Chương 29: Hàng xóm mới
Chỉ cần liếc qua một cái, An Phong đã nhận ra hàng xóm mới không giống với vợ chồng Từ Dao. Nhưng có thể khẳng định là người hàng xóm mới này không có ác ý với cô, ngược lại còn có chút thiện ý mơ hồ.
Để tiện trao đổi, người phụ nữ trong số hàng xóm mới chủ động bắt chuyện và xin thêm WeChat: “Chỗ chúng tôi ở trước không ở được nên mới chuyển đến đây. Sau này đều là hàng xóm, thêm WeChat để liên lạc nhé. Tôi tên Giang Thắng Nam, đây là anh trai tôi, Giang Thắng Lợi. Anh ấy bị đau họng nên ít nói, có chuyện gì mọi người cứ nói với tôi.”
Dù sao cũng ở cùng một tầng, An Phong và Từ Dao quét mã thêm WeChat của Giang Thắng Nam.
Về đến nhà, An Phong mở trang cá nhân của Giang Thắng Nam, rất sạch sẽ, chỉ có một bài đăng vào ngày 1 tháng 1 hằng năm với dòng chữ “Xin chào” kèm năm. “Đơn giản thật, một năm chỉ đăng một bài.”
Gió thổi suốt hai tiếng rồi mới bắt đầu mưa.
Nghe thấy tiếng cửa thoát hiểm đóng lại đặc trưng, An Phong mở cửa nhìn ra ngoài, tình cờ Trần Tĩnh Viễn cũng mở cửa ra xem, mục đích của cả hai đều giống nhau: “Họ ra ngoài rồi à?”
Thời điểm này có hàng xóm mới chuyển đến, ai cũng lo lắng không biết người mới có dễ sống chung không, dù sao trông hai anh em họ cũng có vẻ là dân luyện võ, vợ chồng An Phong và Từ Dao đánh không lại.
Trần Tĩnh Viễn gật đầu: “Có vẻ vậy. Camera nhà tôi hỏng rồi chưa thay cái mới, vừa nãy nhìn qua mắt mèo thấy họ đóng cửa đi ra. Trời mưa thế này còn đi đâu được?”
Nghe Trần Tĩnh Viễn nói vậy, An Phong ngẩng đầu nhìn camera bị người ta phá hoại đêm qua: “Tôi có một camera dự phòng, loại sạc pin và năng lượng mặt trời, không cần nối dây điện. Có nên lắp ở hành lang không?”
Mắt Trần Tĩnh Viễn sáng lên, lập tức nói có thể giúp lắp đặt: “Được chứ, tôi giúp.”
An Phong đã trữ hơn chục cái camera, người thường rất ít khi trữ camera, chỉ có thể lấy ra một cái dự phòng để không bị nghi ngờ: “Để tôi đi lấy.”
Mở cửa lần nữa, Từ Dao và Trần Tĩnh Viễn đã đợi sẵn ngoài cửa.
Ba người đang hăng hái lắp camera thì từ cầu thang thoát hiểm vang lên tiếng động.
Trần Tĩnh Viễn cầm con dao phay đi ra xem, người đến là hàng xóm mới ở 901, hai người mặc áo mưa ướt sũng, mỗi người tay cầm hai bao tải. Nhận thấy ánh mắt họ dừng trên con dao trong tay mình, anh ta cười cười giấu dao ra sau lưng: “Về rồi à, tôi còn tưởng có kẻ cướp.”
Giang Thắng Lợi không phản ứng gì, tiếp tục giữ vẻ ít nói.
Giang Thắng Nam lên tiếng xoa dịu bầu không khí: “Không sao, thời buổi này phải cảnh giác mới sống được. Lát nữa chúng tôi còn phải ra ngoài một chuyến nữa.”
Giang Thắng Lợi xách bao tải đi vòng qua Trần Tĩnh Viễn về phía nhà mình, đến chỗ rẽ thấy An Phong đang ngồi trên giá ba chân vặn ốc, liền đặt bao tải xuống đi tới nói: “Để tôi.”
Giọng nói nghe như tiếng cưa gỗ, chói tai, khó trách không thích nói chuyện.
An Phong xua tay, chỉ còn hai con ốc nữa là lắp xong, mà người Giang Thắng Lợi toàn nước mưa, không thích hợp chạm vào thiết bị điện tử: “Không cần đâu, các anh vừa chuyển đến còn nhiều chỗ phải dọn dẹp, anh cứ bận việc của mình đi.”
Từ Dao đỡ giá ba chân nhìn về phía Giang Thắng Lợi đang mở cửa, nhắn cho An Phong một tin: [Trên cổ Giang Thắng Lợi có sẹo, bụng ít nhất cũng có sáu múi.]
An Phong nhìn màn hình điện thoại của Từ Dao rồi lại nhìn Giang Thắng Lợi đang chuyển đồ, vết thương trên cổ không thấy rõ, nhưng cơ bụng thì thấy rõ mồn một.
Vì mưa to, Giang Thắng Lợi cởi áo mưa ra, quần áo bên trong cũng ướt sũng, áo đen bó sát vào da thịt, lộ rõ cơ bụng, cơ bắp trên cánh tay nhìn cũng ngang ngửa Lâm Thịnh. Nghĩ đến đây, nếu họ có xung đột thì phiền phức thật, đánh không lại.
Từ Dao thấy An Phong không nói gì, lại gõ chữ: [Nguy hiểm không?]
