Chương 85
“Thương tổng, cho em xem điện thoại của anh đi.”
Thương Trầm mất một lúc mới tìm lại được giọng nói của mình.
Anh không chút do dự thừa nhận sai lầm.
“…… Xin lỗi, là anh không để ý.”
Thương Trầm cũng nhận ra, bản thân vẫn chưa hoàn toàn nhập vai một người đàn ông đã có vợ.
Điểm này, anh làm chưa tốt.
Đối diện với vẻ mặt nghiêm trọng của Thương Trầm, Văn Hề cười hì hì giơ hai ngón tay lên trước mặt anh, khẽ lắc lư.
Đầu ngón tay cô thon dài trắng nõn, quấn lấy nhẫn cưới của họ.
“Thương tổng, thiếu hai lần rồi nhé.”
Thương Trầm: “…… Ừ.”
Cuối cùng cũng bắt được cơ hội, Văn Hề không định buông tha Thương Trầm dễ dàng vậy đâu.
Lần trước Thương Trầm còn dám thừa lúc cháy nhà mà hôi của, bắt cô mặc sơ mi.
Lần này Văn Hề nhất định phải gỡ lại thể diện.
“Em nói yêu cầu thứ nhất trước nhé.”
Văn Hề chống cằm, đôi mắt dài hẹp ánh lên vẻ trêu đùa: “Thương tổng, cho em xem điện thoại của anh đi.”
Nghe Văn Hề đòi xem điện thoại, phản ứng đầu tiên của Thương Trầm là cô muốn kiểm tra anh.
Đây là dấu hiệu quan hệ vợ chồng trở nên thân thiết hơn.
Thương Trầm rất đường hoàng.
Anh tự nhận mình không có chuyện gì mờ ám, không sợ vợ kiểm tra.
Thương Trầm bình tĩnh đáp ứng, còn chủ động đưa điện thoại cho Văn Hề.
“Mật khẩu là ngày sinh của em.”
Văn Hề nhướng mày, hơi ngạc nhiên.
Bình tĩnh thế cơ à?
Văn Hề không định bỏ qua cho Thương Trầm dễ dàng vậy, cô lập tức tìm đến thanh tìm kiếm và khu vực đăng bài.
Thương Trầm đi công tác một chuyến mà đã tưởng tượng ra nhiều vấn đề như vậy, chắc chắn không chỉ do vài câu nói của dì giúp việc dẫn dắt.
Tính anh cổ hủ bảo thủ, không thể chủ động đi hỏi người xung quanh.
Có lẽ, trong điện thoại sẽ có bất ngờ.
Thương Trầm nhấp một ngụm nước, ánh mắt đen láo dừng trên mặt Văn Hề.
Văn Hề kiểm tra điện thoại của anh, có phải là đang quản anh không?
Thương Trầm còn chưa nghĩ ra kết quả, thì Văn Hề đã tìm được thông tin mình muốn.
Một bài đăng đứng đầu danh sách.
—— Vợ đột nhiên khen người khác, là chuyện tốt hay xấu?
Một câu hỏi nghiêm túc đến từng chữ, nhìn là biết do Thương daddy tự gõ ra.
Văn Hề kéo xuống dưới, suýt thì không giữ nổi hình tượng thanh lãnh.
‘Chắc chắn là có người ngoài rồi!’
‘…… Có phải anh không còn sức hút với vợ nữa không?’
‘…… Già rồi, tâm có dư mà lực không đủ? Dùng chút thuốc đi?’
Cô không thể tưởng tượng nổi biểu cảm của Thương Trầm khi đọc những bình luận này.
Văn Hề cố nhịn cười, đưa tay che khóe miệng đang cong lên.
Chỉ là càng kéo xuống, càng khó nhịn cười.
Cộng đồng mạng lần này, đúng là tinh anh tề tựu, gì cũng dám nói.
Thương Trầm uống xong nước, chợt ngẩng đầu, cũng nhận ra điều gì đó.
Anh theo bản năng lên tiếng ngăn cản: “Văn Hề!”
Văn Hề ngước mắt nhìn anh, đôi mày đầy ý cười, ánh mắt long lanh, khóe mắt thậm chí còn hơi ửng hồng.
“Muộn rồi.”
“Em xem hết rồi.”
Bài đăng không quá hot, chỉ có hơn hai mươi bình luận, nhưng mỗi bình luận đều rất thú vị.
Thương Trầm: “……”
Vẻ mặt Thương Trầm hơi tê dại, trông vừa nghiêm túc vừa cứng đờ.
Muốn giải thích, nhưng không biết mở lời từ đâu.
Văn Hề đưa điện thoại cho Thương Trầm.
Trên mặt cô khó nén ý cười, nhưng vẫn cố gắng nói một cách nghiêm túc: “Thương tổng, em nghĩ anh rất có sức hút với em đấy.”
“Em đã tự mình trải nghiệm, anh còn chưa đến mức ‘tâm có dư mà lực không đủ’, cần phải dùng ‘thuốc’ đâu.”
Thương Trầm: “……”
Căn phòng ăn trống trải, tiếng thở dường như nặng nề hơn vài phần.
