Chương 90: Tiền đặt cọc xe hơi to.
“Tiểu đồng chí Trần Yến Hà, có thể đưa điện thoại cho dì được không?” Dì Lưu cười bước tới.
Bên Thanh Hà đã lâu không gọi về nhà, bà cũng sợ có chuyện gì.
“Không! Anh trai tìm cháu, dì không được nói với bố mẹ! Nếu không cháu sẽ vào kho phá dì đấy!”
Trần Yến Hà đe dọa dì Lưu.
Dì Lưu nghĩ, thôi thì đợi tối cô chủ về, để cô ấy hỏi cậu chủ nhỏ, bà không phải đối thủ của cái thằng nhóc tinh nghịch này, lỡ sơ sẩy một cái, công cả ngày hôm nay của bà coi như đổ sông đổ bể.
Đợi dì Lưu đi rồi, tiểu đồng chí Trần Yến Hà mới bịt ống nghe, nhỏ giọng nói với anh trai ở đầu dây bên kia.
“Thật sự có đồ chơi xe hơi to bằng cháu hả anh? Khi nào gửi về ạ?”
Trần Thanh Sơn ở đầu dây bên kia nghiêm túc nói.
“Tất nhiên là có, nhưng cần phải đặt cọc trước. Con lên lầu lấy tiền mừng tuổi của con ra, đừng để dì Lưu thấy, ra cổng lớn dưới gốc cây lựu tìm anh Tề Hải, đưa tiền cho anh ấy, một thời gian sau con sẽ nhận được xe hơi to.”
“Nhưng chuyện này phải giữ bí mật với bố mẹ. Nếu bố mẹ biết, tiền cọc sẽ mất, người ta không bán cho chúng ta nữa.”
Cây lựu sát phòng bảo vệ, sẽ không có nguy hiểm gì.
Nghe thấy giọng phấn khích của em trai, anh biết đã thành công.
Bé tí tuổi, để dành nhiều tiền thế cũng chẳng để làm gì, chi bằng hiếu kính anh trai.
Sổ tiết kiệm của anh đều bị thu hết rồi, thực sự là trắng tay.
Anh em giúp đỡ lẫn nhau là điều nên làm.
“Mau đi đi, lát nữa tiền đưa xong rồi, gọi lại cho anh.”
Trần Thanh Sơn cúp điện thoại, sốt ruột chờ trong phòng trực, liếc đồng hồ, hơn một giờ rồi.
Sắp muộn mất.
Tề Hải đứng dưới gốc cây lựu cạnh phòng bảo vệ, đưa thẻ công tác cho viên bảo vệ đến kiểm tra.
“Tôi chờ người, nhà của Tư lệnh Trần.”
Sợ người ta đuổi mình đi, anh lại nhấn mạnh thêm.
Vốn dĩ nhà anh cũng có quan hệ với Trần...
Có người mở đường, đương nhiên có chút quân công là có thể thăng tiến.
Chắc Trần Thanh Hà cũng đi theo con đường cũ của bố nó, ở Điền Nam vài năm, đợi đến khi có thể độc lập chỉ huy quân đội, điều về Tổng Tham mưu, rồi học thêm vài năm lớp bồi dưỡng, một đường bay lên chức chủ quan, mười năm đi con đường người khác phải đi hai ba chục năm.
Nhưng tiền đề là mạng đủ cứng, không chết ở ngoài kia.
Anh chờ khoảng mười phút, thấy một thằng bé mập cao tới thắt lưng mình, từ trong đại viện chạy hổn hển ra, trong tay ôm một hộp bích quy màu xanh.
“Anh Tề Hải, anh trai em bảo em đến.”
Tề Hải ngẩn ra một lúc mới bước tới, gãi đầu, chỉ vào cái hộp trong tay nó hỏi.
“Trong này em đựng tiền à?”
Trần Yến Hà gật đầu.
“Anh trai em bảo đưa anh một nghìn trước. Anh Tề Hải, đợi đồ chơi đến, anh gọi điện cho em trước, đừng để bố mẹ em biết.”
Trần Yến Hà vừa nói vừa nhìn trái nhìn phải, sợ bị bảo vệ hay người qua đường nghe thấy, lỡ đồ chơi bị hủy mất.
Tề Hải gật đầu.
Trần Thanh Hà ở Điền Nam rốt cuộc đã trải qua những gì vậy? Làm công việc chính đáng không đấy?
Sao đến tiền của trẻ con cũng lừa?
Mua xe lăn xong còn lại hơn sáu trăm tệ, chưa bằng một tháng tiền tiêu hồi đại học của anh, mà giờ cũng phải dùng đến lừa à?
“Đây là tiền mừng tuổi năm ngoái của cháu, nếu không đủ, cháu sẽ về lấy thêm.”
Trán Tề Hải đầy vạch đen.
Lại còn là tiền mừng tuổi của em trai nữa chứ.
Trần Thanh Hà đúng là...
“Được, đồ chơi đến, tôi sẽ gọi điện cho anh trai em.”
