Chương 64: Nhất định phải gặp được Nhị hoàng tử.
Xe ngựa của phủ Khánh Quốc Công thẳng tiến vào phủ, Thịnh Khởi Sơn dứt khoát bước xuống xe.
Thịnh Minh Thành mặt mày nước mắt nước mũi đầm đìa, loạng choạng theo sau xuống xe, suýt thì lăn ra đất.
Đám hạ nhân trong phủ thấy cảnh này, tưởng rằng công tử lại bị Quốc Công gia dạy dỗ, vội cúi đầu không dám nhìn nữa.
“Thành nhi, theo tổ phụ vào đây!”
Thịnh Khởi Sơn đi thẳng một mạch tới thư phòng, lui hết tất cả hạ nhân, gọi Thịnh Minh Thành lại trước mặt.
“Con hãy nhắc lại một lần nữa những gì tổ phụ vừa nói trên xe ngựa.”
Thịnh Minh Thành hai mắt đỏ hoe, nghẹn ngào nhắc lại: “Cầm được danh sách rồi, phải bảo quản thật tốt…”
Thịnh Khởi Sơn vừa nghe, vừa đi vào chỗ sâu nhất của thư phòng, xoay một cái bình hoa khá kín đáo trên kệ.
Kẹt… cách…
Tiếng cơ quan vận chuyển vang lên, ngay sau đó, trên vách tường trước mặt Thịnh Khởi Sơn hiện ra một ô giấu bí mật.
Ông cẩn thận lấy phong thư bên trong ra, trân trọng trao vào tay Thịnh Minh Thành.
“Nhớ kỹ, đây là lá bùa hộ mệnh của con và Nhiên nhi, tuyệt đối không được để mất!”
“Nhiên nhi nó si mê Nhị hoàng tử, chỉ sợ sẽ bị dụ dỗ, tổ phụ nghĩ đi nghĩ lại, một phần ba danh sách còn lại vẫn là con tự nắm giữ thì hơn.”
“Chỉ cần Nhị hoàng tử đối xử tốt với Nhiên nhi, con cứ từ từ tiết lộ là được.”
Thịnh Minh Thành nghe giọng điệu như dặn dò hậu sự của Thịnh Khởi Sơn, lại khóc không thành tiếng.
“Tổ phụ, đều là lỗi của tôn nhi, người đánh con đi! Đánh, đá, mắng con thế nào cũng được!”
Thịnh Khởi Sơn mệt mỏi tột độ phất phất tay, “Năm đó bận rộn kết bè kéo cánh trên triều đình, đã lơ là cha con, thế mà vẫn không rút ra được bài học, dạy dỗ con nên người.”
“Trách nhiệm phủ Khánh Quốc Công sụp đổ, rốt cuộc vẫn phải đổ lên đầu ta.”
Thịnh Minh Thành “bịch” một tiếng quỳ sụp trước mặt Thịnh Khởi Sơn, trong lòng ngàn vạn phần hối hận, cũng chẳng thể đổi lại được ngày xưa.
“Đừng lên tiếng, đừng nói cho ai hết, mang đủ ngân phiếu, dẫn Nhiên nhi ra khỏi phủ trốn trước, nhất định phải gặp được Nhị hoàng tử!”
Thịnh Khởi Sơn trong lòng tin chắc, Ung Đế nhất định yêu thương Nhị hoàng tử, nếu có Nhị hoàng tử cầu tình, huyết mạch phủ Khánh Quốc Công của ông nhất định có thể được bảo toàn!
“Đi đi.”
Thịnh Khởi Sơn phẩy tay với Thịnh Minh Thành.
“Tổ phụ!”
Thịnh Minh Thành cúi rạp xuống đất, nắm chặt lấy giày của Thịnh Khởi Sơn, gào khóc thảm thiết.
“Tổ phụ, sao lại thành ra thế này!”
Thịnh Khởi Sơn trầm mặt xuống, “Đi mau! Tên Đàm Hãn Trì kia đã đến Kim Loan Điện, không bao lâu nữa là trong cung sẽ có người tới, lúc đó con và Nhiên nhi có muốn đi cũng không đi được!”
“Đi mau!”
Thịnh Khởi Sơn đá mạnh một cái vào vai Thịnh Minh Thành, rồi quyết tuyệt bước tới trước án thư, tự tay mài mực.
Ông phải viết tạ tội thư, thành khẩn kể tội lỗi của mình, rồi truy niệm chuyện xưa, hy vọng có thể khiến thánh thượng sinh ra dù chỉ một chút lòng trắc ẩn.
Như vậy, Nhị hoàng tử sau này cầu tình mới có phần thắng lớn hơn…
“Tổ phụ!”
Thịnh Minh Thành dập đầu liên hồi mấy cái, thấy Thịnh Khởi Sơn không thèm nhìn mình lấy một lần, mới lau khô nước mắt, ôm chặt phong thư trước ngực, vội vàng ra khỏi thư phòng.
Trong Xuân Tú viện, Thịnh Tú Nhiên còn đang chăm chú luyện chữ.
Mấy hôm trước nghe nói thánh thượng đích thân mở miệng, cho phép Mạnh Cốc Tuyết vào cung dự yến Đoan Ngọ, nàng ta tức điên lên mất!
Để áp đảo Mạnh Cốc Tuyết trong yến tiệc, mấy ngày nay nàng ta càng ra sức làm thơ luyện chữ hơn.
Rầm!
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy mạnh ra, Thịnh Tú Nhiên giật nảy mình, chữ dưới ngòi bút liền sai lệch.
“Đồ chó nào không có mắt thế! Không thấy bổn tiểu thư đang luyện chữ à!”
