Chương 73: Anh em chung lòng, nhắm vào nhóm ba người
Thứ năm!
Kỳ thi được mọi người mong đợi cuối cùng cũng đến.
Sau khi ôn tập buổi sáng, học sinh lập tức lao đi ăn sáng rồi chạy đến phòng thi.
Tạ Linh Tú chẳng nói gì, cô không muốn tạo áp lực cho đám trẻ.
Mọi người đã làm hết sức mình, phần còn lại chỉ biết trông vào ý trời.
Hai ngày nay Tạ Linh Tú không đụng đến điện thoại, không lướt video, cũng chẳng đăng video gì.
Nhưng số lượng bình luận trên video cô đăng vẫn tăng với tốc độ kinh khủng.
Video mới nhất, số bình luận đã gấp ba lần số lượt thích.
“Sao không đăng video nữa? Không phải muốn kiếm tiền à? Mở livestream đi.”
“Mày sợ rồi hả?”
“Biết đâu thi rớt rồi!”
Đủ loại bình luận cố tình chọc tức bắt đầu xuất hiện.
Tạ Linh Tú chẳng có thời gian xem, vì cô nhận ra ngay cả những đứa thường ngày lông bông như Chu Tẫn, Lạc Dân Châu cũng căng thẳng chết đi được.
Hoàng Chí Vĩ nói chưa bao giờ thấy lũ học sinh dốt như vậy.
Nghĩa là đám trẻ có áp lực, rất coi trọng kỳ thi này.
Sau cùng Tạ Linh Tú là lần đầu làm chủ nhiệm, còn non tay, chẳng cho được nhiều lời khuyên.
Khi bài thi cuối kết thúc, tất cả như trút được gánh nặng.
Mọi thứ lại trở về quỹ đạo.
Nhưng đám học sinh rõ ràng chưa thoát khỏi bầu không khí kỳ thi.
“Các em, tỉnh nào!”
Tạ Linh Tú đứng trên bục, mọi người bắt đầu tập trung ánh mắt.
Dù học giỏi, học trung bình hay học kém, ai cũng mơ màng.
“Thi xong rồi thì đừng nghĩ nữa!” Tạ Linh Tú nhìn tất cả: “Sự cố gắng của các em, cô và thầy Hoàng đều thấy rõ.”
Mọi người im lặng.
“Hôm nay không học nữa.”
“Thật ạ?” Vừa nghe đến đó, Vương Cường, Lý Đào lập tức tỉnh ngủ.
“Đương nhiên thật!” Tạ Linh Tú cười: “Các em đọc tiểu thuyết, đọc truyện tranh đều được!”
“Woohoo—”
Mọi người vui ngay.
“Đại ca Chu, anh làm gì đấy?” Lý Đào hỏi.
Chu Tẫn lặng lẽ rút ra một quyển vở mới, xung quanh bao ánh mắt u u đều đổ dồn về phía hắn.
Đặc biệt là Lạc Dân Châu.
“Mày định làm gì?”
Chu Tẫn cầm sách quạt quạt: “Trời nóng, tao quạt mát không được à?”
“Sao tao cảm giác mày muốn lén học thế?” Lạc Dân Châu nghiêm trọng nghi ngờ tên này chuẩn bị vượt mặt.
“Mày sợ à?”
“Buồn cười! Tao sợ mày?” Lạc Dân Châu khinh thường hừ lạnh: “Cho mày tự học hai tiết thì đã sao? Một tay tao vẫn đè bẹp mày!”
Chu Tẫn tức tối cười: “Họ Lạc kia, không biết thằng nào cho mày tự tin thế? Dám nói khoác như vậy?”
“Đại gia Chu mày trước đây chỉ thích chơi thôi, không có nghĩa là đại gia Chu mày không biết học, lần này vượt mày không cần bàn!”
“Ha ha ha…” Lạc Dân Châu thu nụ cười: “Thằng rớt hạng ba từ dưới lên, có điểm ra hãy nói trước!”
“Cứ chờ xem!” Chu Tẫn cười lạnh: “Có điểm ra rồi, đừng quên giao ước trước nhé!”
“Không quan tâm, mày thua chắc!” Lạc Dân Châu cười lạnh, kê thêm sách lên bàn, rồi giơ cái máy chơi game sắp bám bụi lên: “Cho mày hai tiết học, tao chơi game!”
Chu Tẫn trợn mắt, giơ quyển tiểu thuyết lên: “Ông đây cho mày cả ngày cũng chẳng sợ!”
Cả hai đồng thời quay đầu, bắt đầu trơ tráo đọc tiểu thuyết và chơi game.
Vương Cường, Lý Đào cùng Vương Phỉ Nhiên, Tư Mã Chiêu Dương thấy họ bốc mùi thuốc súng gay gắt thế, chẳng dám can.
“Chơi nhẹ thôi.” Lý Đào nhỏ giọng.
“Eo ơi, giữa họ vẫn còn tình yêu!” Chu Tâm Nguyệt mắt sáng lên nhìn Chu Tẫn và Lạc Dân Châu, chuẩn bị thức đêm sáng tác truyện tranh mới.
Năm phút sau.
Vương Phỉ Nhiên quay đầu, thấy Lạc Dân Châu với chồng sách cao ngất đang chép chép bài tiếng Anh.
Cậu ta đơ người.
