Chương 57: Cô nương là người cao khiết biết bao
Nàng ta ấm ức che khăn, cố nặn cho mắt đỏ hoe, ai oán nói tiếp: “Muội cứ nghĩ chúng ta là chị em ruột thịt, đại tỷ nghe chuyện của muội sẽ thương xót. Ai ngờ đại tỷ cũng thiên vị, mặc kệ sự thật, cứ há miệng là vu oan giá họa cho người khác!
Muội cứ nghĩ tỷ là người đọc sách hiểu lễ nghĩa. Hôm qua ra khỏi phủ vào miếu lễ Phật, trong lòng và ngoài miệng đều cầu cho đại tỷ bình an khỏe mạnh, còn bỏ ra hơn hai trăm lượng bạc làm việc thiện. Muội chỉ xin bữa cơm của tỷ thôi vậy mà tỷ lại đội cho cái mũ ngang ngược!”
Thi Minh Châu thật sự không thể nghe thêm được nữa.
Nàng vốn luôn đoan trang thanh nhã, lời nói ra không phải là tuyết trắng gió xuân thì cũng là núi cao nước chảy. Chuyện cãi vã, chỉ trích xưa nay đều do Hân mụ mụ lo liệu.
Giờ Hân mụ mụ đã bị hại, mấy nha hoàn bên cạnh lộ ra vẻ vụng về, miệng lưỡi chậm chạp, chẳng dùng được việc gì.
“Thôi, thôi, cơm cũng ăn rồi, muội mau đi đi, để cho ta được thanh tĩnh.”
Thạch Mật giận đỏ mặt, vừa định lên tiếng thì bị Liên Kiều kéo lại.
Liên Kiều nói nhỏ: “Đuổi đi cho sớm thì xong chuyện. Muội muốn đánh nhau với người của Quan Thư viện à? Nếu lại làm loạn ở Lan Bội viện, phu nhân có tha cho chúng ta không?”
Thạch Mật đành lùi lại.
Thi Uyển không buông tha: “Đại tỷ, vậy tỷ nói xem, muội có ngang ngược không?”
Thi Minh Châu tức đến muốn ngất. Ngoài quãng thời gian cuối đời trước chịu đủ ấm ức, chưa từng có ai dám ngang nhiên vô lễ trước mặt nàng như vậy. Nàng chỉ muốn đuổi Thi Uyển đi cho nhanh, gắng gượng nói: “Là tỷ trách lầm muội rồi.”
“Muội biết ngay tỷ là người hiểu đạo lý và nghe được đạo lý mà, không như nhị ca và mấy người kia, cứng đầu như lừa, nói thế nào cũng không hiểu.” Thi Uyển lập tức cất khăn, mặt mũi sạch sẽ, chẳng có chút nước mắt nào, chỉ hơi đỏ vành mắt. Nàng ta vui vẻ chỉ vào thức ăn trên bàn hỏi: “Tỷ còn ăn nữa không? Muội ngồi với tỷ một lát.”
“Ta no rồi.” No vì tức rồi, mau cút đi!
Thi Uyển bèn sai Bán Hạ, Mộc Hương gắp mấy món trên bàn chưa động đến nhiều, bỏ vào hộp cơm mang theo. Dù sao nha hoàn gắp thức ăn cũng không dính nước bọt, vẫn ăn được.
Những món này đều là Quốc công phu nhân đặc biệt đặt cho con gái ruột, ngay cả Quốc công gia và phu nhân cũng không nỡ ăn, chỉ có món ở Cam Lộ Đường là sánh được.
Thi Minh Châu ngẩn người, cảm thấy thật hoang đường.
Thi Uyển ngượng ngùng nói: “Người ở đại phòng bếp nói muội là con út, không kịp nấu cơm cho muội, nha hoàn và người hầu trong viện của muội cũng không có gì ăn. Đại tỷ đừng cười muội nhé.
