Chương 40: Cướp Vợ Đến Nơi Rồi!
“Thưa Cố tiên sinh, chỗ ‘Hung Nô’ này là để chỉ lũ giặc phương Bắc, còn ‘Vô Định hà’ là do tại hạ bịa ra.”
Nói tới đây, Mạnh Cốc Tuyết cũng hơi chột dạ.
Nàng xuyên đến tận bây giờ, cũng chẳng buồn tìm cuốn sách địa lý nào mà đọc, làm sao mà biết giữa Đại Ung triều và nước Bắc có con sông nào hay không chứ?
Dùng chữ “Vô Định hà” chắc cũng chẳng ảnh hưởng gì nhỉ?
Cố Thiên Sơn nghe vậy, chân mày khẽ nhíu lại.
Chỗ giáp ranh giữa Đại Ung triều và nước Bắc quả thực có một con sông, trùng hợp thay, tên sông gọi là “Vũ Định”.
Mỗi thần dân Đại Ung hẳn đều biết đến trận đại thắng Vũ Định, đó là một trận thắng lợi vang dội làm xoay chuyển cục diện chiến trường của Kiều đại tướng quân, sông Vũ Định cũng vì thế mà nổi danh.
Mạnh cô nương đổi chữ “Vũ” thành “Vô”, nếu xét kỹ, thực sự là việc không phải.
Vừa rồi mọi người nghe Cố tiên sinh ngâm thơ, theo quán tính đều nghĩ là “đáng thương Vũ Định hà biên cốt”, giờ nghe nói là “Vô Định”, ánh mắt từng người bỗng chốc trở nên vi diệu.
Kiều Kiều Kiều nhận ra bầu không khí trong trường thay đổi, nàng suy nghĩ một hồi, bỗng vỗ đùi đánh đét.
[Trời ơi, suýt nữa thì ta cũng quên mất chiến công hiển hách của cha rồi! Trận đại thắng Vũ Định đó!]
[Xong rồi xong rồi, nữ chính đúng là hơi xui xẻo thật. Nhẹ thì nói là nàng ta vô tri, ngay cả sông Vũ Định cũng không biết; nặng thì kiếm chuyện, dựng lên một vụ án chữ nghĩa cũng có khả năng lắm!]
[Giờ xem thái độ của Bạch Nguyệt Quang Thái tử thế nào thôi.]
Rõ ràng, lúc này suy nghĩ của mọi người đều giống hệt Kiều Kiều Kiều, không hẹn mà cùng nhau nhìn về phía Thái tử.
Thái tử mặt mày bình thản ngồi ở ghế chủ vị, thấy vậy chậm rãi lên tiếng: “Mạnh cô nương, cô không biết sông Vũ Định sao?”
Mạnh Cốc Tuyết không ngờ Thái tử sẽ chủ động nói chuyện với mình, nhưng nhìn sắc mặt mọi người và bầu không khí xung quanh, nàng chưa đến mức ngu ngốc cho rằng Thái tử bị mình làm cho kinh diễm.
Sông Vũ Định?
Thì ra Đại Ung triều có một con sông tên là Vũ Định sao?
Vẻ mặt mờ mịt của Mạnh Cốc Tuyết trông rất thật, Thái tử liền hiểu ra.
Hắn thu hồi tầm mắt, thản nhiên nói: “Mạnh cô nương tài thơ xuất chúng, quả thực khó có được, nhưng người thực sự bác học, không nên chỉ giới hạn ở những từ ngữ hoa mỹ, câu thơ tao nhã, mà còn phải thông đọc kim cổ, lòng mang quốc gia, không quên đại nghĩa.”
Lời Thái tử vừa dứt, cả trường im phăng phắc.
Mọi người thần sắc trầm trọng, đều cung kính pha lẫn sợ hãi, khiến Mạnh Cốc Tuyết cảm thấy ngột ngạt.
