Chương 47: Chim sẻ đột kích (2)
Nhìn vẻ mặt kích động của Nguyên Bảo và Kim Đậu, An Phong chợt nhớ lại những ngày tháng bôn ba ngoài hoang dã, chiến đấu với động vật biến dị chỉ để cho hai đứa nhỏ được ăn ngon. Cô lắc đầu, mục tiêu kiếp này của cô là sống ẩn trong căn cứ.
Cô lấy nồi niêu trong không gian ra, nhóm lửa và tiếp tục xào khoai tây.
Nguyên Bảo và Kim Đậu vây quanh lồng, chảy nước dãi nhìn lũ chim sẻ biến dị bên trong. Nếu thức ăn có thứ bậc, thì trước đây hai đứa xem cơm canh hơn hẳn thức ăn cho chó, còn bây giờ thì động vật biến dị là trên hết.
Có một người mẹ chi tiêu hào phóng như An Phong, Nguyên Bảo và Kim Đậu chưa bao giờ phải ăn cơm thừa.
Để chiều theo hai đứa, An Phong gắp phần khoai tây xào đủ cho mình ra, lát nữa sẽ xào thêm thịt ớt. Sau đó, cô đổ thịt xào vào nồi, thêm muối, đảo đều rồi bắc ra. Riêng phần của mình, cô xào thêm với ớt, xì dầu, bột ngọt và các gia vị khác.
Ăn trưa xong, vài con chim sẻ biến dị lạc đàn lại bay đến khu Gia Hòa.
Vẫn dùng cách câu cá như lần trước, An Phong bắt được chúng. Trong lồng đã có mười con chim sẻ, cô nghĩ không biết có thể nuôi chúng đẻ trứng, ấp ra chim non không, để Nguyên Bảo và Kim Đậu muốn ăn lúc nào cũng có.
Tín hiệu phòng không lại vang lên, An Phong giương ống nhòm nhìn về phòng thành Nhạn. Trong ống kính xuất hiện một chấm đen, quan sát một lúc thì chấm đen to dần. Nguyên Bảo và Kim Đậu cũng gầm gừ cảnh báo về hướng đó.
Mười phút sau, một quầng sáng xanh nhạt xuất hiện trên bầu trời, chắc đây là hộ tông đại trận của Thạch Thành.
Ba phút sau, đợt chim sẻ biến dị đầu tiên chạm vào hộ tông đại trận liền biến thành một đám khói đen, không để lại thi thể.
Đội tiên phong bị hộ tông đại trận tiêu diệt, những người đang lo lắng bị chim sẻ tấn công bắt đầu reo hò.
Bị lũ lụt vây hãm trong nhà ba tháng, mắt thấy nước lũ đang rút dần thì lại gặp chim sẻ biến dị tấn công. Tưởng sẽ là một trận ác chiến, ai ngờ có hộ tông đại trận thì chẳng có chút áp lực nào, cảm giác như sấm to mưa nhỏ.
Đội tiên phong của chim sẻ biến dị bị tiêu diệt hoàn toàn. Khổ nạn một khi có sự so sánh thì chẳng thấy mình cực khổ nữa.
So với tình hình thiệt hại của thành Nhạn bên cạnh, Thạch Thành hiện tại chưa chịu tổn thất gì, ai nấy đều thấy may mắn.
Đây cũng là một trong những lý do An Phong chọn đến Thạch Thành định cư.
Đợt chim sẻ biến dị thứ hai đến Thạch Thành, giống như đợt đầu, chúng lao vào các tòa nhà dân cư và kết cục cũng biến thành khói đen.
Nhìn lũ chim sẻ hóa thành khói đen, An Phong thấy tiếc. Nếu bắt được chúng thì đủ cho Nguyên Bảo và Kim Đậu ăn một thời gian dài.
Đột nhiên, hộ tông đại trận đóng lại, trên không trung bay lên vô số máy bay không người lái, nghênh đón đợt chim sẻ biến dị thứ ba.
Chỉ thấy máy bay không người lái phóng lưới ra, bọc lấy chim sẻ rồi treo chúng bay đi. Đúng là máy bay quân sự, thân máy nhỏ bé mà mang vác vật nặng gấp mấy lần trọng lượng của nó vẫn bay vững vàng.
An Phong có ba máy bay không người lái có thể nâng được 85 kg trong không gian. Ban đầu cô muốn mua loại nâng được 150 kg, nhưng tiếc là không có kênh mua. Sau khi cải tạo, tải trọng 85 kg đủ để nâng cô lên.
Đợt chim sẻ biến dị thứ ba bị bộ đội dùng máy bay không người lái bắt phần lớn, những con lọt lưới bị nhân viên mặt đất tiêu diệt.
An Phong lại dùng chiêu câu cá bắt thêm năm con cho Nguyên Bảo và Kim Đậu. Lồng không lớn, nhanh chóng bị nhét đầy chim sẻ biến dị. Chim sẻ biến dị có kích thước gấp hai đến ba lần chim sẻ thường. Hai đứa nhỏ lớn dần, lượng ăn cũng tăng theo, từ tháng trước đã vượt qua cô.
