Chương 29: Mua đồ nội thất.
Chiều hôm đó, hai người thợ đã bắt tay vào lát gạch.
Khương Hợp Châu bảo họ bắt đầu từ phòng ngủ.
Căn nhà nào cũng chật chội, lại chẳng có đồ đạc gì, nên cũng chẳng cần dọn dẹp nhiều.
Hai người thợ tốt bụng đã giúp cô khiêng mấy món đồ cũ ít ỏi trong nhà ra ngoài sân.
Cô chỉ việc đun ít nước sôi cho họ.
Thợ làm việc trong nhà.
Cô thấy bụi quá.
Bèn cầm mấy tờ báo cũ, kéo ghế nhỏ ra ngồi dưới gốc cây hòe trước cổng nhà đọc báo.
Tìm hiểu về những chuyện đang xảy ra trong thời đại này.
Cô phát hiện ra rằng, báo thời này, dù là tờ nào đi nữa, thì trang lớn nhất hầu như đều ca ngợi đủ loại hành động dũng cảm, gương người tốt việc tốt vân vân.
Mặt sau, bất ngờ thay, lại có quảng cáo, bánh trung thu Quán Sinh Viên chữ phồn thể, bánh ngọt Hạnh Hoa Lâu, thuốc ho Tiểu Trân Châu Hóa Đàm...
Trong góc còn có lời chúc mừng của Công ty Cửu Long: Chúc mừng Hội nghị Hiệp thương Chính trị Nhân dân thành công tốt đẹp, bảo vệ hòa bình thế giới...
Tay cô cầm bút chì, thỉnh thoảng thấy chỗ nào hứng thú thì khoanh tròn, vẽ vẽ.
Lá cây du xào xạc.
Ve kêu chim hót trên cành.
Năm giờ chiều, chưa đến giờ tan tầm, Trần Thanh Sơn đã được đoàn trưởng cho về sớm.
Không biết đoàn trưởng nghe đâu ra cái tin nhà họ đang lát gạch, bảo anh về nhà xem sao.
Trên đường đi, anh cứ suy nghĩ mãi về những lời đoàn trưởng nói.
Trong đầu lúc thì hiện lên cảnh Khương Hợp Châu mặt mũi nhem nhuốc chửi ầm lên, lúc lại là cảnh cô dí sát vào người anh, đôi mắt cười cong cong.
Cứ thế đan xen.
Anh thở dài, vò vò mái tóc còn dính mồ hôi, sải bước dài vào khu tập thể.
Khác hẳn ngày xưa.
Nếu cô ấy thực sự có thể giả vờ mãi như vậy, thì anh cũng có thể báo cáo với gia đình.
Chỉ sợ anh vừa có cảm tình với cô ấy, cô ấy lại biến về cái dạng ban đầu.
Đến lúc đó dẫn về nhà, bị bố anh quất bằng thắt lưng là chắc rồi, đánh thì đánh, nằm mấy ngày là khỏi.
Chỉ sợ ông nội anh sẽ tức chết mất, vì tim ông không được tốt, vẫn đang ở trong khu nghỉ dưỡng dưỡng bệnh.
Đứng cách cô chừng một hai mét, anh cố nén sự bực bội, cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể.
“Khương Hợp Châu.”
Định nói là, em lát gạch làm gì.
Nhưng nghĩ lại.
Thôi.
Nói ra lại thành được nước làm tới, mà cũng có tốn của anh một xu nào đâu, anh cũng chẳng có gì để nói.
“Hửm?”
Cô gái đang dựa vào chồng sách ngước nhìn lên, gương mặt ngơ ngác bỗng nở nụ cười.
“Trần Thanh Sơn? Sao giờ này anh về rồi, chưa đến giờ tan tầm mà.”
“Đoàn trưởng nói em đang lát gạch trong nhà, bảo anh về phụ một tay.”
Khương Hợp Châu ngồi, Trần Thanh Sơn đứng, tầm mắt cô vô tình lướt qua vết xước trên mu bàn tay anh.
Cô đặt tờ báo trên đùi xuống ghế.
Đứng dậy, vuốt lọn tóc mai ra sau tai.
“Anh đi rửa tay đi, em sát trùng cho, em có mua i-ốt.”
Chiều nay, lúc chị Hội phụ nữ ra về, có dẫn cô đến chợ đồ cũ, cô ưng một cái bàn viết và bàn trang điểm, đã đặt cọc rồi.
Lúc về, đi ngang qua trạm y tế, cô nhớ đến vết thương trên tay anh.
Mặc kệ anh phản ứng thế nào, hình tượng của mình phải dựng trước đã.
Trần Thanh Sơn liếc nhìn mu bàn tay mình, là lúc làm nhiệm vụ nấp trong bụi cây bị xước.
Ai mà chẳng có vài vết, thế mà đã phải dùng i-ốt, chắc bị cười là yếu đuối mất.
“Không cần, mấy hôm nữa là liền thôi.”
Khương Hợp Châu mặc kệ anh có chịu hay không, chủ động nắm lấy cánh tay anh, kéo vào trong sân.
