Chương 46: Hẹn cơm với Đàm Hãn Trì.
Bởi chuyện giữa trưa hôm ấy, Thái tử cũng chẳng còn hứng thú tham gia hội thơ nữa.
“Hôm nay tới đây thôi.”
Thái tử vừa dứt lời, Hàn Nhã Huyền cùng hai vị tiểu thư họ Tiêu liền hành lễ cáo lui.
Kiều Kiều Kiều đảo mắt nhìn sáu người có mặt, chợt nhận ra trước mặt mình đúng là ba cặp đôi hoàn chỉnh!
Nhìn ba vị tiểu thư thướt tha rời đi, Kiều Kiều Kiều không khỏi bụm miệng cười trộm.
【Ai bảo mùa xuân là mùa lòng người rạo rực, quả chẳng sai chút nào, hồn của cả ba người đều bay theo mất rồi!】
Kiều Thiên Kinh mặt mỏng, là người đầu tiên thu hồi ánh mắt.
Kiều Địa Nghĩa thì rất đường hoàng: Tuy bây giờ nàng chưa là vợ ta, nhưng rồi nàng sẽ là vợ ta!
Thái tử: Về bàn với mẫu hậu, có thể định người Thái tử phi rồi.
Bởi rời hội thơ giữa chừng nên đường về rất thông thoáng, Kiều Kiều Kiều vừa về tới nhà đã chui vào lòng mẫu thân thơm tho mềm mại.
Nàng ngồi trong lòng mẫu thân, tay chân múa may, bi bô kể chuyện thú vị hôm nay. Tuy biết mẫu thân chẳng hiểu mình nói gì, nhưng chẳng ảnh hưởng gì tới việc nàng muốn chia sẻ niềm vui này.
【Mẫu thân ơi, mẹ có biết không, hôm nay con gặp tẩu tẩu rồi! Còn gặp hai vị tỷ tỷ nhà họ Tiêu, một người là Thái tử phi, một người là Nhị tẩu của con đấy!】
Kiều phu nhân cười cong cả mắt, ôm Kiều Kiều Kiều nghe một cách mê mải.
Như vậy, người Thái tử phi này hẳn là đã định, cũng coi như toại nguyện của Hoàng hậu nương nương.
Kiều phu nhân làm mẹ, rất đồng cảm với tấm lòng của Hoàng hậu dành cho Thái tử, nào khác gì bà đang lo lắng cho hôn sự của đại nhi tử?
Nói tới, hôn kỳ của thằng cả cũng nên định rồi.
Ba ngày sau, Dương phu nhân hớn hở tới cửa.
“Ôi chào, nghe nói muội chọn được ngày lành rồi?”
Kiều phu nhân mặt mày rạng rỡ nghênh đón, “Tỷ ơi, chọn rồi, mùng mười tháng chín, đã xem qua, là ngày tốt nhất! Còn phiền tỷ đem tờ hợp hôn này tới cho nhà họ Hàn.”
Dương phu nhân rất mừng cho tỷ muội của mình, “Dễ thôi dễ thôi, tới lúc đó đừng quên bắt đôi tân nhân kính bà mối lớn là ta một chén rượu đấy nhé.”
Kiều phu nhân thân mật nắm tay Dương phu nhân, “Còn phải nói sao! Không chỉ thế, ta và phu quân cũng phải kính tỷ một chén!”
Dương phu nhân nghe vậy liên tục xua tay, “Vị kia của muội thì thôi đi, rượu ông ấy kính ta không dám uống đâu! Thôi được, muội chờ tin tốt của ta nhé!”
Chiều hôm ấy, Dương phu nhân đã sai người mang tin tới, nhà họ Hàn nhận lời rồi!
Kiều phu nhân mừng vui khôn xiết, mấy ngày nay ngoài việc chăm Kiều Kiều Kiều ra, bà còn chuẩn bị sính lễ hậu hĩnh cho con dâu tương lai.
Ngày xuống sính lễ là mùng mười tháng tám, thời gian nhìn thì có vẻ dư dả, nhưng đồ cần chuẩn bị vô cùng nhiều, Kiều phu nhân cũng bận rộn tới mức chân không chạm đất.
Thời gian thấm thoắt, đã tới trước ngày yết bảng của Xuân Vi một hôm, Kiều Kiều Kiều cũng hồi hộp theo.
Kiều Trung Quốc biết Kiều Kiều Kiều vẫn luôn canh cánh trong lòng, nên vừa vào cửa đã nhắc tới Đàm Hãn Trì ngay.
“Phu nhân, thằng cả thằng hai tối nay không về ăn cơm đâu.”
Kiều phu nhân ngẩng đầu, giả vờ nghi hoặc, “Sao thế, có yến tiệc gì à?”
Tối qua sau khi ân ái, Kiều phu nhân nằm trong lòng Kiều Trung Quốc, nhắc tới Kiều Kiều Kiều.
“Phu quân, mấy hôm nay Kiều Kiều cứ luôn miệng nhắc tới cái tên Đàm Hãn Trì ấy, bên chàng không có vấn đề gì chứ?”
Kiều Trung Quốc ân cần lau mồ hôi trên trán cho phu nhân, cười nói:
“Phu nhân yên tâm, đã chuẩn bị xong xuôi cả rồi, nhưng không thể để Kiều Kiều cứ lo lắng mãi thế được.”
“Thế này đi, ngày mai chúng ta sẽ hé lộ trước mặt Kiều Kiều, để nó yên tâm.”
Thế là có cảnh tượng hiện tại.
Kiều Trung Quốc gật đầu, “Ngày mai là yết bảng Xuân Vi rồi, hai đứa nó bảo là đi trước chúc mừng vị học tử họ Đàm kia, e là tới khuya mới về được.”