Thịnh Tú Nhiên quát to một tiếng, kết quả ngẩng đầu lên liền thấy Thịnh Minh Thành hai mắt đỏ hoe, đầu đầy mồ hôi.
Nàng ta lập tức thất sắc, “Ca ca, huynh làm sao thế? Lại bị tổ phụ đánh à?”
“Ai, muội đã khuyên huynh từ lâu rồi, huynh chịu khó nghe lời đi, đừng có ra ngoài trêu hoa ghẹo nguyệt nữa, tổ phụ sẽ sắp xếp cho huynh một mối hôn sự tốt mà.”
Thịnh Tú Nhiên đang lải nhải nói, Thịnh Minh Thành đột nhiên bước tới, nắm chặt lấy cổ tay nàng.
“Muội muội, mau theo ca ca đi!”
Thịnh Minh Thành dùng sức rất mạnh, trên mặt còn thấy rõ vệt nước mắt, lần này thực sự làm Thịnh Tú Nhiên sợ hãi.
“Ca ca, huynh… huynh làm muội đau rồi, rốt cuộc là sao thế?”
Thịnh Minh Thành hít một hơi, giọng run run nói: “Muội muội, bây giờ muội lập tức theo ca ca đi, đây là ý của tổ phụ.”
Thịnh Tú Nhiên cảm thấy khó hiểu, “Đi? Đi đâu? Hôm nay muội chẳng muốn đi đâu cả. Ca ca, huynh không biết sao, cái con Mạnh Cốc Tuyết ấy—”
“Muội muội! Phủ Khánh Quốc Công chúng ta sắp xong rồi! Sắp bị tru di cửu tộc rồi! Muội không theo ca ca đi, thì sẽ chết ở đây thôi!”
Thịnh Minh Thành nghe Thịnh Tú Nhiên còn đang bận tâm chuyện ghen ghét đố kỵ của con gái, rốt cuộc không nhịn được gào lên.
Phải biết rằng, cái cơ hội sống sót này là tổ phụ đã liều tất cả mới mưu tính cho bọn họ đấy!
“Cái… cái gì?”
Thịnh Tú Nhiên sững sờ tại chỗ, trên mặt dần dần lộ ra vẻ tái nhợt, rồi lại bật cười thành tiếng.
“Ca ca, huynh đùa gì thế, tru di cửu tộc gì chứ? Ca ca nói mấy lời này, coi chừng tổ phụ đánh gãy chân huynh đấy!”
Thịnh Minh Thành trong lòng nóng như lửa đốt, vừa nãy hắn đã đuổi hết nha hoàn đi, bây giờ chính là thời cơ tốt nhất để lặng lẽ rời đi.
“Muội muội, ca ca không lừa muội, tổ phụ gian lận Xuân Vi, mua bán thứ bậc bị bại lộ rồi! Trong cung sắp có người tới, chúng ta không đi nữa, đều phải chết hết!”
Thịnh Tú Nhiên cả người chợt loạng choạng, lần này thực sự mặt trắng bệch không còn chút máu.
“Không… không thể nào, ca ca lừa muội…”
Thịnh Minh Thành thấy Thịnh Tú Nhiên mãi chưa hoàn hồn, liền kéo nàng đi ra ngoài.
“Muội muội, từ bây giờ, muội phải nghe theo ca ca hết, ca ca sẽ cố gắng đưa muội đến bên cạnh Nhị hoàng tử.”
Thịnh Minh Thành hiểu rõ muội muội mình, nàng ta si mê Nhị hoàng tử đến mức mê muội, chỉ cần nói thế này, nàng ta nhất định sẽ ngoan ngoãn đi theo hắn.
Quả nhiên, Thịnh Tú Nhiên đang thất thần nghe đến đây rốt cuộc sinh ra chút sức lực, miệng lẩm bẩm: “Chúng ta đi cầu xin Nhị hoàng tử, cầu xin Nhị hoàng tử cứu phủ Khánh Quốc Công.”
“Trước kia chàng cũng không quen không biết mà cứu muội, chàng nhân hậu như vậy, nhất định sẽ không đứng nhìn mặc kệ đâu.”
Thịnh Minh Thành kéo Thịnh Tú Nhiên ra khỏi Xuân Tú viện, đám hạ nhân trên đường thấy bọn họ thần sắc hoảng hốt, tuy trong lòng vừa tò mò vừa sợ hãi, nhưng không một ai dám lên tiếng hỏi han.
Thịnh Minh Thành cứ thế dẫn Thịnh Tú Nhiên ra khỏi phủ Khánh Quốc Công từ cửa Tây.
Đứng trong con hẻm sau phủ Quốc Công, Thịnh Tú Nhiên lúc này cả người vẫn còn mơ màng, chỉ ngây ngốc hỏi:
“Ca ca, bây giờ chúng ta đi đâu? Đi tìm Nhị hoàng tử sao?”
Thịnh Minh Thành sờ lên ngực đầy ắp, muốn từ cái danh sách quan trọng kia lấy chút dũng khí.
Hắn vừa định mở miệng, bỗng nhiên cảm thấy cổ lạnh toát, cúi đầu xuống, chỉ thấy hai thanh kiếm sáng loáng đã kề vào cổ hắn và muội muội.
Thịnh Tú Nhiên thấy cảnh này, sợ hãi đến mức há to miệng, chỉ là tiếng thét còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, đã bị người phía sau nàng chém một chưởng vào gáy, trực tiếp ngất lịm đi.
Thịnh Minh Thành run rẩy ngước đầu lên nhìn, chỉ thấy người tới mặc một thân dạ hành y, ngay cả mặt cũng che kín mít, chỉ chừa lại hai con mắt và hai lỗ mũi.
