Chương 60: Vợ chồng đánh nhau
Phùng Khinh Nguyệt vốn định dùng dây vải trói họ lại để cả nhà ba người có thể nói chuyện tử tế với nhau, ai ngờ con chó Thư Hàn Quang này không nói một lời đã rút điện thoại ra gọi video, chắc chắn là gọi cho Thư Hân rồi.
Phùng Khinh Nguyệt đành phải vứt sợi dây vải vừa nhặt được, vất vả một tay kéo hai người, tay kia lấy chai nước hoa sau cánh cửa xịt thẳng vào người Thư Hàn Quang một trận.
Mùi hôi thối khó chịu tỏa ra, Thư Đại Bảo co cẳng chạy vào phòng trong, còn bố mẹ chồng thì giãy giụa lùi về sau.
Đúng lúc này, video được kết nối, Thư Hân liếc mắt một cái đã thấy bố mẹ mình kêu gào loạn xạ né tránh chị dâu, còn chị dâu thì trông dữ tợn như một tay bắt gọn hai ông bà già.
Thư Hân hốt hoảng: "Chị dâu, bố mẹ làm sao thế?"
Phùng Khinh Nguyệt khựng lại, buông tay ra, hai ông bà liền lao tới cửa ban công đang đóng, đập rầm rầm vào kính.
Cô cứng đờ quay lại, gượng cười: "Chị xịt chút nước hoa thôi, không thì bố mẹ cắn anh cậu mất."
Đồ khốn, quay ống kính sang chỗ khác đi!
Phùng Khinh Nguyệt hận thù ghi sổ Thư Hàn Quang một bút.
Thư Hàn Quang chẳng hề nhận ra nguy hiểm, mặt mày hớn hở: "Bố mẹ đến rồi, em hỏi mấy lần rồi, anh đã nói là người ta không thể chỉ đưa mỗi hai người họ đến, đúng rồi, vừa mới đến, khỏe lắm, người không sao, không đau không chạy, đúng, đều ổn cả."
Phùng Khinh Nguyệt lặng lẽ bước ra khỏi khung hình, vào trong tìm Thư Đại Bảo, nghe thấy tiếng nước chảy róc rách, thằng nhóc phá hoại đã mở vòi nước rồi.
Đâu chỉ có thế, Thư Đại Bảo còn mở cả vòi hoa sen, nhấn lên nhấn xuống, nhấn lên nhấn xuống, chơi vui vẻ vô cùng.
Tất nhiên, đứng dưới vòi hoa sen, nó cũng bị xối ướt sũng cả người.
Phùng Khinh Nguyệt gân trán giật giật.
Hôm nay chơi cát, hai đứa nhóc bẩn thỉu kinh khủng, lúc về cô không chút thương xót dùng vòi nước của trường mẫu giáo xối cho một trận rồi mới về đến nhà. Về đến nhà lại tắm nước nóng, lau khô, mặc quần áo sạch, sấy tóc. Cô còn phải giặt đống quần áo bẩn nữa. Bây giờ, lại bẩn rồi!
Bên ngoài Thư Hàn Quang cười ha hả, bên trong Thư Đại Bảo khóc oa oa, Phùng Khinh Nguyệt - một con zombie - còn cảm thấy tuyến vú đã chết của mình đang tăng sinh trở lại.
Rất tốt, hôm nay có tiết mục giải trí rồi.
Phùng Khinh Nguyệt đang định xem có nên ngăn Thư Đại Bảo lại không, vì thấy nó chơi vui vẻ quá, thì nghe thấy tiếng đập cửa thình thịch từ phòng khách truyền tới.
Cô vội vàng chạy ra xem, hé mở một khe cửa, ánh mắt vừa hạ xuống, Phùng Tự Hiên ngẩng đầu nhìn thấy cô, dường như mắt sáng lên, đầu liền chui vào khe cửa.
Phùng Khinh Nguyệt một tay ấn lên đầu nó, cảm nhận được một lực khá mạnh: "Hiên Hiên, muốn tìm chị chơi phải không, cô sẽ đưa chị con sang ngay."
Cô mạnh tay ấn nó ra ngoài, đóng cửa lại, sau cánh cửa lại vang lên tiếng đập thình thịch.