Nếu bá mẫu đến thăm tỷ, tỷ nhớ giúp muội mách một tiếng. Quản sự ở đại phòng bếp thật sự không nhanh nhẹn, có thể cách chức thì cứ cách đi.
Thiếu cơm của muội không sao, muội tiện đâu xin đấy, dù sao cũng là người nhà, ăn cơm nhà mình chẳng mất mặt gì. Nếu có khách đến mà họ vẫn lề mề như vậy thì cái mặt mất ra ngoài đường rồi.”
Thi Uyển dẫn người đông đúc rời đi.
Nha hoàn và người hầu ở Lan Bội viện mặt mày ủ rũ, người nào người nấy như gà chọi thua trận.
Loại người như thế, biết làm gì được?
Nàng ta không cần mặt mũi, nhưng tiểu thư nhà mình thì cần chứ!
Thạch Mật vừa lau nước mắt, vừa thu dọn đồ ăn thừa, vừa tức giận nói: “Biết trước là thế này, hồi đó lão phu nhân muốn đón người về kinh, sao cũng phải ngăn lại! Giờ thì biết làm sao? Lan Bội viện sạch sẽ hơn mười năm, giờ lại thành quán rượu ngoài phố rồi! Tiểu thư là người cao khiết biết bao, sao lại dính phải cái vết bùn này chứ!”
Liên Kiều huých vai nàng: “Bớt nói vài câu đi! Chẳng phải chỉ là Bán Hạ chúng nó ăn mất phần của muội thôi sao, có gì mà phàn nàn, đừng làm tiểu thư bực bội!”
Thức ăn Thi Minh Châu ăn thừa, ngày thường đều do mấy nha hoàn này ăn, mấy người trong phòng còn ăn không hết, lại còn dư cho người hầu ngoài phòng. Cứ thế dư đi dư lại, cũng vẫn ngon hơn nhiều so với khẩu phần cơm của người hầu.
Thạch Mật bĩu môi, trừng mắt nhìn nàng.
Đừng tưởng nàng không biết, Mộc Hương là chị họ của Liên Kiều. Trước đây Mộc Hương hầu hạ ở Cam Lộ Đường, hai người họ thường qua lại với nhau.
Giờ hai chị em ở cạnh nhau, Liên Kiều chắc cũng có chút thiên vị Quan Thư viện.
Nhưng nàng không thể nói ra, vì một bà quét dọn ở Quan Thư viện cũng có chút quan hệ họ hàng với nàng. Nếu vạch trần ra, chính mình cũng chẳng được lợi gì.
Hơn nữa hai người ở cạnh nhau nhiều năm, cùng hầu hạ Thi Minh Châu, sớm đã có tình cảm, cũng không nỡ hại chị em.
Thi Minh Châu nghẹn một bụng tức, ủ rũ nằm nghiêng trên giường quý phi, tiện tay cầm một quyển sách lên nhưng chẳng đọc được chữ nào.
Người ta đi rồi, nói mấy lời sau trận thì có ích gì?
Nếu thật sự lanh lợi, lúc nãy nên mắng cho nàng ta một trận, hoặc dứt khoát đuổi thẳng ra ngoài.
Nàng là con gái chính thất của Quốc công phủ, lẽ nào không bảo vệ được các nàng?
Môi Thi Minh Châu khẽ động.
Rốt cuộc nhiều năm dạy dỗ tốt đã ăn sâu vào xương tủy, không thể thốt ra những lời cay nghiệt như vậy.
Thạch Mật hầu nàng uống thuốc.
Thi Minh Châu càng nghĩ càng buồn nôn, cuối cùng phun ra một ngụm, văng lên người Thạch Mật và Liên Kiều.
Hai nha hoàn sợ hãi, khóc lóc, gào lên “tiểu thư”, không màng đến người bẩn thỉu, vội vàng sai người đi mời đại phu.