Kiếp trước, ở căn cứ kinh thành có một con chó nghiệp vụ tiến hóa, khi chiến đấu có thể biến lớn bằng lợn rừng trưởng thành. Thân hình to thì tiêu hao lớn. Vốn tưởng số vật tư mình tích trữ đủ cho một người hai chó ăn mấy kiếp, giờ xem ra vẫn phải tích trữ thêm.
May là động vật tiến hóa có thể ăn động vật biến dị. Đợi khi dị năng của An Phong thức tỉnh, cô có thể dẫn Nguyên Bảo và Kim Đậu rời căn cứ đi săn động vật biến dị.
Liên tiếp mấy đợt chim sẻ biến dị tấn công Thạch Thành đều bị bộ đội dùng máy bay không người lái bắt gọn. Đến bốn giờ chiều, hộ tông đại trận lại mở ra.
Từ hướng thành Nhạn bay tới một đám mây đen lớn. Nhìn kỹ, đó không phải mây đen mà là chim sẻ biến dị dày đặc.
Chim sẻ biến dị phủ kín trời, từ xa đến gần lao về phía Thạch Thành.
Bầu trời vốn đang nắng gắt bỗng bị chim sẻ biến dị che kín, khu Gia Hòa lập tức chìm vào bóng tối.
Trên không trung thỉnh thoảng có bụi đen rơi xuống, kéo dài nửa tiếng đồng hồ trời mới sáng lại.
An Phong gõ vào cửa sổ phủ đầy bụi đen. Nhiều bụi thế này phải cần một trận mưa lớn mới rửa sạch được. Mặt nước trong khu cũng bị phủ một lớp bụi đen. Nhìn kỹ, còn thấy vài con chim sẻ biến dị bị nướng cháy nằm trên lớp bụi đen, chân run rẩy, xem ra chưa chết hẳn.
Lớp bụi đen này nổi trên mặt nước, không hòa tan vào nước. Đợi khi lũ rút vẫn phải xử lý. Nhân viên khu phố chèo thuyền, cầm loa kêu gọi người dân ra dọn dẹp.
Nhiệm vụ dọn dẹp liên quan đến lương thực cứu trợ, mỗi nhà phải cử một người. Nhà An Phong chỉ có một mình cô, đành cầm dụng cụ ra ngoài. Cùng xuống lầu còn có Giang Thắng Lợi và Trần Tĩnh Viễn.
Dù toàn bộ người trong khu Gia Hòa cùng ra vớt bụi đen cũng không xuể, mà như vậy thì thuyền kayak và xuồng máy không đủ chỗ đậu.
An Phong và mọi người được xếp vào ca bảy giờ tối. Cô buộc chiếc đèn pin năng lượng mặt trời do chính phủ phát lên mũ, trông như một chiếc mũ thợ mỏ thứ thiệt.
Cùng ca vớt bụi với tầng chín là người tầng bảy và tầng tám, tổng cộng mười một người.
Nhận túi nilon từ nhân viên khu phố, ba người An Phong nhét đầy túi là coi như hoàn thành nhiệm vụ.
Người tầng tám xuống đều là ông bà già. Lần trước, đàn ông và trẻ con tầng tám ăn trứng cá sấu biến dị, ngoài những người chết tại chỗ, hai người được đưa đến bệnh viện cũng tắt thở giữa đường, chỉ còn lại người già và phụ nữ bị các tầng khác bắt nạt.
Bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, ác giả ác báo. Sau khi đàn ông tầng tám chết, những người từng bị họ bắt nạt giờ trở mặt, trút hết giận lên người già, phụ nữ và trẻ em.
Tầng bảy và tầng tám ở gần nhau, không ít lần bị người tầng tám bắt nạt. Người tầng bảy làm việc cầm chừng, nửa tiếng trôi qua mới nhét được hai túi. Đợi khi người tầng tám nhét đầy túi, họ xông lên cướp, vứt lại túi bụi đen mới nhét được nửa túi và số túi nilon còn lại, rồi chèo thuyền kayak ra cổng khu giao nhiệm vụ.
Cảnh tượng này lọt vào mắt An Phong, cô không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ buộc chặt túi nilon và tiếp tục xách túi giúp Giang Thắng Lợi và Trần Tĩnh Viễn.
Người tầng tám tức giận mà không dám nói, đành phải vớt lại bụi đen.
Đến mười hai giờ đêm, phần lớn bụi đen trên mặt nước khu Gia Hòa đã được vớt lên bờ.
Trên đường về, đi ngang qua tầng tám, một người phụ nữ ăn mặc gợi cảm dựa vào cửa chống cháy, liếc mắt đưa tình với Giang Thắng Lợi phía sau An Phong. Xem ra là dùng mỹ nhân kế đây.
An Phong nhìn người phụ nữ trước mặt đang mặc váy hai dây hở ngực, ngực trắng trông không hợp với màu da cổ và tay. Biết ý đồ của cô ta, cô không muốn đứng đó vướng chân, quay đầu nói với hai người đàn ông phía sau: “Tôi về trước đây.”
Trần Tĩnh Viễn đương nhiên hiểu ý người phụ nữ. Anh là người có vợ, không thể lại gần người phụ nữ lạ mặt, liền bước nhanh theo An Phong: “Đi cùng.”