An Phong không rõ, lắc đầu với Từ Dao, trực giác mách bảo hai anh em nhà họ Giang không có ác ý với cô, với vợ chồng Từ Dao thì thờ ơ hơn.
Nếu Từ Dao là dị năng giả hệ trị liệu như lời đồn kiếp trước, thì cô ấy sống được đến năm thứ ba sau tận thế.
Lần này, An Phong – kẻ trọng sinh – gặp được Từ Dao, không biết có gì thay đổi không. Cô đã cố gắng giảm sự hiện diện của mình, ba tháng nay ở khu Gia Hòa rất mờ nhạt.
Camera mới lắp dùng mạng của nhà Từ Dao, Trần Tĩnh Viễn kết nối mạng xong rồi gửi tài khoản và mật khẩu cho An Phong.
An Phong dùng máy tính bảng đăng nhập tài khoản, vừa lúc thấy Giang Thắng Nam đang gõ cửa nhà cô. Tiếng gõ cửa vang lên đồng thời cả trên máy tính bảng lẫn ngoài thực tế, nghe hơi rợn người.
Không biết ý đồ của đối phương, An Phong nghĩ một lúc rồi lên tiếng: “Ai đấy?”
Giang Thắng Nam quay đầu nhìn camera mới lắp trên hành lang, lên tiếng: “Tôi là Giang Thắng Nam, có thể mượn máy khoan của cô một chút không? Không mượn không công đâu, tôi đổi bằng sô cô la.”
Nhân cơ hội này thăm dò hàng xóm mới, An Phong lấy từ không gian ra một khẩu súng lục giảm thanh giắt sau lưng, ra hiệu cho Nguyên Bảo và Kim Đậu tránh xa cửa chính. Hai con chó béo không thích hợp xuất hiện trước mặt người lạ. Cô khóa cửa lưới inox rồi mở cánh cửa ngoài cùng: “Máy khoan của tôi còn nửa pin.”
Giang Thắng Nam không ngờ sau cánh cửa inox dày cộp còn có một lớp cửa lưới inox nữa. Cô bé còn trẻ mà ý thức an toàn cao thật, bây giờ ít ai lắp hai lớp cửa lắm: “Đủ rồi, chỉ khoan vài cái đinh thôi. Hộp sô cô la này là tiền công.”
An Phong không thiếu một hộp sô cô la, nhưng không nhận thì chẳng khác nào thừa nhận trong tay cô đang có nhiều lương thực. Nghĩ đến điểm này, cô nhận hộp sô cô la từ cửa lưới rồi đưa máy khoan ra ngoài: “Cảm ơn.”
Giang Thắng Nam nhận máy khoan không nán lại, đóng cửa ngoài nhà An Phong rồi rời đi.
An Phong dán mắt vào màn hình camera trên máy tính bảng, trong video Giang Thắng Nam đi thẳng về nhà không có hành động gì khác. Chỉ để khoan vài cái đinh mà tặng một hộp sô cô la, quá hào phóng.
Hoặc là hai anh em nhà họ Giang có nhiều vật tư nên không bận tâm chút này, hoặc là ngày đầu chuyển đến mượn đồ nên hào phóng một chút, hoặc là đến dò la tình hình.
Trong môi trường khắc nghiệt, sô cô la đóng vai trò quan trọng trong việc duy trì cân bằng năng lượng cho cơ thể, trong thời tiết cực lạnh, sô cô la là thứ tốt.
Bất kể mục đích của hai anh em nhà họ Giang là gì, An Phong có súng trong tay, lại có thể lợi dụng không gian để tác chiến, không sợ họ có ý đồ xấu. Dám đến gây sự thì bắn chết luôn.
Cứ thế ba ngày trôi qua, mưa to cũng kéo dài ba ngày, mực nước duy trì ở tầng bốn, không dâng lên cũng không rút xuống. Giang Thắng Nam ngày nào cũng qua mượn An Phong một món đồ, không thì trả bằng sô cô la, không thì trả bằng bánh quy nén.
Từ Dao nghe An Phong kể lại thì có chút ghen tị, sao Giang Thắng Nam không qua mượn đồ nhà cô ấy nhỉ, mấy món đó nhà cô ấy cũng có mà: “Có lẽ họ chỉ đơn giản là chuyển đến thôi. A Viễn nhà tôi theo dõi camera suốt, không thấy hai anh em họ có động tĩnh gì.”
An Phong vẫn chưa hoàn toàn yên tâm, cảnh giác nói: “Vẫn nên cẩn thận một chút, hai anh em nhà họ Giang là dân luyện võ mà.”
Từ Dao gật đầu, thở dài: “Lúc họ chưa đến thì mong tầng chín mình có thêm mấy người đàn ông to khỏe để trấn giữ, đến khi họ đến rồi lại lo họ có bắt nạt mình không.”
Đúng là cá và tay gấu không thể có cả hai. May là hiện tại hai anh em nhà họ Giang chưa có hành vi vượt quá giới hạn, không những tự tay hàn chết khung sắt ở hành lang và thang máy, mà còn lắp một camera ở cửa thoát hiểm, gửi tài khoản và mật khẩu vào nhóm chat tầng chín.
Người ta đã minh bạch như vậy, An Phong và Từ Dao bàn bạc rồi cũng gửi tài khoản camera ở hành lang vào nhóm chat.
