Chương 69: Mượn phiếu.
Nhà chật chội, ông bà đến ở phải trải chiếu ngủ dưới đất, với lại ban ngày Châu Hướng Tiền đã hứa rồi, bảo họ cứ ở nhà khách, ông ấy trả tiền.
Thế là Khương Hợp Châu nhờ Trần Thanh Sơn đưa thẳng người nhà đến nhà khách quân khu.
Trên đường về sau khi sắp xếp xong cho người nhà.
Khương Hợp Châu và Trần Thanh Sơn sóng vai đi bộ, một cơn gió thổi qua, cô bất ngờ ngửi thấy mùi xà phòng thoang thoảng trên người người bên cạnh.
Đúng là hiếm thấy.
Cô hỏi về chuyện xe lăn.
“Em nói ghế dưỡng bệnh hả? Bệnh viện thủ đô thỉnh thoảng có thấy, chứ bệnh viện quân khu mình anh chưa thấy ai dùng. Đồ đó rất nặng, không linh hoạt lắm, giá thành lại không rẻ, ít có bệnh viện nào mua.”
Trần Thanh Sơn biết cô muốn mua cho ông nội.
Tuy chưa rõ chuyện ban ngày thế nào, nhưng nghe ý cậu thì số tiền Lưu Văn Hàn nợ đã trả cho cô rồi.
Nhờ ánh đèn pin, anh thấy cô đang nhẹ nhàng cau mày suy nghĩ.
Anh lại lên tiếng: “Chuyện ghế dưỡng bệnh cứ giao cho anh, anh nhất định sẽ kiếm cho em, nhưng em phải chuẩn bị tinh thần tốn kém đấy.”
Đồ hiếm hoi, tiền bạc là chuyện nhỏ, cái chính là sẽ mang ơn người ta.
Vì thế anh thường không nhờ vả quan hệ trong nhà để làm gì.
Khương Hợp Châu chợt ngước lên nhìn Trần Thanh Sơn, anh cao hơn cô một cái đầu, ngước lên vừa thấy đường quai hàm rõ nét của anh.
Trần Thanh Sơn này, tắm rửa sạch sẽ trông cũng được đấy chứ.
Trần Thanh Sơn cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cô, không dám cúi đầu.
Mắt nhìn thẳng về phía trước.
Lại đến rồi, lại đến dụ dỗ anh rồi.
Không được cúi đầu, không được vì sắc đẹp mà mất trí, phải giữ lý trí!
Khương Hợp Châu không biết anh đang tự luyến.
Cô chỉ đơn thuần muốn nhờ anh kiếm ít phiếu.
Cô vẫn ngước nhìn người bên cạnh.
Cuối cùng Trần Thanh Sơn cũng không nhịn được, cúi xuống nhìn cô một cái.
Trên con đường nhỏ tối tăm, ánh đèn pin không quá sáng. Nhưng mắt cô vẫn phản chiếu ánh sáng.
Khi anh cúi xuống nhìn vào mắt cô, giống như ngước lên thấy những vì sao trên trời.
Cảm giác mấy ngày không gặp, cô lại xinh hơn trước khi anh đi một chút.
Đúng là con gái lớn mười tám biến, càng ngày càng xinh.
“Em cần phiếu gì, anh đi mượn người ta, thứ hai anh đi làm lĩnh lương và phiếu rồi trả lại họ.”
“Phiếu vải, phiếu đường, thực ra em còn muốn mua một cái xe đạp để đi làm, nhưng em chỉ nghĩ thôi. Nghe chị Chu Hồng nói, phiếu xe đạp cấp doanh rất ít khi được phân phối, nhưng nếu gom đủ phiếu công nghiệp cũng được.”
Khương Hợp Châu vừa nói vừa đầy hy vọng nhìn người đàn ông cao ráo bên cạnh.
Gần đây cô càng ngày càng thấy.
Trần Thanh Sơn là Đôrêmon, chỉ cần ước với anh, anh nhất định có cách.
Chỉ có điều đồ trong túi anh lôi ra, đều là mua chịu.
Trần Thanh Sơn bị cô nhìn đến nỗi, cảm thấy nếu mình không kiếm được phiếu thì chẳng phải người chồng tốt, nhìn vẻ mặt đầy mong đợi của cô, ai nỡ từ chối chứ.
Chỉ cần chưa ly hôn một ngày.
Anh sẽ làm một người chồng tốt một ngày.
“Được, đoàn trưởng họ Tống của đoàn mình, tháng trước vừa được thưởng một phiếu xe đạp, lát nữa anh đi mượn cho em.”
Trần Thanh Sơn vừa nói vừa cúi nhìn đồng hồ.
Bây giờ mới hơn tám giờ, còn kịp.
“Phiếu xe đạp cũng mượn được ạ?”
Khương Hợp Châu không giấu nổi vẻ mừng rỡ.
Đôrêmon thật à?
Khương Hợp Châu vui vẻ đồng ý.
Nhanh chân bước theo Trần Thanh Sơn.