Đây là lần đầu tiên nàng tận mắt chứng kiến uy nghiêm của bậc đế vương tại cái triều đại xa lạ này.
Thái tử chỉ lặng lẽ ngồi đó thôi, đã cho người ta một cảm giác áp bức mãnh liệt.
Khoảnh khắc ấy, Mạnh Cốc Tuyết, kẻ trong lòng vốn coi thường đám phong kiến hủ lậu này, hai chân run lẩy bẩy, không biết tự lúc nào lưng đã ướt đẫm mồ hôi.
Nàng có linh cảm, nếu vừa rồi nàng tỏ ra bất kỳ dấu hiệu nào cho thấy đã từng nghe nói đến sông Vũ Định, có lẽ nàng đã bị lôi ra ngoài ngay tại trận…
“Cố tiên sinh, hội thơ cứ tiếp tục đi, tài thơ của Mạnh cô nương vẫn đáng được khẳng định.”
Thái tử một lời quyết định, bầu không khí trong trường mới dần dần thoải mái trở lại.
Dù sao cái hành động ngu ngốc viết ‘Vũ Định’ thành ‘Vô Định’ cũng đủ chứng minh, bài thơ này quả thực là do Mạnh Cốc Tuyết tự tay làm ra.
Mạnh Cốc Tuyết lo lắng bất an ngồi trở lại chỗ, trong lòng trăm mối không thông, tại sao mỗi lần mọi chuyện phát triển đều nằm ngoài dự đoán, chưa từng có lần nào suôn sẻ cả!
Đến giờ chân nàng vẫn còn mềm nhũn đây này!
Nhưng dù sao, tài thơ của Mạnh Cốc Tuyết cũng đã được Thái tử khẳng định, nàng lập tức lọt vào tầm mắt của tất cả mọi người.
Tiếp theo lại có rất nhiều thơ của người khác được chọn ra bình phẩm, nhưng không còn bài nào khiến người ta kinh diễm như của Mạnh Cốc Tuyết nữa.
Kiều Kiều Kiều xem một lúc liền cảm thấy chán, nàng ngó nghiêng tứ phía, vẻ mặt sinh động lọt vào mắt Thái tử, khiến hắn nhớ tới Tứ hoàng tử lúc còn nhỏ.
“Kiều Kiều, lại đây.”
Hắn giơ tay về phía Kiều Kiều Kiều.
Kiều Kiều Kiều cũng vui vẻ kết giao với Thái tử, nàng cười hì hì chui vào lòng Thái tử, thỉnh thoảng chọt chọt mặt hắn, hoặc kéo kéo tay áo hắn.
Thái tử mày giãn ra, hết sức dung túng, cảnh tượng này rơi vào mắt mọi người, không khỏi lén lút xuýt xoa.
Thái tử đúng là cưng chiều cái cô nương nhà họ Kiều này quá nhỉ?
Mạnh Cốc Tuyết lén lút chú ý bên phía Thái tử, nhìn thấy nụ cười thoải mái trên mặt Kiều Kiều Kiều, không khỏi âm thầm ghen tị, trong lòng chua xót.
Đúng là làm lại kiếp là cả một nghệ thuật.
Giá mà nàng xuyên vào thân phận của cô tiểu thư nhà họ Kiều này thì tốt biết mấy, mọi người đều thương yêu cưng chiều, sau này đàn ông nào mà chẳng có thể chọn?
Mạnh Cốc Tuyết chỉ lo ghen tị với Kiều Kiều Kiều, lại không biết rằng có một đôi mắt đầy oán độc đang gắt gao nhìn chằm chằm vào nàng!
Giữa trưa, đến giờ dùng ngọ thiện, nửa đầu hội thơ cũng tạm dừng.
Ở ngoài không có nhiều kiêng kỵ, Thái tử liền gọi Kiều Thiên Kinh và Kiều Địa Nghĩa hai huynh đệ cùng dùng bữa với mình.