“Mẹ mày…” Vương Phỉ Nhiên ngỡ ngàng, nhìn thấy Lạc Dân Châu trên bàn bày máy chơi game đang bật tiếng.
Lạc Dân Châu nháy mắt.
Vương Phỉ Nhiên nhìn cuốn sách vẽ trên tay, do dự một lúc rồi nói: “Tao mà thèm chơi với đám lừa đảo chúng mày nữa.”
Lạc Dân Châu đành đặt bút xuống, liếc về phía Chu Tẫn rồi nói: “Vương huynh, không sao, cậu thiên phú hơn bọn tôi, chơi một hai tiết cũng chẳng vấn đề gì.”
Vương Phỉ Nhiên lườm.
Cậu ta phát hiện ra, tên này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.
Lừa người không thèm chớp mắt.
“Thế sao mày làm bài tập?” Vương Phỉ Nhiên u u hỏi.
“Trời ơi, chẳng phải là để theo kịp bước tiến của Vương huynh sao? Làm anh em với cậu, nếu tôi học dốt quá, há chẳng phải mất mặt cậu?” Lạc Dân Châu nói với vẻ chẳng hề nặng nề.
Vương Phỉ Nhiên khóe miệng giật giật, cất cuốn sách vẽ, lôi sách tiếng Anh ra, nhỏ giọng: “Mày mượn của ai đấy?”
“Của đứa hạng ba toàn khối Anh lớp Văn đấy!”
“Cho tao chép với!”
“Không được!” Lạc Dân Châu lập tức đổi sắc mặt.
“Không cho chép thì tao hét lên!” Vương Phỉ Nhiên nhẹ nhàng đe dọa.
“Móa nó mày vô võ thuật!” Lạc Dân Châu bất lực, đành phải để cuốn sách mượn được vào giữa hai bàn.
“Cái thằng họ Chu kia chắc vẫn đang đọc tiểu thuyết đúng không?”
“Chắc thế!”
“Hai đứa mình vượt qua nhóm ba người của chúng, đè chúng ra sàn rồi xem mặt chúng làm sao mà hổng!”
“Đồng ý!”
“Suỵt—”
Chu Tẫn liếc mắt nhìn sang bàn phía trước bên cạnh, khóe miệng nhếch lên một nụ cười lạnh.
Muốn lừa Chu Tẫn hả?
Có khả năng không?
Chu Tẫn không mắc bẫy, hắn biết, thằng khốn Lạc Dân Châu đang dùng kế nghi binh!
“!!!” Vương Cường kinh ngạc nhìn Chu Tẫn.
Nó tưởng Chu Tẫn đang đọc tiểu thuyết, hóa ra là giả!
Mãi đến khi thấy Chu Tẫn nháy mắt với nó, rồi dùng bút viết lao xao.
“Đừng làm to! Thằng họ Lạc gian xảo lắm!”
“…”
Vương Cường quay đầu nhìn Lạc Dân Châu, lại nhìn Chu Tẫn.
Một lúc không biết rốt cuộc ai mới là kẻ gian xảo.
“Đại ca Chu, Lạc Dân Châu hắn…” Lý Đào nhẹ nhàng vỗ vai Chu Tẫn, rồi chỉ tay về phía Lạc Dân Châu và Vương Phỉ Nhiên.
Chu Tẫn lại chỉ vào mặt bàn mình.
Lý Đào một mặt kinh ngạc.
Nó và Vương Cường liếc nhau, có cảm giác như mình là kẻ bị lừa.
“Chẳng lẽ mọi người đều không chơi thật à?” Lý Đào ngỡ ngàng.
Nó và Vương Cường từ từ đứng dậy, trong lớp học vô cùng yên tĩnh nên rất kỳ lạ.
Phía xa, Ngụy Nhất Minh đang cắm cúi viết.
Nhìn là biết đang chép bài tập của lớp trưởng văn Triệu Hạo Nhiên, còn Triệu Hạo Nhiên thì đang tấn công các môn khác.
Tên này cũng gian giảo như ông anh Chu, trên chồng toàn bộ là tiểu thuyết.
Nếu không đứng lên hoặc nhìn từ góc khác, không thể thấy nó đang làm gì.
“Đúng là âm hiểm.”
Vương Cường lầu bầu, Ngụy Nhất Minh theo Triệu Hạo Nhiên học còn tạm chấp nhận, đằng này Tư Mã Chiêu Dương và Phan Gia Thần cũng lén lút.
Nghe nói sau kỳ thi này, nếu lớp 18 không giải tán, cô Tạ sẽ mời giáo viên tiếng Anh về.
Thế mà mấy con chó này đã đi mượn sách tiếng Anh trước để chép bài rồi!
Chúng còn người không?
Vương Cường quay đầu thấy Tư Mã Chiêu Dương gian xảo, cứ chép một lúc lại nhìn ngang dọc, vô cùng cảnh giác.
Đến khi ánh mắt chạm nhau với Vương Cường.
Tư Mã Chiêu Dương giật mình, rất chột dạ, muốn chuyển hướng.
“Khụ khụ—” Tư Mã Chiêu Dương nhẹ nhàng ho khan che giấu sự ngượng ngùng, rồi nhỏ giọng nói: “Đoạn này hay ghê.”
“Cút mẹ mày đi!” Vương Cường không chịu nổi.
Thế hóa ra loại học sinh dốt chỉ có nó và Lý Đào là ngốc, còn không chịu học.
