thành tích sẽ đẹp hơn nhiều. Cậu cứ tập đi, tớ sang bên cạnh."
"Được, đi đi." Từ Lệ Lệ phấn khích chào tạm biệt.
Phía bên kia, Kê Tiến đã chờ từ lâu.
Tăng ca tập luyện là do Lạc Thốn chủ động xin, thậm chí cô còn đi tìm Lâm Lẫm xin giấy chứng nhận sức khỏe để chứng minh cơ thể đủ khả năng chịu cường độ huấn luyện cao hơn.
Kê Tiến không từ chối.
"Biết điểm yếu của mình ở đâu không?" Hôm nay Kê Tiến không vội bắt đầu, mà hỏi cô một câu.
Lạc Thốn cụp mắt: "Lực, phản ứng, thể lực quá kém, chỉ có kỹ thuật đối kháng là tạm qua."
"Đánh giá khách quan."
Kê Tiến nhìn cô:
"Vậy nên em phải bắt đầu từ cơ bản nhất. Đứng tấn để hạ bộ vững chãi hơn.
Nhảy cóc để rèn bộc phát chân;
Hít xà đơn để rèn lực tay; Chạy việt dã có tạ để rèn ý chí.
Thời gian qua, em làm khá tốt.
Tôi tuyên bố, hôm nay có thể vào giai đoạn tiếp theo."
Vẻ mặt Lạc Thốn cuối cùng cũng lộ ra chút ý cười.
Sống là phải cuồng luyện.
"Đây là đai tạ nhẹ nhất, mỗi cái 1.5kg, buộc vào cả tứ chi." Kê Tiến đưa cho cô bốn sợi dây đeo màu xám đen.
Cuối cùng cô cũng luyện đến mức có thể mang tạ.
"Đai tạ đã buộc vào, chỉ được tăng, không được giảm, càng không được tháo ra, nghe rõ chưa!"
Lạc Thốn hô to: "Rõ!"
Mang hết đai tạ vào, Lạc Thốn hít một hơi thật sâu, nhận lấy lưỡi lê từ tay Kê Tiến.
"Tôi chỉ làm một lần, nhìn cho kỹ!" Kê Tiến bắt đầu thị phạm,
"Luyện vung dao, tấn phải vững, khi hạ bộ của em bất khả xâm phạm, địch thủ mới tập trung tấn công vào nửa người trên!
Chân phải chuẩn bị bộc phát, sẵn sàng tung đòn chí mạng! Tay phải nhanh, chuẩn, mạnh, lực phải đủ mới có hiệu quả!
Hiểu chưa!"
Lạc Thốn gật đầu.
Kê Tiến: "Luyện vung dao, một trăm lần, bắt đầu!"
Lạc Thốn bắt đầu vung dao, tư thế chuẩn.
Hai mươi lần đầu chưa có cảm giác gì nhiều, động tác này bao gồm tất cả nội dung luyện tập trước đó, đồng thời còn là tư thế đối kháng chuẩn, cô biết luyện tốt sẽ có tác dụng lớn.
Đến khoảng năm mươi lần, cánh tay cô đã hơi nhấc không nổi, lần đầu tăng tạ, cơ thể vẫn chưa thích ứng.
Toàn thân Lạc Thốn như vớt từ dưới nước lên, mỗi lần vung đâm, từng giọt mồ hôi lớn văng ra, rơi xuống đất.
Kê Tiến đứng nhìn, bỗng cười: "Không chịu nổi thì bỏ cuộc đi."
Thấy bước chân Lạc Thốn càng lúc càng yếu, giọng Kê Tiến càng dịu dàng: "Nghĩ đến giường của em đi, nằm xuống lúc này thoải mái biết bao?
Sao phải cực khổ một mình như vậy? Dù có luyện thế nào cũng không đánh lại đám nhóc khoa Cơ giáp đâu."
Tay Lạc Thốn khựng lại.
Kê Tiến cười to hơn: "Sao? Nghĩ thông rồi? Cuối cùng cũng chịu bỏ cuộc?"
Lạc Thốn điều chỉnh hơi thở ba lần tại chỗ, hung hăng đâm tới: "Giáo quan Kê, hôm nay anh chưa ăn tối à? Sao nói chuyện yểu điệu thế?"
Kê Tiến thu lại nụ cười: "Nhìn tư thế của em kìa, yếu ớt, khác gì con tôm luộc! Dùng lực bụng, hạ bộ vững!"
Lạc Thốn lập tức siết chặt cơ core.
Một trăm lần, vừa đúng giới hạn của cô.
Làm xong, lòng bàn tay cô suýt không cầm nổi dao.
Đúng lúc này, trực giác nhạy bén với nguy hiểm khiến cô nhanh chóng hạ thấp người, lăn sang một bên!
"Giáo quan, anh..." chưa kịp nói hết câu, nắm đấm của đối phương đã lao vào mặt, cô chỉ kịp dùng tay đỡ vội.
Chỉ một đòn ấy, nửa người cô đã tê dại.
Đau đớn tột cùng, từ khớp xương truyền thẳng vào thần kinh, khiến đầu óc trống rỗng.
Nếu không nhìn thấy tay mình còn nguyên vẹn, cô đã tưởng cánh tay bị nghiền nát.