Trên mặt Thương Trầm rõ ràng không có biểu cảm gì, nhưng Văn Hề cứ cảm thấy nhìn ra đủ loại màu sắc.
Nhìn người đàn ông cổ hủ xấu hổ chết đi được, cũng khá thú vị.
Mãi một lúc sau, Thương Trầm mới giả vờ như không có chuyện gì mà chuyển chủ đề: “Chúng ta gọi món trước đi.”
Đúng là người từng trải.
Văn Hề nhìn thấu Thương Trầm giả vờ bình tĩnh, liền hào phóng tha cho anh trước.
Đợi nhân viên phục vụ mang menu đến, Văn Hề cúi đầu xem thực đơn, khóe môi mang theo ý cười: “Thương Trầm.”
Thương Trầm ngước mắt nhìn cô, chỉ thấy thoáng qua vẻ mặt nhịn cười của cô.
Văn Hề: “Lần sau không cần lên mạng tìm đâu, có gì không hiểu có thể trực tiếp hỏi em.”
Thương Trầm im lặng một lát: “Anh đã hỏi rồi.”
Văn Hề nghiêm túc gật đầu: “Phải.”
“Hỏi em dạo này có đi tập gym không, còn hỏi em có thân với huấn luyện viên không.”
Nói vòng vo, mà chẳng hỏi đúng trọng tâm.
Nói xong, Văn Hề lại không nhịn được cười.
Mỗi câu nói của dì giúp việc, Thương Trầm đều tin hết.
Cười được một nửa, Văn Hề chợt hỏi: “Em nhớ anh nói là trước Tết mới về, sao tối qua đã về nhà rồi?”
Thương Trầm im lặng một lát: “Chúng ta gọi món đi.”
Văn Hề nhanh chóng hiểu ra: “Em hiểu rồi, tối qua anh cố tình về sớm, muốn ‘nói chuyện’ với em phải không?”
Vợ thông minh quá cũng không tốt.
Cái gì cũng không giấu được.
Thương Trầm: “…… Em hiểu anh lắm?”
“Một chút thôi.”
Văn Hề làm vẻ khiêm tốn: “Vẫn chưa hiểu anh đủ, quên mất anh hẳn không biết chuyện Valentine.”
Thương Trầm: “……”
Thương Trầm đã nhìn ra rồi.
Văn Hề rất muốn cười, và cô ấy đã cười rồi.
Văn Hề cười nhẹ: “Yêu cầu thứ hai em tạm thời không nói, giữ lại sau.”
Gọi vài món xong, Văn Hề lại hỏi Thương Trầm: “Mẹ nói rượu việt quất đá của quán này ngon, anh có muốn gọi một chai không?”
Thương Trầm: “Chiều nay em không có phiên tòa à?”
“Cuối năm thu dọn công việc rồi.”
“Cuối năm em không bận?” Thương Trầm: “Anh nghe nói tòa án thường thích chạy chỉ tiêu xét xử vào cuối năm.”
“Năm nay em mới chuyển sang mảng tố tụng, vụ án không nhiều, không ảnh hưởng đến em.”
Văn Hề chuyển sang tố tụng vốn là để dưỡng sức, nên cũng cố tình kiểm soát số lượng vụ án nhận.
Tuy nhiên Văn Hề cũng hơi ngạc nhiên: “Anh còn để ý mấy chuyện này à?”
“Tham gia hội nghị có gặp nhân viên liên quan, tìm hiểu vài câu.”
Thương Trầm một người làm kinh tế, không thể vô duyên vô cớ đi tìm hiểu lĩnh vực pháp luật được.
Chỉ có thể là vì Văn Hề.
Nhân viên phục vụ vừa hay đến rót rượu cho hai người, Văn Hề nhấp một ngụm nhỏ: “Cách này tốt đấy, hơn hẳn lên mạng đăng bài.”
Thương Trầm đang định cầm ly rượu: “……”
Anh có linh cảm, chuyện này không dễ dàng qua được.
Ăn được nửa bữa, nhân viên phục vụ của nhà hàng ôm một bó hoa đến.
“Thưa cô Văn, đây là hoa hồng cô đặt ạ?”
Văn Hề đang cắt bít tết, mặt không đổi sắc: “Đưa cho chồng tôi đi.”
Đã là Valentine, tặng quà thì phải tặng trọn bộ.
Đặt bàn, quà và hoa hồng.
Nếu hẹn vào buổi tối, Văn Hề còn định đặt một bàn tiệc nến.
Dù sao chưa ăn thịt lợn thì cũng đã thấy lợn chạy.
Thương Trầm nhìn bó hồng đỏ lớn mà nhân viên phục vụ ôm, lại rơi vào im lặng.
Valentine, có phải anh nên tặng hoa cho Văn Hề không?
Nhân viên phục vụ ôm hoa, cúi đầu nhìn Thương Trầm sang trọng chín chắn, cũng rơi vào im lặng.
Chẳng lẽ bây giờ Valentine đều là con gái tặng hoa cho con trai?
Vị tiên sinh này, nhìn cũng không phải người thiếu tiền.
Thương Trầm hiểu được nghi hoặc trong mắt nhân viên phục vụ.
“……”