Phùng Khinh Nguyệt lập tức vào trong, khóa nước, kéo Thư Đại Bảo ra ngoài.
Thư Đại Bảo ướt sũng kêu gào phản đối, Thư Hàn Quang xoay người, điện thoại cũng xoay theo, Thư Hân nhìn thấy rõ ràng. Chỉ thấy Thư Đại Bảo bộ dạng chật vật bị Phùng Khinh Nguyệt một tay xách lên, đầu ngón chân chạm đất bị lôi đi. Trong lòng không hiểu sao thấy xót xa.
Đợi khi thấy hai người đi qua một cánh cửa nhỏ sang nhà bên cạnh, cửa đóng lại, Thư Hân mới yếu ớt nói một câu: "Anh, anh có chăm sóc được bố mẹ không đấy?"
Cô đã thấy cổ tay thép của Phùng Khinh Nguyệt, nếu cũng xách bố mẹ cô như thế...
Thư Hàn Quang nhất thời chưa phản ứng kịp, miệng nhanh hơn não: "Anh đi làm về anh chăm, anh không có thời gian thì chị dâu em chăm."
Thư Hân không nói gì.
Lúc này Thư Hàn Quang cũng phản ứng lại, cười lạnh nói: "Không yên tâm thì qua đây mà tự tay chăm sóc."
Thư Hân mấp máy môi, không nói gì.
"Vậy thôi." Thư Hàn Quang tức giận, cúp video.
Thư Hân cầm điện thoại cũng tức giận, nếu cô có thể phân thân thì cô có thể chăm sóc tốt cho tất cả mọi người.
Cao Minh Minh lại gần: "Mẹ ơi, chị đâu rồi?"
Nói là đến xem chị mà.
Thư Hân cười: "Chị bị bẩn quần áo, đi tắm rồi. Lần sau gặp nhé."
Thư Hàn Quang trò chuyện với bố mẹ, nhưng dù anh nói gì, bố mẹ cũng không hề đáp lại, cứ liên tục né tránh anh - mùi nước hoa trên người anh nồng nặc quá.
"Sao bố mẹ lại không nhận ra con chứ?" Thư Hàn Quang chán nản, đi tới đẩy cánh cửa nhỏ, không đẩy được, bị khóa ở bên kia rồi. Cánh cửa này hai bên đều có thể then được.
"Bố mẹ, hai người cứ nghỉ ngơi đi, lát nữa con sang."
Thư Hàn Quang đi ra ngoài, đóng cửa lại, gõ cửa nhà mình.
Cửa mở ra, Phùng Khinh Nguyệt mặt đen như đít nồi kéo anh vào trong, đóng cửa, lôi vào phòng ngủ, đẩy lên giường, trèo lên người, đánh.
Thư Hàn Quang giãy nảy: "Anh lại làm sao? Anh lại làm sao?"
Anh vẫn còn không phục.
Phùng Khinh Nguyệt tức giận vỗ vào mông anh: "Anh quay video mà để ống kính về phía em, lúc đó em đang giữ bố mẹ anh, anh đúng là biết chọn thời điểm, Thư Hân chắc chắn sẽ nghĩ bố mẹ anh vừa sang đã bị em ngược đãi. Anh hủy hoại thanh danh của em, Thư Hàn Quang!"
Thư Hàn Quang tâm trạng đang không tốt, anh nóng máu lên là không màng hậu quả, nghĩ bố mẹ còn chẳng nhận ra mình thì ai thèm quan tâm ai nhìn thấy gì qua video. Mông bị đánh từng cái đau điếng, anh là đàn ông con trai, không cần mặt mũi sao? Ở đây toàn có camera giám sát đấy!
Máu nóng dồn lên não, anh đột ngột nhổm dậy ngồi lên, bụp - Phùng Khinh Nguyệt bị hất văng sang một bên, đầu đập vào tường phát ra một tiếng động lớn.
Thư Hàn Quang sững sờ: "Vợ ơi."
Vội vàng đỡ cô dậy.
Phùng Khinh Nguyệt một tay đánh bật tay anh ra, tay kia ấn mạnh lên đầu, tuy không cảm thấy đau, nhưng cô sờ thấy đầu hình như bẹp đi một mảng?
"Vợ, vợ, em không sao chứ?"