Quốc công phu nhân Trịnh thị vội vã chạy đến, trước tiên nghe đại phu chẩn đoán: “Uất kết trong lòng, cần phải thả lỏng tâm trí, nghĩ đến những chuyện vui vẻ thì bệnh mới mau khỏi.” Điều này cũng giống với chẩn đoán trước đó.
Sau đó, Thạch Mật và Liên Kiều lại bẩm báo chuyện lúc ăn trưa.
Trịnh thị tức đến nỗi gân xanh trên trán nổi lên, nghiến răng nghiến lợi, hận Thi Uyển đến tận xương tủy.
Bà ta chưa đến mức hèn hạ cố tình bạc đãi một thứ nữ trong chuyện ăn mặc. Là do người ở đại phòng bếp tự ý làm vậy để lấy lòng bà.
Lúc này, lại không tiện động đến Thi Uyển.
Thỏ bị dồn vào đường cùng cũng cắn người, chó bị ép đến bước đường cùng cũng nhảy tường. Bà ta thật sự sợ loại người có chút tà khí điên cuồng như Thi Uyển sẽ trả thù, làm hại đến Minh Châu của bà.
Trịnh thị đành phải dỗ dành Thi Minh Châu: “Con bé đó chẳng biết điều gì, con cần gì phải tức giận với nó? Tức giận làm hại thân mình không đáng, ngược lại còn khiến kẻ thù vui mừng. Châu Châu cứ an tâm dưỡng bệnh, ta sẽ tìm cơ hội trị nó. Một thứ nữ mà thôi, đâu đáng để chúng ta phải bận tâm…”
Thi Minh Châu nghe vậy, thấy hợp với ý định trọng sinh để giết chết Thi Uyển của mình, bèn uống thuốc.
Mẫu thân là chủ mẫu của Quốc công phủ, muốn trị Thi Uyển thì có nhiều cách, đảm bảo khiến nàng ta có khổ cũng không nói ra được, gãy tay cũng chỉ có thể giấu trong tay áo.
Dỗ dành con gái uống thuốc rồi ngủ, ra khỏi Lan Bội viện, Trịnh thị lạnh lùng liếc nhìn Quan Thư viện, phân phó: “Đi nói với đại phòng bếp một tiếng, bữa tối phải mang đến Quan Thư viện đúng giờ.”
Kim ma ma vội vàng vâng lời, lau mồ hôi lạnh.
Trịnh thị nói: “Thạch Mật, Liên Kiều gặp chuyện là không dùng được, ngay cả tiểu thư nhà mình cũng không bảo vệ được. Kim ma ma, bà để ý một chút, sau Tết sang xuân chọn mấy người dùng được lên đây, mấy bà lão cũng chọn vài người, ta xem xét để đổi một loạt người hầu cho nó.”
Kim ma ma nói: “Phu nhân bớt giận. Mộc Hương là do lão phu nhân ban cho, Tinh Mịch, Nhẫn Đông là do lão Quốc công ban cho, Lưu Hoa còn được ban họ Thi. Có họ ở đó, dù có đổi ai đến hầu hạ, e là cũng không áp chế được.”
Những người có thể đến hầu hạ ở viện của lão phu nhân và lão Quốc công, thân phận làm sao đơn giản được?
Nhất là Tinh Mịch và Nhẫn Đông, đều là hậu bối của các quản sự bên ngoài, không dễ đắc tội. Bằng không sau này các công tử ra ngoài, chỉ cần có chút sơ suất, truyền tin về phủ chậm một chút, e là cũng phải chịu thiệt lớn.
Trịnh thị đắng miệng, trong lòng nguyền rủa ông bà chết sớm đầu thai sớm, hai lão già đó sống gần bảy mươi rồi sao còn chưa chết?
“Vậy thì để chúng tự nghĩ cách. Nếu để Thi Uyển lại quấy rầy Châu Châu nữa, thì chúng đúng là lũ đầu heo!”