Cô vừa chạm vào tay anh.
Anh đã rụt lại.
“Đừng có kéo kéo, người ta thấy lại cười.”
Cô nhìn Trần Thanh Sơn, thấy anh cau mày, cũng không động vào anh nữa.
Thời này hình như nắm tay cũng là hành động khá thân mật rồi.
“Vậy anh rửa tay đi, em đi lấy thuốc.”
Nói rồi cô vào nhà.
Trần Thanh Sơn thở dài, giơ tay nhìn mu bàn tay mình, có chút bất đắc dĩ đứng yên tại chỗ vò đầu.
Tóc anh đúng là hơi dài thật.
Hôm nay đoàn trưởng còn bảo anh sớm đi cắt tóc đi.
Phải làm gì với cô ấy đây?
Bây giờ anh cũng có chút mơ hồ.
Chỉ là anh cũng sợ lỡ đâu chọc giận cô ấy, cô ấy lại chống nạnh chửi anh cả tiếng đồng hồ...
Ngoan ngoãn vào sân, rửa tay xong, vừa định lau vào quân phục thì trước mắt đưa đến một chiếc khăn tay trắng, trên đó thêu chữ “Hỷ” ngoằn ngoèo bằng chỉ hồng.
Anh cầm lấy lau tay.
Rồi trả lại.
Cô vừa bôi thuốc vừa hỏi.
“Đau không?”
“Không đau.”
Trần Thanh Sơn nhìn đỉnh đầu đầy tóc tơ của cô, và đôi mi rủ xuống, hàng mi dài như chiếc quạt nhỏ, chớp chớp.
Trông rất ngoan ngoãn.
Giá mà không tận mắt chứng kiến, thì anh cũng chẳng thể nào tin được một cô gái như thế này lại là một con nhỏ hung hãn.
“Em vẽ được chân dung người đó rồi, anh đi cùng em đến hợp tác xã mua đồ đi, lúc về em sẽ đưa cho anh xem.”
Trần Thanh Sơn nghĩ một lúc mới hiểu cô nói là bức chân dung của thằng Trương Kế.
Anh không tin chỉ gặp một lần mà cô đã nhớ mặt người ta để vẽ, lại còn là một lần cách đây hai tháng.
“Đi thôi.”
Dù có bức vẽ hay không, anh cũng sẽ đi cùng cô đến hợp tác xã.
Vì tối nay anh không có chỗ nào để đi, chỉ có thể ở nhà.
Anh không có tiền, nếu không chịu ra chút sức thì cũng không có mặt mũi ở lại đây.
Khương Hợp Châu thấy mặt anh tuy vẫn không biểu cảm gì, nhưng đáp ứng rất nhanh, liền lấy từ chiếc đinh trên tường xuống một cái túi vải trắng.
Chưa đến giờ tan tầm, trong và ngoài khu tập thể chẳng có ai.
Ánh nắng xuyên qua tán cây, đổ bóng xuống.
Một cao một thấp, hai bóng người bước dưới bóng râm.
Cả hai như ngầm hiểu với nhau, chẳng ai nói câu nào.
Đi ngang qua trạm thu mua đồ cũ, Khương Hợp Châu lại rẽ vào, mua một bộ bàn ăn cũ, hai cái ghế, và mấy cái ghế nhỏ.
Thêm một tủ đứng phòng bếp và một tủ đứng phòng khách, tất cả đều cùng một tông màu óc chó.
Trạm thu mua đồ cũ không giao hàng tận nơi.
Khương Hợp Châu nhìn Trần Thanh Sơn.
Trần Thanh Sơn hai tay đút trong túi quần, vốn đang dựa vào cửa quan sát dáng người nhỏ nhắn đó, bất chợt đối diện với đôi mắt trong veo của cô.
Anh hắng giọng một tiếng.
Nhưng mặt không lộ vẻ gì.
Giọng nói vẫn bình thản.
“Lát nữa anh mượn xe bò kéo về.”
Khương Hợp Châu đã bắt đầu mua sắm đồ đạc, có vẻ như thực sự muốn sống cùng anh.
Anh thấy khó chịu vô cùng.
Thậm chí còn có chút nhớ cái Khương Hợp Châu ngày trước, lúc nào cũng phòng bị anh, đòi ly hôn với anh.
Thứ Khương Hợp Châu muốn mua nhất là ghế sofa, tủ quần áo và bàn viết cho phòng ngủ, nhưng không tìm được kiểu dáng đẹp, đành phải đóng mới.
Lúc cô bước ra khỏi chợ đồ cũ, đi ngang qua Trần Thanh Sơn, cô nghiêng mặt.
Cười nói với Trần Thanh Sơn.
“Thanh Sơn, em thấy anh đúng là một người rất tốt.”
Thuận miệng khen thôi.
Ai mà chẳng thích được khen.
Trần Thanh Sơn biết cô cố tình nịnh mình.
Nhưng trong lòng vẫn gợn lên một chút sóng.
Khóe miệng bất giác nhếch lên một chút.