Thư Hàn Quang hoảng loạn, không phải là vỡ đầu rồi chứ, anh anh anh - anh đâu có dùng sức mạnh bao nhiêu.
Anh quên mất anh là người dị năng, sức lực lớn hơn trước rất nhiều. Nếu Phùng Khinh Nguyệt vẫn là người bình thường, thì lúc này máu đã chảy đầy đất rồi.
Phùng Khinh Nguyệt sờ thấy một mảng bẹp dưới ngón tay, tức đến mức đỏ cả mắt, cặp kính rơi xuống lúc va vào tường nãy giờ, Thư Hàn Quang đối diện với một đôi mắt ngày càng đỏ.
"Anh không cố ý, ai bảo em - em đánh anh đau lắm." Thư Hàn Quang biện minh.
Phùng Khinh Nguyệt nhắm mắt lại, đúng thật, cơ quan đăng ký kết hôn nên mở cửa làm việc ngay lúc này!
Hai tay đột ngột vươn ra, bóp chặt cổ Thư Hàn Quang, dùng chiêu Thái Sơn áp đỉnh: "Mẹ kiếp đồ khốn!"
Đánh nhau túi bụi.
Ban đầu Thư Hàn Quang thấy mình có lỗi nên không đánh trả, nhưng Phùng Khinh Nguyệt đánh thật, Thư Hàn Quang vì mạng sống bắt đầu giãy giụa, không biết từ lúc nào cả hai đều ra tay tàn nhẫn, đánh nhau đến đỏ cả mắt. Móng tay và răng của Phùng Khinh Nguyệt nhọn ra, còn trên người Thư Hàn Quang thì bốc cháy.
Cảnh tượng bên trong người ngoài đều nhìn thấy, cái này cái này - có nên can ngăn không?
Âu Dương Anh đập cửa: "Đại Bảo, can bố mẹ mày ra, can ra."
Phòng khách đang chiếu phim hoạt hình, Thư Đại Bảo và Phùng Tự Hiên chăm chú xem tivi, bố mẹ Phùng ngồi trên ghế sofa nhìn chằm chằm vào tường ngẩn người.
"Đại Bảo, bố mẹ mày đánh nhau rồi, mày đi khuyên một câu đi."
Thư Đại Bảo quay đầu từ hướng tivi về phía cửa, Âu Dương Anh gọi liên tục mấy lần, Thư Đại Bảo như chợt nhớ ra điều gì, đứng dậy, đi về phía phòng ngủ.
Phùng Tự Hiên nhìn nó đi, đợi vài giây cũng đi theo. Đến cửa phòng ngủ thì đứng lại, trong phòng thối quá.
Thư Đại Bảo chạy tới, giơ bàn tay nhỏ lên cào vào người Thư Hàn Quang, cổ họng phát ra tiếng gầm gừ đe dọa, trừng mắt nhìn Thư Hàn Quang đầy vẻ hung dữ.
Thư Hàn Quang và Phùng Khinh Nguyệt tay nắm tay chân vướng chân, tiến thoái đều mất linh hoạt, Thư Đại Bảo một cái cào tới, trên mặt Thư Hàn Quang... không hề để lại vết xước nào.
Móng tay vừa mới cắt, kẽ móng đầy cát, giặt không sạch, Phùng Khinh Nguyệt đành cắt sát tận thịt cho chúng.
Thư Hàn Quang thật sự đau lòng, buông lỏng sức lực: "Em cắn anh đi, biến anh thành zombie đi, ông đây không thèm lo lắng gì nữa."
Phùng Khinh Nguyệt hừ lạnh, buông tay chân ra, trèo xuống giường, hai tay chống nạnh, mặt đen lại: "Gừ gừ."
Không thể giao tiếp được. Cô tìm thấy cặp kính, đeo vào.
"Thư Hàn Quang, anh đốt cháy cả giường rồi kìa."
Thư Hàn Quang lúc này mới nhớ ra, cúi đầu nhìn, quả nhiên chăn gối trên giường đã cháy gần hết, không có ngọn lửa, chắc là lúc đánh nhau giẫm đạp dập tắt. Phần ván giữa giường lộ ra, loang lổ đen vàng.
Anh nằm thẳng cẳng ra: "Anh mặc kệ, anh muốn chết."
