Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Xuyên Thành Bình Hoa Di Động , Ta Lại Hút Fan Nhờ Thực Lực - Lạc Thốn > Chương 57

Chương 57

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 57: Lam Tinh Tăng Trần

 

57 Lam Tinh Tăng Trần

 

Chúc Chiêu xoa cằm: "Nếu giá năng lượng có ưu thế, 'Chúc Phúc Lý' có thể ký hợp đồng hợp tác năng lượng dài hạn với Hắc Khoa Kỷ Quang."

 

"Chúc Phúc Lý" là bệnh viện trực thuộc nhà họ Chúc, trải khắp Đan Trạch, mỗi năm tiêu hao một lượng năng lượng khủng khiếp. Nếu Hắc Khoa Kỷ Quang giành được đơn hàng này, coi như bước vào quỹ đạo phát triển tốc độ cao.

 

Thang Anh Trác hơi ngạc nhiên: "Cô có tiếng nói lớn trong nhà họ Chúc vậy sao?"

 

"Như vậy chẳng phải tiền từ túi trái chuyển sang túi phải thôi sao?" Chúc Chiêu chớp mắt.

 

Nhưng Lạc Thốn biết, đây chỉ là cách Chúc Chiêu báo đáp cho lọ "thuốc ức chế đặc chế" của cô.

 

Phần thưởng hậu hĩnh như vậy, xem ra đã có tiến bộ kỹ thuật lớn.

 

Cô không từ chối: "Thời gian gần đây thị trường năng lượng biến động, tôi cũng không chắc có thể lấy được bao nhiêu lam tinh (năng lượng)."

 

Chúc Chiêu cười tít mắt: "Có bao nhiêu tôi thu bấy nhiêu, tính theo giá thị trường, không lừa trẻ con."

 

Lạc Thốn gật đầu.

 

Vệ Hòa thắc mắc: "Mà sao dạo này giá lam tinh biến động lớn thế? Cứ tăng vùn vụt."

 

Nhắc đến chuyện này, Thang Anh Trác nhìn Hoắc An: "Nghe nói quân bộ phong tỏa tinh cầu năng lượng số 11? Tại sao vậy?"

 

Hoắc An khoanh tay, dựa vào tường: "Quân khu trung ương phong tỏa, nghe nói xảy ra vụ nổ lớn, đang tiến hành cứu viện."

 

Từ Lệ Lệ chân mềm nhũn, dựa vào bàn, mặt trắng bệch: "Cậu nói gì? Tinh cầu năng lượng số 11 xảy ra vụ nổ lớn?"

 

"Mau xem! Thiên Đường Đảo họp báo rồi!"

 

Khâu Sinh mở tin tức, khuôn mặt Hoắc Tình Xuyên xuất hiện giữa màn hình lớn, thần sắc bà mang vài phần bi thương —

 

"Mỏ năng lượng trên tinh cầu năng lượng số 11 xảy ra vụ nổ cấp một, hiện tại năng lượng tràn ra ngoài, bức xạ gia tăng, tình hình rất nguy cấp, chúng tôi đang gấp rút cứu viện, sơ tán dân chúng, xin người dân đừng đến gần khu vực tinh cầu năng lượng số 11 trong thời gian tới."

 

"Vụ nổ cấp một?" Vệ Hòa không dám tin lẩm bẩm. "Chẳng phải mỏ năng lượng bay màu luôn rồi à? Thợ mỏ cũng thảm quá chứ?!"

 

Chúc Chiêu theo bản năng nhíu mày: "Đã lâu lắm rồi mới xảy ra chuyện thế này."

 

Khâu Sinh chỉ vào một tin tức: "Xem bài của Thời Thấu News, nói là do thợ mỏ thao tác không đúng."

 

"Không phải có người mang thiết bị điện từ vào đấy chứ?" An Kha Tân kinh hãi nói.

 

Ai cũng biết, thiết bị điện từ gặp năng lượng độ tinh khiết cao cực kỳ dễ gây nổ.

 

"Không loại trừ khả năng đó, bây giờ nhiều đồ trang sức bên trong có thiết bị điện từ, cần phải phân biệt kỹ." Tiêu Tự Minh nói.

 

"Từ Lệ Lệ! Cậu sao thế?" Lạc Thốn bước lên đỡ người, đưa ra ghế sofa.

 

Từ Lệ Lệ môi run run, từng giọt nước mắt lớn lăn dài trên má: "Làm... làm sao đây, Lạc Thốn... bố mẹ tớ đều ở trên tinh cầu năng lượng số 11!"

 

Mọi người sững sờ.

 

"Cậu thử xem có liên lạc được với họ không."

 

"Đúng! Cậu nói đúng!" Từ Lệ Lệ run rẩy bấm cuộc gọi video.

 

"Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi hiện không nằm trong vùng phủ sóng."

 

Cô ấy "oa" một tiếng khóc òa lên.

 

"Bố mẹ cậu là... thợ mỏ trên tinh cầu năng lượng số 11?" An Kha Tân ngập ngừng hỏi.

 

Từ Lệ Lệ hít mũi: "Bố tớ là kỹ sư thăm dò năng lượng, mẹ tớ buôn bán nhỏ, từ khi tớ lên đại học, mẹ đến ở cùng bố."