Chưa hết, nhân lúc cô ngã, một bàn chân to từ trên trời giáng xuống!
Lạc Thốn chỉ còn cách bắt chéo hai tay trước ngực, chống đỡ hết sức.
Kê Tiến vẫn tiếp tục dồn lực.
"A!" Lạc Thốn bỗng trở nên hung hãn, nắm chặt lưỡi lê trong tay, nhắm thẳng vào xương ống chân hắn mà đâm mạnh!
Kê Tiến cười khẩy, thu chân, nhanh chóng áp sát, dùng sức mạnh tuyệt đối khống chế hai chân Lạc Thốn, một bàn tay to lớn đầy chai sạn dễ dàng luồn qua nhát đâm của cô, giữ chặt cả dao lẫn tay.
Tiếng gầm giận dữ vọng xuống từ trên cao:
"Nhớ kỹ! Bất cứ lúc nào cũng không được buông vũ khí! Đây là chiến trường! Mày không bao giờ biết có bao nhiêu tinh thú đang rình rập xung quanh, chờ mày kiệt sức!
Nghe cho rõ! Dù có chết, mày cũng phải nắm chặt súng, nắm chặt dao của mày mà chết!"
Lạc Thốn sững người, hoàn hồn hô to: "Rõ!"
Kê Tiến buông tay, đứng dậy: "Tiếp tục tập cơ bản, mày còn kém lắm."
"Rõ."
Núi sâu tĩnh mịch, không một bóng người, chỉ có ánh trăng làm bạn cùng Lạc Thốn.
Thao trường rộng lớn, một bóng dáng nhỏ bé chạy dưới trăng, nếu nhìn kỹ, phía sau còn có một bóng gần như đang đi bộ.
"Lạc Thốn, tớ... tớ không chịu nổi nữa." Từ Lệ Lệ chạy thở hồng hộc.
Cô ấy tập bắn xong, thấy Lạc Thốn vẫn tiếp tục, liền lặng lẽ chạy theo sau.
Lạc Thốn quay đầu chạy lại, giọng khản đặc: "Về đi, cơ thể cậu không chịu nổi cường độ này đâu."
Ngày đêm bị áp lực nặng nề đè nén, Từ Lệ Lệ không chịu nổi nữa, bỗng nhiên suy sụp:
"Sao, sao tớ yếu thế này? Tớ thực sự đã rất rất cố gắng rồi, thế mà giáo quan lại nói ngay cả bài tập thường ngày của khoa Cơ giáp cũng không bằng.
Tớ đang cố gắng vì cái gì chứ? Dù có lấy mạng ra luyện, cũng không có được phản xạ và sức mạnh của họ! Thật bất công, thế giới này thật sự quá bất công!"
Chân loạng choạng, Từ Lệ Lệ ngã nhào xuống đất.
Rồi òa khóc nức nở.
"Từ nhỏ đến lớn, tớ liều mạng học, mới thi được vào Nhất Quân. Tớ tưởng ở đây sẽ có chân trời mới, nhưng sự thật không phải vậy!
Đa số bạn cùng lớp chỉ coi Nhất Quân là bàn đạp, sau khi tốt nghiệp, họ có thể mang lý lịch Nhất Quân, trở về tinh cầu của mình, nhẹ nhàng làm một sĩ quan!
Còn những thiên chi kiêu tử khoa Cơ giáp, tớ còn đang chơi đồ chơi thì họ đã sờ đến súng, mô hình cơ giáp rồi!
Tớ còn đang bàn chuyện yêu đương, thì họ đã dưới sự chỉ bảo của cha mẹ, bắt đầu năm này qua năm khác tập luyện!
Dù tớ có liều mạng, cũng đuổi không kịp họ!!
Thật sự, thật sự quá bất công a a a a a!!!!"
Từ Lệ Lệ khóc một trận thật to.
Nghĩ đến bộ dạng xấu hổ của mình, cô ấy ngại ngẩng đầu, giọng nghèn nghẹn: "Lạc Thốn, sao cậu cứ không nói gì thế?"
Không ai đáp lại.
Gió lạnh thổi qua, Từ Lệ Lệ run lên, cô ấy run rẩy ngước đầu lên, phát hiện Lạc Thốn vẫn đang chạy.
Từ Lệ Lệ: ...
Hóa ra nãy giờ mình độc thoại?
Cô ấy cắn môi, chống tay đứng dậy, chạy về phía Lạc Thốn.
Lạc Thốn thực ra đã đến giới hạn từ lâu, hoàn toàn dựa vào một ý chí chống đỡ, cảm thấy có người bên cạnh: "Nghĩ thông rồi?"
Từ Lệ Lệ mặt tái mét, khẽ đáp: "Ừm."
"Không có gì to tát, đời còn dài, cứ chạy tiếp là được." Toàn thân Lạc Thốn trở nên nhẹ bẫng.
Từ Lệ Lệ mím môi, gật đầu: "Cảm ơn."
Nhận được tin nhắn cầu cứu khẩn cấp của Lạc Thốn, Lâm Lẫm tức tốc chạy đến thao trường, không khách khí ném người vào khoang y tế, anh ngáp: "Cô tự tìm chết không đủ, còn kéo thêm một người cùng chết à?"
Nhưng Lạc Thốn đã bất tỉnh, không thể trả lời.