Trong nhà chỉ có một cái đèn pin, Trần Thanh Sơn cầm chiếu đường, nghĩ đến đoạn này hình như lần trước mưa bị xe bò cán thành một cái hố to, chưa kịp nhắc cô cẩn thận.
Chỉ thấy bóng người bên cạnh chợt thấp xuống mấy phần.
May anh mắt nhanh tay lẹ, túm được áo sơ mi sau lưng cô.
Khương Hợp Châu sợ tới mức “a” một tiếng, tưởng sắp hôn đất rồi, cảm giác như bị số mệnh bóp cổ, chiếc áo sơ mi hoa xám trên người giữ chặt lấy cô.
Cô sợ muốn chết.
Trần Thanh Sơn nhẹ nhàng nhấc người cô lên.
“Chậm thôi, em đi phía trong.”
Anh nghĩ cách để mẹ gửi ít đồ bổ lên, bồi bổ cho Khương Hợp Châu.
Sức khỏe là vốn liếng cách mạng, mặc kệ sau này cô đi học hay tái giá, hay sống với anh, sức khỏe không tốt sao được.
Nhẹ bẫng, như cọng rơm vậy.
Khương Hợp Châu đi cả đoạn đường vừa nhanh vừa cẩn thận.
Trần Thanh Sơn không vào sân, dặn cô khóa trái cửa rồi cầm đèn pin ra ngoài.
Anh chạy thẳng đến khu nhà dành cho gia đình quân nhân cao cấp, bảo lính gác nói với chính ủy của họ là anh có việc gấp.
Chính ủy trung đoàn 101 Vương Giải Phóng vừa dọn dẹp bếp xong, nghe người ta báo Trần Thanh Sơn có việc gấp tìm mình.
Lòng ông giật thót.
Vội vàng bảo người ta dẫn anh vào.
Không phải lại đòi ly hôn đấy chứ?
Mới yên ổn được mấy ngày, anh lại đòi ly hôn, quân khu thật sự khó xử.
Ông bảo vợ con vào phòng ngủ, còn mình thì ở phòng khách nhỏ rót trà nóng chờ Trần Thanh Sơn.
Lần này ông lại khuyên Trần Thanh Sơn với Khương Hợp Châu.
Có cái nền này, dễ dụ hơn nhiều.
Ông đã phác thảo xong trong đầu, nhưng Trần Thanh Sơn vừa mở miệng đã khác với suy nghĩ của ông.
“Cô ấy chê em vô dụng, lại đòi may quần áo mới, lại đòi mua xe đạp, chẳng qua có chút tiền trong tay, lại tìm được việc mới, có gì mà ghê gớm.
Đi làm qua lại cũng chỉ hai cây số, tuy nói ngoài doanh trại nhiều gián điệp, không an toàn, nhưng người nhà quân nhân chúng ta sắp xếp vào nhà máy bông sợi và nhà máy thép cũng không ít, có thấy ai bị gián điệp để ý đâu.”
Trần Thanh Sơn vừa nói vừa thở hổn hển, bưng cốc trà nóng lên, ừng ực uống nửa cốc.
Vương Giải Phóng vừa định nhắc anh nóng, thấy anh uống như không có chuyện gì, đành nhịn.
“Cô ấy muốn mua xe đạp thì anh mua cho cô ấy là xong, nếu anh không có tiền, tôi cho anh mượn trước. Lần này anh ra nhiệm vụ chẳng phải cô ấy gặp gián điệp sao? Cô Khương này mặt mũi xinh đẹp, rất dễ bị gián điệp để ý.
Lại nói quần áo mới cũng nên may, người phụ nữ nào chẳng thích may quần áo mới. Cuộc sống phải từ từ, đem nhiệt tình và kiên nhẫn với công việc chia cho đồng chí Khương một chút được không, đồng chí Trần Thanh Sơn.”
Trần Thanh Sơn thấy chính ủy tin rồi.
Ừng ực uống nốt nửa cốc trà nóng còn lại, rồi thở dài một hồi, nghiêng đầu nhìn tường, lại giả vờ rất đau đầu vò tóc.
Rồi nhìn chính ủy, giọng rất chán nản nói.
“Nhưng em không có phiếu, phiếu xe đạp và phiếu vải, em đều không có, cô ấy còn đòi phiếu đường, đúng là đồ phiền phức.”
Vương Giải Phóng thấy thằng cứng đầu này chịu thua rồi.
Lập tức đập bàn một cái.
“Đúng là gặp thằng nhóc này rồi. Ngày ngày anh ra ngoài làm nhiệm vụ có thể không biết, đoàn trưởng chúng ta tháng trước vừa được quân khu thưởng một phiếu xe đạp, nhà ông ấy có xe đạp rồi, vốn định mua cho bố vợ, chưa kịp lên thành phố. Tôi giúp anh đi xin, anh ngồi nhà một lát.”
“Em ra cửa đợi.”
Trần Thanh Sơn nói rồi đi ra ngoài.
Thấy chính ủy bước vội lên lầu ba nhà đoàn trưởng, anh đứng bên lan can tầng hai, nhìn xuống bồn hoa dưới sân.
Trong lòng tính xem phiếu vải bao nhiêu là đủ cho Khương Hợp Châu.