Tề Hải lương tâm cắn rứt, đếm từ trong hộp xanh một nghìn tệ, nhìn thằng bé mập mặt đầy mong đợi chào tạm biệt, rồi vụng về chào kiểu quân đội với bảo vệ, chạy vào đại viện.
Anh mới chột dạ quay người rời đi.
Lúc đó tiền đến nơi, anh sẽ dẫn Khương Hợp Châu cùng đi tiết kiệm lấy tiền, để cô ấy biết, anh có tiền.
Ai thèm ba mươi tệ tiền công giúp việc của cô ấy chứ?
Hơn nữa, ba mươi tệ ngay cả người giúp việc như dì Lưu cũng không mời nổi, huống hồ mời trình độ như anh, thực sự là sỉ nhục.
Dì Lưu có thể mò cá bắt lươn không?
Lần trước lên núi mai phục gián điệp, anh còn phát hiện một tổ ong, đợi hai hôm nay anh rảnh làm dụng cụ bảo hộ, sẽ đi thu hoạch, lúc đó làm cho cô ấy ít mật ong ăn, cô ấy sẽ biết anh lợi hại thế nào.
Đó căn bản không phải chuyện ba mươi tệ.
Giúp việc ba mươi tệ còn không biết trèo cây! Lên đâu mà hái tổ ong cho cô ấy.
Đến văn phòng vừa đúng giờ làm, muộn ba mươi giây là trễ, thời gian vừa vặn.
Nhưng anh chưa kịp ngồi xuống đã bị Triệu Hổ gọi lại.
“Cậu đi đâu thế, tìm cậu nãy giờ. Sư trưởng Lâm bảo cậu đưa vợ cậu về nhà.”
Trần Thanh Sơn nghe thấy hai chữ “vợ”.
Không hiểu sao, cả người trỗi dậy một cảm giác trách nhiệm.
Lập tức đứng dậy định chạy ra ngoài.
Triệu Hổ túm lấy cánh tay của con hổ vừa ra khỏi chuồng, giọng tâm tình.
“Tôi đã đưa cô ấy về rồi, cậu trực tiếp ra sân huấn luyện đi. Nhưng tôi cũng phải nói cậu, sau này đối xử tốt với vợ một chút. Lúc nãy trên đường tôi cũng khuyên nhủ tiểu Khương rồi, sau này hai người đừng có cãi nhau là chiến tranh lạnh.”
Trần Thanh Sơn:...
“Cậu có biết điều không? Đó là vợ tôi, cậu đưa cô ấy đi làm gì!”
Triệu Hổ:...
“Thằng nhóc này! Sao lại trút giận lên đầu tôi? Cậu không đưa thì thôi, còn không cho tôi đưa? Tôi là chính ủy của cậu, chút trách nhiệm đó tôi vẫn có.
Hơn nữa, người ta bị Lưu Văn Hàn quấy rầy đã đủ đáng thương rồi, cậu còn cho người ta sắc mặt. Tôi nói với tiểu Khương là cậu tính tình không tốt, bảo cô ấy thông cảm, thì nước mắt cô gái ấy, loáng một cái đã trào ra, cái vẻ đáng thương ấy, cậu không thấy, suýt chút nữa tôi cũng rơi nước mắt. Cậu có...”
“Cô ấy khóc à?” Trần Thanh Sơn cắt ngang lời lải nhải của Triệu Hổ.
Triệu Hổ nghiêm túc nói: “Đương nhiên rồi. Cái tính khí của cậu cũng thu lại đi, thô lỗ quá!
Cậu là sinh viên đại học, cậu giỏi lắm à? Cậu chửi cái này mắng cái kia. Người ta tiểu Khương là đồng chí nữ, giận cũng phải có phương pháp, mang cái tố chất cao, trình độ cao của sinh viên đại học ra!”
Tiểu Khương khóc thì không khóc, suốt đường cười tươi tắn tán gẫu với anh, nhưng anh cảm thấy, tiểu Khương có chút u sầu nhè nhẹ, chỉ là giấu khá sâu.
Tuy anh không nhìn ra, nhưng chắc chắn là có.
Trần Thanh Sơn loại khỉ hoang này, vốn đang làm ầm ĩ đòi ly hôn, mới yên ổn được mấy ngày, chắc chắn Lưu Văn Hàn vừa lên cửa, lại bắt đầu nhảy nhót làm loạn trong nhà rồi.
Thực sự là lo lắng, phải tìm cách, làm cho tình cảm hai người thêm vững chắc.
Chính ủy của doanh trưởng trẻ không dễ làm, đời sống tình cảm quá nóng nảy!
Ngày nào cũng không làm chính ủy rụng tóc thì cũng làm anh lo lắng.
Nhìn cái đầu chính ủy kìa, hói hết rồi.
Trước lo nó ly hôn, giờ lo nó không trả tiền.
“Không phải tôi nói, cậu lấy lương rồi, trả nợ phiếu vải và tiền cho chính ủy trước đi, còn cả phiếu vải của đoàn trưởng nữa...”
Trần Thanh Sơn liếc anh ta.
“Lắm lời, còn thích xen vào chuyện người khác.”
