Chương 16: Nhận nuôi cún cưng
Sấm và chớp kéo dài suốt một tiếng đồng hồ mới chịu dừng, rồi mặt trời mấy hôm nay không chịu ló dạng cuối cùng cũng chịu lên.
Khu Gia Hòa đã ngập đến tầng ba, quản lý tòa nhà gửi vài tấm ảnh trong nhóm, nước đang rút dần.
Trong khoảng thời gian đó không có bão cũng chẳng có mưa, mãi đến ba giờ chiều, nước trong khu Gia Hòa mới rút xuống đến bắp chân người lớn.
Những nhà hết lương thực không màng đến nước bẩn, vén ống quần lội nước ra ngoài để mua sắm.
An Phong liên hệ với cửa hàng thú cưng, nhận được tin từ chủ tiệm, cô ăn tối xong, đeo khẩu trang, đi ủng rồi ra ngoài.
Trong cầu thang có mùi khó chịu, An Phong ngước nhìn thì thấy mấy bãi phân, chắc là của cư dân tầng hai và tầng ba để lại. Chẳng ai chịu nhận những người bị ngập lụt, họ đành phải sống ở hành lang, giải quyết nhu cầu sinh lý ngay tại đó. Rõ ràng có thể dùng túi bọc lại rồi mang ra ngoài vứt, vậy mà họ cứ để lại đó cố tình làm người khác khó chịu.
Nước lũ trong khu đã rút gần hết, sau khi nước rút, cặn bã bốc mùi hôi thối. Quản lý đang dẫn người dọn dẹp, nhân viên bảo hiểm cũng có mặt, hầu hết đến để định giá thiệt hại của xe cộ.
“Lần này công ty bảo hiểm chắc phá sản mất.”
An Phong quay đầu nhìn ông Lục, ông đang dắt chú chó Sấm Chớp với bốn chân đi ủng tự chế, có vẻ định ra ngoài. “Sấm Chớp chắc nhịn lâu lắm rồi nhỉ.”
Ông Lục gật đầu, xoa đầu Sấm Chớp, “Ta dẫn nó đi dạo đây.”
An Phong nhìn ông Lục dắt Sấm Chớp, lòng đầy mong đợi về chú chó sắp bước vào cuộc sống của mình.
Đến phố thú cưng, vì vấn đề tiền thuê và vệ sinh, phố thú cưng nằm gần ngoại ô, vị trí thuận lợi nên những con thú ở đây không bị ngập.
Bước vào cửa hàng thú cưng đã hẹn, chủ tiệm đang cho mấy con thú trong lồng ăn.
An Phong gõ cửa kính chào chủ tiệm, “Chú ơi, cháu là người hẹn buổi chiều.”
“Đến rồi à, vào đây.” Chủ tiệm đặt xẻng xuống dẫn An Phong sang phòng bên cạnh. Phòng vừa nãy toàn chó Tây, phòng bên này mới là chó mèo bản địa của nước Hoa. “Xem này, hai con chó mẹ này vừa đẻ, đều là chó ta chính tông, nhìn mẹ là biết, đúng giống Kim Bất Hoán và Thiết Bảo Kim.”
Trong hai cái lồng, chó mẹ đang liếm láp đàn con.
Những năm gần đây, chó ta ngày càng được nhiều người yêu thích. Chúng không kén ăn, cơm thừa cũng ăn, ít bệnh vặt, chỉ cần huấn luyện chút là hiểu lời chủ, đúng là giấc mơ của những người lười nuôi chó. Trước đây chỉ thấy ở quê những chú chó vàng với chó bốn mắt, giờ lại trở thành niềm yêu thích của những người lười.
An Phong chưa từng nuôi chó, dựa theo những kiến thức học được từ video mấy hôm nay, cô kiểm tra từng điểm, biết người bán không nói dối, đúng là giống chó ta thuần chủng. Cô ra vẻ chuyên nghiệp nhấc một con chó con lên, thấy nó không phản ứng mà còn ngáp một cái thật đáng yêu, đuôi vểnh lên vẫy vẫy, trông là biết ngay tính nết hoạt bát, dễ gần. “Mỗi loại lấy một con, có bớt chút không?”
Chủ tiệm mấy hôm nay chưa bán được hàng, thấy An Phong có ý mua bèn nói: “Tặng cô hai túi thức ăn, tiêm phòng giảm 10%. Hai ổ này đã tiêm mũi một rồi, còn hai mũi nữa với mũi phòng dại. Đây là giống chó ta chính hiệu, tôi còn phải đưa về quê để phối giống, chi phí nằm cả trong đó, chỗ khác không có đâu.”
An Phong cũng không phải nhất định phải trả giá, chỉ là mua đồ không mặc cả thì thấy khó chịu. Cô chọn thêm một lúc, rồi chỉ vào hai con đã được chọn ra khỏi lồng: “Lấy hai con này, mua luôn số vắc-xin còn lại.”