Kiều Kiều Kiều nghe tới đây, quả nhiên hai mắt sáng rỡ.
【Tuyệt vời quá a a a! Đúng là trời giúp phủ Kiều ta! Nhị ca võ nghệ cao cường như thế, nếu người của phủ Khánh Quốc Công dám động thủ, Nhị ca nhất định có thể bảo vệ Đàm Hãn Trì!】
【Tạ ơn trời đất, đây đã là kết quả tốt nhất rồi. Cho dù cuối cùng Đàm Hãn Trì vẫn tới bên Tĩnh Vương, nhưng với tình giao hảo hiện giờ với hai vị ca ca, hẳn cũng sẽ không mưu hại phủ Kiều nữa.】
Kiều Trung Quốc và Kiều phu nhân thấy bộ dạng vui mừng của Kiều Kiều Kiều, liền liếc mắt nhìn nhau, không hẹn mà cùng mỉm cười đầy ẩn ý.
Một bên khác, Kiều Thiên Kinh và Kiều Địa Nghĩa đã hẹn được Đàm Hãn Trì ra ngoài.
Không phải tửu lầu sang trọng gì, chỉ là quán cơm bình dân mà các học tử tham gia khoa cử thường lui tới, điều này khiến Đàm Hãn Trì cảm thấy rất tự nhiên.
Kiều Thiên Kinh và Kiều Địa Nghĩa từ nhỏ đã được Kiều Trung Quốc dạy dỗ tận tay, nào chỉ có ăn uống no say ở mấy quán cơm thế này, để rèn luyện hai đứa, Kiều Trung Quốc còn từng bắt chúng ăn cả vỏ cây cám gạo.
Đàm Hãn Trì vô cùng khâm phục tài văn chương của Kiều Thiên Kinh, còn Kiều Địa Nghĩa là người hào sảng phóng khoáng, tình giao hảo của ba người quả thực rất tốt.
“Đàm huynh, ngày mai yết bảng, đệ xin chúc mừng huynh trước!”
Đàm Hãn Trì liên tục xua tay, “Kết quả còn chưa ra, Kiều huynh nói vậy là còn quá sớm.”
Kiều Thiên Kinh lại lắc đầu đầy nghiêm túc, “Ta đã thấy tài văn chương của Đàm huynh, nhân tài như huynh, triều đình không nên bỏ lỡ.”
Đây là lời thật lòng của Kiều Thiên Kinh.
Nếu không có Khánh Quốc Công ngáng đường, Đàm Hãn Trì đã không chỉ trở thành một mưu sĩ giấu mặt bên cạnh Nhị hoàng tử.
Hắn sẽ dựa vào tài năng và lòng chính nghĩa của mình, tỏa sáng trên triều đình, một lòng vì dân thỉnh mệnh.
Kỳ thực Đàm Hãn Trì cũng có lòng tin với bài văn của mình, vừa rồi chỉ là lời khiêm tốn. Giờ thấy Kiều Thiên Kinh công nhận mình như vậy, Đàm Hãn Trì không khỏi ấm lòng.
“Kiều huynh, hy vọng sau này ta có vinh hạnh được cùng huynh đồng triều cộng sự, vì triều đình tận lực, vì bách tính mưu phúc!”
Kiều Thiên Kinh nghe vậy, trịnh trọng gật đầu.
Dù sao, hắn và Nhị đệ tới đây cũng chính vì mục đích này!
Ba người trà dư tửu hậu, lại trò chuyện thêm một hồi, thấy quán cơm sắp đóng cửa, Kiều Thiên Kinh và Kiều Địa Nghĩa mới chịu để người đi.
“Đàm huynh, chúng ta cùng đi một đoạn nhé.”
Khách điếm Đàm Hãn Trì ở nằm ngay trên đường về phủ Kiều.
“Vậy thì tốt quá.”
Đàm Hãn Trì vui vẻ trò chuyện, tối nay hai vị Kiều huynh đệ bầu bạn với hắn lâu như vậy, hắn cảm thấy vô cùng thoải mái.
Trên đường về, Kiều Địa Nghĩa lúc nào cũng cảnh giác.
Ngày mai là ngày yết bảng, vậy nên đêm nay chính là thời cơ cuối cùng để kẻ gian phủ Khánh Quốc Công ra tay!
Đường về khách điếm vẫn bình yên vô sự.
Kiều Địa Nghĩa đã hiểu, xem ra bọn giặc định động thủ ngay trong khách điếm!
Tới khách điếm, Đàm Hãn Trì từ biệt hai huynh đệ nhà họ Kiều, còn hẹn ngày mai có tin tốt, nhất định sẽ gửi thiếp bái phỏng tới phủ Kiều đầu tiên.
Thấy Đàm Hãn Trì rẽ trái vào phòng hạng thấp của khách điếm, Kiều Địa Nghĩa liền ra hiệu cho Kiều Thiên Kinh.
Nửa đêm, mọi người đều ngủ say.
Đàm Hãn Trì canh cánh chuyện ngày mai yết bảng, trằn trọc mãi không ngủ được.
Đúng lúc này, hắn chợt nghe thấy tiếng then cửa sổ bị cạy, trong đêm khuya thanh vắng khiến hắn giật bắn mình.
Nhưng lúc này, Đàm Hãn Trì làm sao đoán được có người tới lấy mạng hắn, dù sao hắn bây giờ chỉ là một thí sinh nhỏ bé đến từ Châu Quận.
Chắc là chuột thôi.
Dù sao đây cũng là phòng hạng thấp, bên cạnh là phòng bếp của khách điếm.
Nghĩ vậy, Đàm Hãn Trì thận trọng xuống giường xem xét, ai ngờ hắn vừa thò đầu ra, một luồng mê dược liền xịt thẳng vào mặt hắn.
