Chương 22: Vàng thật bạc thật mới là tình yêu đích thực
Thang mụ mụ chưa nói hết, Thái phu nhân đã rơi lệ đầy mặt.
Bà thoáng suy nghĩ, liền hiểu vì sao Phó Nam Quân lại hại Thi Uyển.
Bà đấm ngực, trong lòng vẫn thấy nghẹn ngào khó chịu, vừa giận vừa thương: “Ta già rồi, không còn dùng được nữa, cháu gái ruột của ta mà chúng cũng dám ức hiếp, khinh rẻ như thế! Trước thì nhổ nước bọt, sau lại nửa đêm đẩy cửa sổ, một việc càng hèn hạ hơn việc kia, một việc càng độc ác hơn việc kia, như vậy mà còn dám trước mặt ta giở trò lắm lời, đảo điên thị phi!
Một con nha hoàn thôi, đến tuổi thì gả đi, tính ra ở trong phủ chưa đầy ba năm, chẳng tranh giành được gì với chúng, sao lại phải hạ thủ tàn nhẫn ức hiếp đến mức đó! Chúng đâu phải ức hiếp Uyển nha đầu, rõ ràng là xem thường ta, mong ta sớm chết đi cho chúng vui vẻ!”
Lời này không dám tiếp, Thang mụ mụ nghẹn ngào nói: “Lão thái thái không biết, lão nô lần đầu gặp Nhị cô nương ở Kim Lăng, tuy quy củ có phần kém, nhưng là một đứa trẻ hoạt bát, vui vẻ, vừa thấy đã sinh lòng yêu thích, đi đường ngồi xe lừa cũng không hề chê bai.
Sau đó, lão nô dùng lụa là gấm vóc ăn diện cho cô nương, cô nương cũng không hề lộ ra chút ngượng ngùng nào của kẻ bỗng dưng giàu sang. Tính tình an bần lạc phú như thế, thật khó có được.
Lại sau nữa, trên đường đi, cô nương hỏi lão nô trong phủ có những ai, tính tình thế nào, có dễ ở chung không, vừa mong đợi vừa e dè. Biết mình quy củ không tốt, liền tỉ mỉ hỏi han, từng chút một sửa đổi. Chẳng hề lúng túng, cũng chẳng hề kiêu căng.
Trước khi lên đường, mua hẳn hai rương bánh bao trắng to, đựng một vò lớn dưa muối xào mỡ lợn. Lão nô tưởng cô nương sợ đói trên đường, ai ngờ lại là, hễ gặp người ăn xin hay trẻ con không có quần áo che thân dọc đường, liền tặng ít bánh bao dưa muối, đi ngang qua thành trấn, lại mua bánh bao mới để lấp đầy rương.”
Đó là lý do vì sao trên đường đến kinh thành, Điểm Công Đức của Thi Uyển tăng vọt.
Thái phu nhân nước mắt rơi lã chã, vừa mừng vừa thương: “Sao không nói với ta sớm hơn? Hại ta hiểu lầm con bé nhiều như vậy, để nó phải chịu bao ấm ức.”
Thang mụ mụ ngồi thẳng dậy, lấy khăn tay lau nước mắt cho Thái phu nhân, áy náy nói: “Lão nô nghĩ, ngày tháng còn dài, lão thái thái có nhiều thời gian để hiểu Nhị cô nương, nào ngờ được, chuyện này nối tiếp chuyện kia, cả phủ trên dưới đều nói Nhị cô nương khắc chết Đại cô nương, lại còn tàn nhẫn độc ác trừng phạt người hầu.
Nhưng người tinh mắt liếc một cái là thấy, những chuyện này nếu rơi vào chủ tử nào khác, thì nô tài gây chuyện bị trừng phạt có nhẹ hơn Tùng Lam, Thu Thạch chúng không? Chỉ sợ phạt còn nặng hơn, thậm chí mất mạng.”
Thái phu nhân nước mắt giàn giụa: “Chúng coi ta như đã chết rồi sao? Ta cũng già rồi mà hồ đồ, đáng lẽ phải sớm nhận ra có gì đó không ổn. Lão đạo sĩ nói bậy bạ kia, e là cũng có kẻ cố tình mời vào phủ.”
Nghĩ sâu thêm, từ khi lão đạo sĩ vào phủ, không còn ai để ý đến cái hố băng mà Thi Minh Châu rơi xuống nữa, chỉ một mực đổ hết tội lỗi lên đầu Thi Uyển.
Thi Uyển chẳng làm gì, chẳng nói gì, trước thì bị đẩy xuống nước, sau lại bị các nha hoàn liên tiếp hãm hại, chưa kể còn có Hân mụ mụ viết bát tự của nàng để làm bùa nguyền rủa.
Thái phu nhân đặt mình vào hoàn cảnh của Thi Uyển, càng nghĩ càng thấy thảm không nỡ nhìn.
Nhưng vì sự yên ổn bề ngoài của gia đình này, bà chỉ có thể chọn cách che giấu sự thật, điều có thể làm, cũng chỉ là quan tâm đến Thi Uyển nhiều hơn, cho thêm vàng bạc châu báu, lụa là gấm vóc để bù đắp, chống lưng cho nàng, đừng để những kẻ trước nịnh sau khinh xem thường nàng.
“… Lại từ tiền riêng của ta lấy một vạn lượng bạc, cho Uyển nha đầu, lén lút đưa cho nó, còn lấy thêm một nghìn lượng bạc nữa, đưa cho nó một cách công khai.”
Những kẻ đó để ý, chẳng qua là của hồi môn và di sản của bà, vậy thì bà càng không chiều theo ý chúng, càng phải cho Uyển nha đầu nhiều hơn.
