Chương 20: Y như giáo án
Xe đến cửa Tam Hào Công Quán, Văn Hề vẫn chưa tỉnh.
Thương Trầm suy nghĩ một lát, cúi xuống bế Văn Hề vào lòng, bước chân vững vàng lên tầng hai.
Văn Hề ngủ say quá, chẳng hề hay biết.
Đến mười hai giờ đêm, cô chợt giật mình tỉnh giấc.
Thương Trầm vừa họp xong một cuộc họp xuyên quốc gia, đẩy cửa bước vào phòng ngủ.
Thương Trầm: “Anh làm em tỉnh à?”
Văn Hề xoa thái dương: “Không, tự em tỉnh.”
Cô vẫn còn lơ mơ: “Mấy giờ rồi anh?”
Thương Trầm: “Mười hai giờ.”
Anh tưởng Văn Hề sẽ ngủ thẳng đến sáng, không ngờ cô lại đột nhiên tỉnh.
Văn Hề mặt đầy mệt mỏi, người còn hơi lừ đừ: “Anh ngủ trước đi, em đi tắm cái đã.”
Thương Trầm: “Ừm.”
Đợi Thương Trầm đi đến mép giường, chợt nhớ ra một chuyện.
Văn Hề vừa đi tắm, hình như không mang quần áo?
Không lâu sau, phòng ngủ bỗng có động tĩnh.
Văn Hề tắm xong, cơn mệt mỏi cũng dịu đi, người hoàn toàn tỉnh táo.
Khi với tay lấy quần áo, cô mới nhận ra có gì đó không ổn.
Cô không mang đồ thay vào.
Văn Hề cũng không phải người làm màu, cô quấn khăn tắm, mở cửa phòng tắm.
Ngẩng đầu lên đã thấy Thương Trầm dựa vào đầu giường đọc sách.
Thương Trầm chậm rãi nhìn về phía cô: “Váy ngủ ở trên ghế sofa.”
Văn Hề: “?”
“Lúc em vừa vào anh đã định nhắc em,” Thương Trầm nói: “Lần sau không mang quần áo, gọi một tiếng là được, anh lấy cho.”
Anh đã lấy trước váy ngủ cho Văn Hề, chỉ chờ cô gọi một tiếng.
Ai ngờ Văn Hề trực tiếp đi ra.
Ánh mắt Thương Trầm lướt qua làn da trắng muốt của cô, sắc mắt không đổi.
Văn Hề ậm ừ đáp: “Vâng.”
Cô đi đến gần ghế sofa, thấy một bộ váy ngủ được gấp gọn gàng.
Chiếc váy ngủ này, là cái cô đã mặc tối hôm đó.
Văn Hề cầm váy ngủ lên, không nhịn được liếc Thương Trầm một cái.
Cuốn sách anh đọc, cũng là cuốn cô đọc tối hôm đó.
Lần đầu tiên Văn Hề cảm nhận được bản tính ẩn giấu dưới vẻ ngoài cổ hủ, bảo thủ của Thương Trầm – một kẻ men say thầm kín.
Đều là người lớn cả rồi, mấy gợi ý không cần quá rõ ràng.
Văn Hề vào phòng tắm mặc váy ngủ.
Váy nhẹ lay động, ẩn giấu đôi chân thẳng tắp trắng nõn, rất quyến rũ.
Văn Hề ra ngoài liền thấy trên bàn bày hai ly rượu vang đỏ.
Thương Trầm quay lưng về phía cô, vai rộng eo thon, lạnh lùng uy nghiêm.
Nghe tiếng động, Thương Trầm xoay người, ánh mắt tối lại: “Uống chút rượu không?”
Váy ngủ, sách, rượu vang… y hệt quy trình tối hôm đó.
Có cảm giác như đang theo khuôn mẫu, nhưng trong không khí lại thoang thoảng một tia mờ ám và ăn ý.
Rất hợp với tính cách của Thương tiên sinh.
Văn Hề bước lên, nhận lấy ly rượu từ tay anh, khóe mày khẽ nhướng, cười nửa miệng: “Sợ lại bị sặc mất.”
Thương Trầm: “Lần này không đút em uống nữa.”
Văn Hề nhấp một ngụm nhỏ, hương rượu nồng đậm trượt qua cổ họng, cháy bỏng trong lồng ngực.
Sau khi dính rượu, người ta dễ động tình hơn.
“Anh… không mệt sao?”
Năm giờ xuống máy bay, đi ăn với em rồi lại họp xuyên quốc gia, đến giờ đã mười hai rưỡi.
Anh còn hơi sức quậy à?
Thương Trầm không nói gì, dùng hành động thực tế trả lời câu hỏi của Văn Hề.
Ánh đèn vàng nhạt bên đầu giường bao phủ hai người, tấm lưng rộng của người đàn ông phập phồng, đường nét mượt mà, tràn đầy sức mạnh.
Eo Văn Hề bị giữ chặt, khó chịu ngửa đầu.
Đầu ngón tay thon thả của cô đặt trên bờ vai rộng của Thương Trầm, chợt co lại, bấu chặt lấy vai anh.
Chiếc lắc tay vừa đeo trên cổ tay khẽ đung đưa, viên kim cương tím tỏa ánh sáng huyền ảo trong màn đêm.
Trong bóng tối, chiếc lắc đung đưa từ chậm thành nhanh.
Hai lần xong, tóc Văn Hề đã ướt.
Nhưng có lẽ vì đã ngủ một lúc buổi tối, tinh thần cô vẫn tốt, không tính là mệt.
Khóe mắt liếc thấy đồng hồ đầu giường, đã một rưỡi.
Cô thu hồi tầm mắt, liền thấy đôi mắt đen sâu thẳm của Thương Trầm đang nhìn chằm chằm vào một chỗ.
Văn Hề theo ánh mắt anh nhìn sang, tim cô run lên.
Cái hộp vừa mở ra, còn một cái nữa.
Văn Hề: “Anh… bị ám ảnh cưỡng chế à?”
Thương Trầm cụp mắt, ánh nhìn tối tăm khó hiểu rơi trên mặt cô: “Ừm?”
Giọng anh hơi lè nhè, Văn Hề nghe không rõ lắm, chỉ coi như anh mặc nhận.
Văn Hề: “…”
Cô từng gặp vài thân chủ bị ám ảnh cưỡng chế, lần đầu biết hóa ra chuyện này cũng có thể bị ám ảnh.
Cô nghĩ sáng mai không có việc gì, buông thả một chút cũng được.
Để kết thúc sớm, cô chủ động vòng tay qua cổ Thương Trầm, giọng hơi khàn, tựa vào vai anh, hai người như đôi chim câu ngủ quên.
“Hay là đổi tư thế đi? Em hết sức rồi.”
Thương Trầm không do dự, cánh tay rắn chắc ôm lấy eo Văn Hề, đảo ngược hướng hai người.
Văn Hề chống tay lên ngực anh, mồ hôi từ cổ chảy xuống.
Cô chợt muốn đề nghị với tổng giám đốc Trương, đổi thành hai cái một hộp, nhiều quá không có lợi cho sức khỏe.
Khi Thương Trầm mở mắt, đã tám rưỡi sáng.
Anh hiếm khi ngủ nướng, ánh mắt rơi trên người trong lòng.
Văn Hề dựa lưng vào lòng anh, hai cánh tay đặt chồng lên nhau.
Da Thương Trầm cũng tính là trắng, nhưng dưới làn da Văn Hề, liền hiện ra sự chênh lệch màu sắc.
Chiếc lắc kim cương tím trên cổ tay cô thoáng chút mát lạnh, phác họa nên sự mảnh mai và thanh tú của xương tay.
Thương Trầm xòe bàn tay lớn, nắm lấy tay Văn Hề trong lòng bàn tay.
Mềm ấm, tinh tế.
Nhìn chằm chằm vào đôi tay đang nắm chặt, Thương Trầm chợt thấy… Văn Hề rất hợp với màu tím.
Chiều, Văn Hề lại phải đi công tác.
Trước khi đi, cô nói với Thương Trầm một câu: “Mẹ nói chiều sẽ cho người mang đồ sang, em không ở nhà, anh giúp em nhận nhé.”
“Được.” Anh quan tâm hỏi: “Anh bảo tài xế chở em ra ga tàu cao tốc nhé?”
Văn Hề im lặng một lát, không cố chấp: “Cũng được.”
Thương Trầm thấy cô không thoải mái, chủ động nói: “Lần sau anh sẽ kiềm chế.”
Văn Hề muốn nói lại thôi.
Thương Trầm: “Có vấn đề gì sao?”
Văn Hề: “Cái chứng ám ảnh cưỡng chế của anh… có sửa được không?”
Thương Trầm nhìn sâu vào Văn Hề: “Anh cố gắng.”
Văn Hề nhẹ nhàng thở phào.
Nếu ám ảnh cưỡng chế của Thương Trầm không sửa, lần nào cũng phải dùng hết… Văn Hề nghĩ thôi đã thấy đau lưng.
Cô nghỉ cả một buổi sáng, mới miễn cưỡng hồi phục.
Lần cuối cùng, Thương Trầm hơi mạnh, cý suýt không chịu nổi.
Rõ ràng trông là người thanh tâm quả dục, sao lại tham chuyện này?
Văn Hề chỉ có thể đổ hết cho chứng ám ảnh cưỡng chế của Thương Trầm, hoặc là sự buông thả của tay mới vào nghề?
Đến ga tàu cao tốc, Bạch Vi vẫy tay vui vẻ.
Thấy Văn Hề, Bạch Vi cười một cách vi diệu: “Chị Văn, người ta nói xa nhau thêm nồng, quả không sai!”
Văn Hề nhướng mày.
“Mặt chị viết bốn chữ.” Bạch Vi vừa hèn vừa muốn chọc: “Ăn no quá độ.”
Văn Hề mặt không đổi sắc: “Tăng ca mệt đấy.”
Bạch Vi lắc đầu ra vẻ ta đây: “Không đâu, chị Văn đừng hòng lừa em!”