Một tháng nữa mưa lớn sẽ lại ập đến, lúc đó mũi vắc-xin thứ hai của Nguyên Bảo và Kim Đậu phải tự tay cô tiêm. Chưa trả tiền, An Phong đã đặt tên cho con chó vàng là Nguyên Bảo, con chó bốn mắt là Kim Đậu.
Chủ tiệm nhắc nhở: “Vắc-xin phải bảo quản lạnh, cô chắc chứ?”
An Phong gật đầu. Tiêm cho chó thôi mà, kiếp trước cô từng tiêm cho không ít người dù không có bằng, hai con chó này thì có gì to tát. “Chắc mà.”
Có tiền là ông chủ, chủ tiệm không khuyên thêm. Nếu chó của An Phong có vấn đề mà đến khám thì còn tăng thêm thu nhập cho ông. “Vậy tôi gói đá cho cô, về nhà nhớ cất vào tủ lạnh nhé.”
Chó mẹ thấy con mình bị An Phong mang đi không có phản ứng gì, không biết là quen rồi hay sao.
Mãi đến khi An Phong xách lồng ra khỏi cửa, chó mẹ mới đứng dậy, gầm gừ về phía An Phong ở cửa hàng, như thể lời tạm biệt.
Cuộc chia ly này, Nguyên Bảo và Kim Đậu có lẽ sẽ không bao giờ gặp lại mẹ mình nữa.
An Phong xách lồng chó quay lại phòng bên cạnh, đặt Nguyên Bảo và Kim Đậu trước mặt chó mẹ.
Chó mẹ qua song sắt lồng liếm láp đàn con lần cuối như lời từ biệt, rồi nằm xuống, vòng những đứa còn lại vào trong người.
Rời khỏi phố thú cưng, An Phong ném vắc-xin vào không gian, chiếc xe đã đợi sẵn bên đường.
Tài xế thấy An Phong xách hai con chó thì nhíu mày: “Chó phải để cốp sau.”
Hai con chó con vừa rời mẹ có chút không quen, kêu ư ử đầy bất an.
An Phong không đồng ý. Cốp sau tối om, lỡ làm chó sợ thì sao? “Để ở ghế sau đi, tôi trả thêm 100 tệ.”
Vì tiền, thái độ tài xế lập tức thay đổi 180 độ, rời khỏi ghế lái, từ cốp lấy ra một cái thùng giấy: “Bỏ lồng vào thùng giấy đi.”
An Phong không ý kiến. Khi nào rảnh, cô còn phải đến khu biệt thự lấy chiếc xe RV. Trong không gian có vài chiếc xe cô thu được ở bến cảng khi sang Mỹ, cộng thêm chiếc RV là đủ dùng.
Về đến khu Gia Hòa đã tám giờ tối, quản lý vẫn đang tăng ca dọn bùn đất trong khu.
Điện vẫn chưa có, khu dùng mấy ngọn đèn sáng chiếu sáng. Nhờ có thùng giấy che chắn, không ai thấy An Phong mang thứ gì về.
Thang máy vẫn chưa được lau chùi xong, An Phong ôm thùng giấy đi lên cầu thang.
Suốt đường không gặp ai, An Phong thuận lợi đưa Nguyên Bảo và Kim Đậu về nhà.
Theo hướng dẫn học trên mạng, An Phong lót đệm mềm trong lồng của Kim Đậu và Nguyên Bảo để đảm bảo ấm áp, thoải mái. Cửa lồng không đóng, để chúng tự mò ra khám phá, làm quen với môi trường mới.
Nguyên Bảo và Kim Đậu đến chỗ lạ có chút bất an, vừa rên rỉ vừa dụi vào đệm mềm, thu mình trong góc.
Lồng chủ tiệm đưa có khay nước và bát ăn riêng. An Phong rót nước ấm vào khay, rồi ngồi xếp bằng bên cạnh lồng, mở ứng dụng mua sắm online, mua đủ thứ cho hai đứa nhỏ.
Ổ chó, nhà chó, thức ăn, quần áo đủ cỡ, thuốc trị bệnh cho chó, đồ chơi, tất cả đều mua. An Phong muốn Nguyên Bảo và Kim Đậu trở thành những chú chó hạnh phúc nhất thế giới.
Mua sắm khiến thời gian trôi qua lúc nào không hay. Khi An Phong đặt điện thoại xuống thì thấy Nguyên Bảo và Kim Đậu đã ra khỏi lồng, nằm ngủ ngay dưới chân cô. Có cảm giác một người hai chó nương tựa vào nhau. Cô đưa tay vuốt ve thân hình mềm mại của hai đứa nhỏ, “Từ giờ chúng ta sống tốt với nhau nhé, mẹ nhất định sẽ khiến các con trở thành những chú chó hạnh phúc nhất.”
Nhìn Nguyên Bảo và Kim Đậu một lúc, An Phong pha sữa bột rồi đánh thức hai đứa đang ngủ say. Chủ tiệm nói chúng đã có thể cai sữa, nhưng cô có điều kiện để Nguyên Bảo và Kim Đậu tiếp tục bú đến khi chúng không muốn bú nữa.