Kiều Địa Nghĩa thấy Thái tử không có ý buông Kiều Kiều Kiều ra, trong lòng không khỏi thắc mắc.
Hắn là người thẳng tính, nghĩ không ra liền hỏi thẳng: “Thẩm huynh, huynh không sợ tiểu muội tè lên người huynh sao?”
Kiều Kiều Kiều: “…”
[Ta mới không tè bậy!]
Kiều Thiên Kinh và Kiều Địa Nghĩa: Bọn ta không tin.
Thái tử nghe vậy nhướng mày cười: “Không sao, Bổn cung có mang theo hai bộ y phục dự phòng.”
Kiều Địa Nghĩa: “…”
Xem ra, Thái tử đã có sự chuẩn bị từ trước rồi…
“Điện hạ! Điện hạ xin dừng bước!”
Phía sau bỗng vọng đến một tiếng gọi khẽ.
Thái tử quay người nhìn lại, chỉ thấy Thịnh Minh Thành bước nhanh tới, vẻ mặt có phần gấp gáp.
Kiều Kiều Kiều cũng nhướng mày theo Thái tử.
[Thịnh Minh Thành tìm Thái tử làm gì nhỉ?]
Thấy Thái tử dừng bước, Thịnh Minh Thành nhẹ nhàng thở ra một hơi, liếc nhìn Kiều Thiên Kinh và Kiều Địa Nghĩa đứng bên cạnh, có chút khó xử nói:
“Điện hạ, có thể thỉnh ngài bước sang một bên nói chuyện được không?”
Lúc này Kiều Kiều Kiều đã tò mò không chịu nổi.
[Thái tử, mau đồng ý hắn đi! Xem thử Thịnh Minh Thành này muốn giở trò quỷ quái gì nào!]
Thái tử nghĩ tới Thịnh Tú Nhiên chính là một trong những ứng cử viên Thái tử phi, bèn chậm rãi gật đầu.
“Đi về phía trước một chút vậy. Đại Lang, Nhị Lang ở đây chờ Bổn cung.”
Kiều Địa Nghĩa thấy Thái tử ôm Kiều Kiều Kiều đi thẳng, đang định lên tiếng nhắc nhở, thì Kiều Thiên Kinh đã kéo tay áo hắn lại.
“Để tiểu muội đi theo.”
Như vậy mới biết được Thịnh Minh Thành đang tính toán gì.
Kiều Địa Nghĩa chợt hiểu, phải nhỉ!
Đi tới dưới một gốc cây đào không xa, Thái tử thần sắc thản nhiên: “Thịnh công tử muốn nói gì với Bổn cung?”
Thịnh Minh Thành thần sắc câu nệ, nhìn có vẻ hơi ngượng ngùng.
Kiều Kiều Kiều: ?
[Sao Thịnh Minh Thành bỗng nhiên giả vờ như một thiếu niên ngây thơ trong sáng thế kia? Chẳng phải hắn là một tên công tử bột ăn chơi sao? Hơn nữa trong nhà đầy ắp thông phòng rồi mà!]
Thịnh Minh Thành có chút căng thẳng liếm môi, rồi mới khom người mở miệng.
“Điện hạ, thần muốn cầu xin ngài một ân điển!”
Thái tử hơi nhướng mày: “Nói nghe xem.”
Thịnh Minh Thành mặt mày hớn hở, nóng lòng không chờ nổi nói: “Điện hạ, thần có lòng ngưỡng mộ đại tiểu thư phủ Phiêu Kỵ Đại tướng quân, muốn làm phiền Điện hạ đến trước mặt Thánh thượng nói giúp vài câu, ban hôn cho thần và Tiêu đại tiểu thư!”
Kiều Kiều Kiều: ???
[Trời ạ, thằng cha này cướp vợ đến trước mặt chính chủ luôn rồi! Ha ha, phen này có kịch hay để xem rồi!]