 

"Ồ~" An Kha Tân thở phào, chỉ cần không phải thợ mỏ, xác suất sống sót vẫn cao hơn.

 

"Đừng vội, khu vực đó đã bị phong tỏa, không có tín hiệu cũng không có nghĩa là xảy ra chuyện." Chúc Chiêu ngồi cạnh Từ Lệ Lệ, an ủi cô. "Hơn nữa mẹ cậu chắc ở khu dân cư? Xác suất xảy ra chuyện ở đó không lớn, cậu đừng lo quá."

 

"Chuyện lớn thế này, Thiên Đường Đảo và quân bộ nhất định sẽ dốc toàn lực cứu viện." Thang Anh Trác nói.

 

Từ Lệ Lệ dần bình tĩnh lại.

 

Khâu Sinh đột nhiên ồ lên một tiếng.

 

Vệ Hòa đẩy hắn: "Cậu làm gì thế?"

 

Khâu Sinh chỉ vào quang não: "Giá lam tinh tăng trần rồi!"

 

Lạc Thốn nhìn dữ liệu, lam tinh từ 1000 tinh tệ một hộp tăng liên tục, trong vòng một tiếng đồng hồ, đã vọt lên ba nghìn tinh tệ một hộp.

 

"Sao thế? Không thể tin nổi! Chỉ vì tinh cầu năng lượng số 11 thôi sao?"

 

Hoắc An lạnh lùng nói: "Tinh cầu năng lượng số 11 toàn lam tinh độ tinh khiết cao, nguồn hàng đứt, nguồn cung thị trường cao cấp của Liên minh giảm trực tiếp một nửa."

 

Khó trách phải phong tỏa tin tức.

 

Lạc Thốn động lòng: "Đan Trạch là bên cung cấp lam tinh chính trên thị trường Liên minh?"

 

"Ừ." Hoắc An khẽ hừ.

 

Cô kêu lên: "Vậy sao Đan Trạch nghèo thế? Năm nay đến tiền sửa lá chắn cũng không có! Thật vô lý!"

 

"Vô lý?" Hoắc An cười khẩy. "Trữ lượng lam tinh của Đan Trạch đứng đầu Liên minh, chiếm 35% tổng số, phần lớn là mỏ lam tinh độ tinh khiết cao, nhưng canh giữ các tinh cầu năng lượng này đều là quân khu trung ương."

 

Lạc Thốn không dám tin: "Quân khu Đan Trạch cứ để quân khu trung ương vào thế sao?"

 

Chúc Chiêu mỉa mai: "Cô không biết dân Đan Trạch nói thế nào à? Quân khu trung ương nắm chìa khóa vào khu vườn sau nhà Đan Trạch!"

 

Trong đầu Lạc Thốn chợt nhớ đến một người: "Thế Thiên Đường Đảo thì sao? Ngài tổng đốc Họa không quản chuyện này à?"

 

"Quản?" Hoắc An cười lạnh. "Quản thế nào? Đừng nói tiếp quản tinh cầu năng lượng, kiểu nổ như thế này, Thiên Đường Đảo ngay cả cảnh lực duy trì trật tự cũng không đủ."

 

Lạc Thốn ngộ ra.

 

Vùng Đan Trạch này, thực ra có hai thế lực đang giằng co.

 

Một là quân khu Đan Trạch, nhưng bị quân khu trung ương chèn ép, tiếng nói không cao;

 

Hai là Thiên Đường Đảo, nhưng không người không súng, chẳng làm nổi việc gì ra hồn.

 

"Ối!" Khâu Sinh ồn ào nói. "Thời Thấu News bảo vì giá năng lượng biến động, khu vực Lãnh Hồ nghi ngờ xảy ra xung đột vũ trang quy mô lớn, quân đội đã phái một tiểu đội đặc chiến xuất động!"

 

Mọi người theo bản năng nhíu mày.

 

"Thời Thấu News lấy đâu ra lắm tin vỉa hè thế?"

 

"Cái này mà phát được à!?"

 

"Điên rồi, chuyện này mà thật thì tiểu đội đặc chiến của quân bộ Đan Trạch chẳng phải lộ rồi sao!" Vệ Hòa giận dữ.

 

"Hậu trường của Thời Thấu News rất thần bí," Thang Anh Trác xoa cằm. "Nhiều sự kiện đều thấy bóng dáng của tờ báo này, hình như họ luôn có thể lấy được tin trước người khác một bước."

 

Tiêu Tự Minh vốn ít nói, lúc này cũng không nhịn được: "Phát cả thông tin kiểu này, chẳng phải coi thường tính mạng binh lính Liên minh sao?"

 

Hoắc An cười khẩy: "Đám tư bản chỉ thấy lợi, thấy thịt là muốn cắn, ai thèm quan tâm nhiều thế?"

 

Lạc Thốn lặng lẽ lắng nghe.

 

Đầu tiên là tinh cầu năng lượng số 11 nổ, rồi lam tinh tăng trần, tiếp theo quân bộ phái tiểu đội đặc chiến bí mật thâm nhập Lãnh Hồ, nhưng lại nhanh chóng bị phanh phui…

 

Mọi chuyện xảy ra có hơi nhanh quá không?

 

Cứ như sau lưng có một bàn tay vô hình, đang thúc đẩy điều gì đó.

 

Mục đích là gì?

 

Gây rối ở Đan Trạch?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn