Chương 75: “Thương tổng, nếm ra mùi dấm chưa?”
Thương Trầm: “… Anh ta tin rồi à?”
“Chắc là tin rồi.”
Nếu không tin, cũng chẳng cần phải hỏi riêng Thương Trầm.
Thương Trầm thản nhiên nói: “Chờ khi nào ông ta thực sự dời mộ tổ, chủ tịch Tưởng sẽ tìm em thôi.”
Văn Hề mặt cứng đờ: “… Không đến mức đấy chứ?”
Thương Trầm quay đầu nhìn cô, Văn Hề cũng nhìn lại anh, nhất thời hai người không nói gì.
Gío đêm hơi lạnh, thổi qua bên tai, làm vành tai tê cứng.
Thương Trầm chợt lên tiếng: “Văn Hề, khi nào chúng ta sinh con?”
Ánh mắt anh trầm tĩnh và lạnh lùng, cứ như hỏi không phải chuyện sinh con, mà là khi nào đưa một công việc vào kế hoạch.
Trong đầu Văn Hề cũng chẳng có suy nghĩ mơ màng gì.
Kết hôn một thời gian, Văn Hề dần cũng bắt kịp suy nghĩ của Thương Trầm.
Văn Hề: “Không muốn nhận cháu trai, muốn nuôi con trai rồi à?”
Trước lời trêu chọc của Văn Hề, Thương Trầm bình thản đáp: “Ừ.”
Nếu họ có con, chắc Văn Hề sẽ không còn nhặt trẻ con ngoài đường nữa.
“Tạm thời chưa vội.”
Sinh con là chuyện lớn, Văn Hề muốn dưỡng sức khỏe trước đã.
“Được.”
Rõ ràng trên gương mặt sâu thẳm của Thương Trầm chẳng hề thay đổi biểu cảm, nhưng Văn Hề vẫn cảm nhận được một chút tiếc nuối.
Không phải tiếc nuối vì cô chưa đồng ý sinh con, mà là tiếc nuối vì mình có thêm một đứa cháu.
Tài xế lái xe đến Tam Hào Công Quán.
Văn Hề xuống xe nhưng không vội vào nhà, mà dựa vào cửa hóng gió cho tỉnh.
Thương Trầm đi vòng qua, khoác áo vest lên người cô: “Đừng đứng ngoài gió, sẽ bị bệnh.”
Văn Hề lặng lẽ nhìn anh, tua rua trên hoa tai khẽ đung đưa.
Ánh lửa từ viên kim cương đỏ phản chiếu, làn da trắng như tuyết, bắt mắt vô cùng.
Thương Trầm nghĩ đến nụ hôn bị gián đoạn ở quán bar.
Văn Hề ngước đầu, thu hết biểu cảm của Thương Trầm vào mắt, giọng điệu thanh lãnh pha chút lười biếng.
“Muốn tiếp tục nụ hôn lúc nãy không?”
“Lúc nãy…” Giọng trầm thấp của Thương Trầm kéo dài: “Không định hôn em.”
Văn Hề nhướng mày, có chút không tin.
Hai người đã từng trao đổi sâu sắc không ít lần, cũng khá hiểu trạng thái của đối phương.
Lúc nãy, rõ ràng Thương Trầm đã động tình.
Thương Trầm trầm giọng: “Quán bar đông người, không thích hợp.”
Chuyện giữa anh và Văn Hề, dù là hôn hay làm tình, đều là chuyện riêng của hai người.
Thương Trầm không thích nơi công cộng, nhất là những nơi có người dòm ngó Văn Hề.
Anh có động tình, nhưng cũng kiềm chế được.
Văn Hề hiểu ý anh, đứng thẳng người: “Không muốn thì thôi.”
Đoán sai, hình như hơi mất mặt?
Trên mặt Thương Trầm thoáng qua một tia bất lực, bước chân vững vàng theo sau Văn Hề.
Văn Hề lên lầu, nhìn thấy hộp trang sức trên bàn.
“Đây là…”
Thương Trầm đơn giản đáp: “Cùng bộ với hoa tai.”
Văn Hề: “Anh mua đôi hoa tai này, rồi mới mua cả bộ trang sức?”
Thương Trầm: “Ừ.”
Văn Hề: “…”
Những gì Thương Trầm hứa với cô, đúng là đều làm được.
Nhưng lúc đó Văn Hề cũng không ngờ, Thương Trầm lại thường xuyên chọn ‘quà nhỏ’ cho cô.
Chỉ vì mua một món ‘quà nhỏ’ mà mua cả bộ trang sức, có hơi… lợi bất cập hại không?
Dù sao mấy món trang sức này kiểu dáng quá phô trương, cô cũng chẳng có nhiều dịp đeo.
Cộng thêm mấy món Thương Trầm và mẹ chồng tặng trước đó, có những món trang sức cả đời này Văn Hề cũng chẳng đeo lần nào.
Thương Trầm đoán được suy nghĩ của Văn Hề, thản nhiên nói: “Em không đeo cũng không sao, để sau này truyền lại cho con.”
Những món trang sức này, thứ đắt nhất không phải tay nghề, mà là kim cương và đá quý hiếm được nạm trên đó.
Văn Hề: “Anh nghĩ xa thật đấy.”
Con còn chưa thấy bóng dáng, đã nghĩ đến chuyện truyền gia bảo rồi.
Thương Trầm: “Phải phòng xa chứ.”
Văn Hề xem xong trang sức, lại thu dọn giỏ hoa mà Thương Trầm tặng.
Thương Trầm vào phòng tắm trước.
Văn Hề vừa sắp xếp giỏ hoa xong thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại.
Không phải điện thoại của cô.
Văn Hề tìm thấy điện thoại của Thương Trầm, gõ cửa phòng tắm: “Có điện thoại.”
Gõ một lúc, bên trong không có động tĩnh, chắc là không nghe thấy.
Văn Hề thấy trên màn hình hiển thị ‘Mẹ’, liền chủ động bắt máy.
“Mẹ ạ, là con.”
Giọng mẹ chồng dịu dàng: “Là Tây Tây hả?”
Văn Hề: “Thương Trầm đang tắm, mẹ gọi muộn thế này có việc gì không ạ?”
Nghe Thương Trầm đang tắm, mẹ Thương vội đưa tay bịt miệng, sợ cười thành tiếng bị Văn Hề nghe thấy.
Một lúc sau, bà mới điều chỉnh giọng, nhẹ nhàng hỏi: “Thế mẹ không làm phiền hai đứa chứ?”
Văn Hề từ sự thay đổi trong giọng mẹ chồng đoán được bà đang nghĩ gì.
Cô mặt không đổi sắc đáp: “Không ạ, bọn con vừa về nhà.”
“Không làm phiền là tốt rồi.”
Con trai ba mươi tuổi, cuối cùng cũng chịu kết hôn, có người để gửi gắm nửa đời còn lại, mẹ Thương không muốn làm mẹ chồng mất hứng chút nào.
Mẹ Thương: “Không có việc gì lớn, chỉ là chiều nay mẹ dẫn Mộc Mộc đi ăn ở một nhà hàng Tây, đến nơi mới biết Thương Trầm cũng đặt bàn, nhưng suốt bữa ăn không thấy người đâu, nên mẹ muốn hỏi xem sao.”
Thương Trầm đặt nhà hàng Tây?
Nhưng cuối cùng họ lại đi ăn ở một quán ăn tư nhân chuyên món Trung.
Văn Hề nhẹ giọng hỏi: “Mẹ ơi, khoảng mấy giờ ạ?”
“Năm giờ chiều.”
“Năm giờ chiều à…” Văn Hề kéo dài giọng: “Bọn con đổi chỗ, đi ăn món Trung rồi ạ.”
“Thì ra là vậy!” Mẹ Thương cười không ngớt: “Nhà hàng Tây đó cảnh đẹp lắm, rất thích hợp cho các cặp đôi hẹn hò, ăn bữa tối dưới ánh nến, nghe nhạc, còn ngắm được sông… Hôm nay lỡ rồi, lần sau có cơ hội thì thử nhé.”
Bữa tối dưới ánh nến?
Văn Hề mặt vẫn bình thản: “Vâng, có dịp sẽ đi ạ.”
Trước khi cúp máy, mẹ Thương cứ nói: “Vợ chồng các con tình cảm tốt là tốt rồi!”
Văn Hề đoán mẹ chồng gọi điện là vì nghi ngờ Thương Trầm.
Thằng con trai vốn cổ hủ nhạt nhẽo bỗng nhiên đặt bữa tối dưới ánh nến, kết quả nửa đường lại không đến.
Chuyện nào cũng không hợp với tác phong của Thương Trầm.
Mẹ Thương sợ có vấn đề, nên mới gọi điện vào giờ này.
Văn Hề nghe máy, đã thành công trấn an lòng mẹ chồng.
Cúp máy, Văn Hề dựa vào cửa phòng tắm, suy ngẫm thông tin mẹ chồng vừa tiết lộ.
Nghĩa là, Thương Trầm vốn đặt món Tây, nhưng nửa đường lại đổi sang món Trung.
Sự thật là gì?
Hình như hơi dễ đoán.
Bố Thương ghen không phải dạng vừa.
Xem ra cô còn phải dỗ dành thêm.
Văn Hề khẽ cười, đặt điện thoại lại chỗ cũ, chậm rãi tháo hoa tai đang đeo.
Cô lại đi đến tủ quần áo, lấy chiếc áo sơ mi đen treo riêng một bên ra mặc vào.
Trong nhà có sưởi sàn, thay đồ không lạnh.
Thay xong, Văn Hề đi chân trần trên thảm, xõa tóc, không nhanh không chậm đẩy cửa phòng tắm.
Tiếng nước róc rách vang lên bên tai, hòa cùng hơi nóng nhàn nhạt.
Đang nhắm mắt tắm, Thương Trầm nghe tiếng bước chân, bỗng mở bừng mắt.
Quay đầu, liền thấy Văn Hề mặc áo sơ mi đen của anh, đẩy cửa bước vào, xuyên qua màn hơi nước tiến lại gần.
Không biết là do hơi nước quá mờ, hay sự xuất hiện của Văn Hề quá bất ngờ.
Thương Trầm hồi lâu không phản ứng.
Hơi thở anh có phần nặng nề: “Sao em vào đây?”
Đôi mày thanh lãnh của Văn Hề giãn ra chút cười, lạnh lùng pha chút phóng túng.
“Thương tổng, tắm chung không?”
Thương Trầm: “…”
“Chẳng phải nói tối nay làm gì cũng ở bên em sao?”
Đó là lời Thương Trầm đã hứa với Văn Hề trước khi vào quán bar.
Nước từ vòi sen làm ướt áo sơ mi của Văn Hề, có giọt rơi trên cổ trắng ngần, có giọt rơi trên áo, loang ra một mảng.
Cô giơ tay khoác lấy cổ Thương Trầm, vẻ mặt nhàn nhạt: “Nụ hôn lúc nãy, anh không muốn, em muốn.”
Ở quán bar cô gần gũi Thương Trầm, là để Tưởng Tranh hết hy vọng, nhưng muốn hôn Thương Trầm cũng là thật.
Lời Văn Hề vừa dứt, một mảng bóng tối đổ xuống, bao trùm nuốt chửng lấy cô.
Thương Trầm một tay nhẹ nhàng bế cô đặt lên bệ gạch bên cạnh, hôn sâu và nặng.
Khi nụ hôn vừa chuyển xuống dưới, Văn Hề dùng đầu ngón tay chặn ngực anh, ngăn anh lại, giọng đùa cợt: “Thương tổng, nếm ra mùi dấm chưa?”
Bát mì vừa nãy dấm không ít đâu.
Mắt Thương Trầm đen như mực, giọng khàn khàn: “Không có.”
“Vậy là mùi gì?”
Thương Trầm: “…”
Thấy anh không trả lời, Văn Hề chậm rãi nói: “Chẳng phải đã đặt nhà hàng Tây sao, sao lại đổi thành nhà hàng Trung thế?”
Bàn tay đàn ông đặt trên eo cô siết chặt, ngón tay như muốn ấn vào da thịt Văn Hề.
Văn Hề vòng chân qua eo anh, khép lại.
“Nhà hàng Tây cũng có dấm.”
“Không đủ chua, cũng không đúng điệu.”
Văn Hề: “…”
“Vừa nãy em nếm rồi, khá đúng điệu mà.”
Dấm do Thương Trầm tự ủ, sao có thể không đúng điệu?
Lời vừa dứt, lưng Văn Hề chạm vào gương, một làn lạnh buốt truyền đến.
Áo sơ mi bị xé toạc, một chiếc cúc văng ra, không biết rơi vào góc nào trong phòng tắm.
“Thế à?”
“Để tôi nếm thử xem.”
Giọng trầm thấp của người đàn ông lan tỏa trong phòng tắm, che lấp mọi âm thanh.