Thang mụ mụ dạ một tiếng, cười tươi nói: “Nhị cô nương chắc chắn sẽ vui lắm.”
*
Thi Uyển nhận được số tiền lớn một vạn một nghìn lượng, quả nhiên rất vui.
Vui đến mức sau lưng sắp mọc cánh mà bay lên trời.
Hôm nay quả là thu hoạch lớn.
Nàng quyết định tha thứ cho sự lạnh nhạt của Thái phu nhân mấy hôm trước, sau này phải yêu thương bà lão nhiều hơn.
Tình yêu đến hơi muộn một chút, nhưng cuối cùng nó cũng đến!
Nàng luôn tin rằng, vàng thật bạc thật mới là tình yêu đích thực.
Còn thứ tình yêu mà nói miệng thì dành hết cho bạn, nhưng tiền bạc lại cho anh chị em của bạn, thì ai tin người đó là đồ ngốc.
Ngoài ngân phiếu ra, số đồ vật Thái phu nhân hứa tặng còn tăng gấp đôi, nhìn qua vô cùng tinh xảo, khiến Quan Thư viện được bày biện vừa lộng lẫy vừa kín đáo, hầu hết các món đồ đều có thể kể ra lai lịch không tầm thường, so với Lan Bội viện bên cạnh cũng chẳng kém cạnh gì.
Thi Uyển trốn trong màn, ôm mười một tờ ngân phiếu một nghìn lượng, hôn lên hôn lại, hôn lên hôn lại.
Tờ nào cũng là bảo bối nhỏ của nàng!
Cảm ơn Hân mụ mụ!
Thêm chân gà cho Hân mụ mụ!
Bữa tối hôm nay vô cùng thịnh soạn, rõ ràng là phòng bếp lớn cũng cảm nhận được sự sủng ái của Thái phu nhân dành cho Nhị cô nương, không chỉ mang lên những món ăn theo định lệ, mà còn thêm bốn món lớn tinh xảo.
Bốn món thêm này, chắc là để tạ lỗi vì sự thờ ơ buổi sáng.
Thi Uyển chợt hiểu vì sao phải đấu đá trong hậu viện, vì sao phải tranh đấu chốn cung đình, bởi vì, được sủng ái thật sướng phát rồ!
Trước khi ăn, nàng cố ý hỏi: “Ô Thi, có cách nào lén mang một món ăn cho Hân mụ mụ không?”
Nàng chỉ vào một đĩa chân gà kho, là món nàng cố ý gọi từ phòng bếp cho Hân mụ mụ.
Nếu có thể gửi được, nàng sẽ để Ô Thi mang cho Hân mụ mụ.
Ô Thi sững người, không hiểu ý Thi Uyển, nghĩ ngợi một lúc rồi nói: “Cô nương dùng bữa trước đã, nô tỳ đi hỏi thăm xem Hân mụ mụ bị giam ở đâu.”
“Được, mau đi hỏi đi.”
Thi Uyển không có đạo đức thấp như Tùng Lam, không thể chịu được việc người khác ăn nước bọt của mình, vì vậy nuốt nước bọt, đũa lướt qua đĩa chân gà kho thơm phức, vui vẻ ăn những món khác.
Lạc Quỳ đứng bên cạnh hầu hạ, chuyền khăn tay các thứ.
Từ sáng nàng đã biết Thi Uyển không thích người hầu hạ lúc ăn cơm, nên cũng không đi lấy lòng, dù sao nàng hầu hạ vài ngày, chờ Quốc công phu nhân phái người mới đến, nàng và Ô Thi sẽ trở về Hàm Đạm viện.
Thi Uyển dùng bữa tối xong, súc miệng, thì Ô Thi vừa vặn trở về.
Nàng hỏi: “Thế nào? Có cách nào gửi chân gà không? Không có cách nào cũng không sao, ngươi đừng miễn cưỡng, không nhất thiết phải gửi.”
Ô Thi và Lạc Quỳ cùng quỳ xuống, Ô Thi nói: “Nô tỳ đã lừa Nhị cô nương.”
Thi Uyển lau tay: “Ồ?”
Nàng có khuôn mặt dễ bị lừa lắm sao?
Tự soi gương, nàng nhìn đi nhìn lại, mình đẹp thật đấy, nhưng đẹp không có nghĩa là nàng không có não.
Ô Thi đáp: “Sợ ảnh hưởng đến việc dùng bữa của Nhị cô nương, nên nô tỳ không dám nói, vị Hân mụ mụ đó, đã bị Quốc công gia đánh chết rồi!
Buổi sáng, sau khi Nhị cô nương về Quan Thư viện, Hân mụ mụ bị lôi thẳng ra sân trước, tất cả nô tài trong phủ không phải trực ban đều bị gọi đến, tận mắt chứng kiến Hân mụ mụ bị đánh chết.”
Thi Uyển chợt ngẩng phắt lên, mặt trắng bệch.
Ô Thi vội nói: “Nhị cô nương đừng sợ, lão già đó hại cô nương, bị đánh chết cũng đáng đời.”
Thi Uyển từ từ bình ổn nhịp tim đang đập dữ dội, suy nghĩ kỹ càng, thầm nghĩ, liên quan đến bùa nguyền, Hân mụ mụ xem ra chỉ có một con đường chết.
Mê tín dị đoan hại chết người!
Thi Uyển, nửa phong kiến nửa hiện đại, nửa mê tín nửa khoa học, sau lưng toát mồ hôi lạnh.
Thì ra làm mấy trò mê tín dị đoan trong thời phong kiến, cũng có thể chết người thật!
