Chương 54: Mua Cá
Về đến tầng chín, An Phong vừa mở cửa thì gặp Giang Thắng Nam dắt Mặc Mặc đi ra ngoài, “Đi dạo chó à?”
Giang Thắng Nam gật đầu, con Mặc Mặc của cô cũng là động vật tiến hóa, “Ừ, lần sau mình đi cùng nhau, Mặc Mặc đi với Nguyên Bảo và Kim Đậu cũng có bạn chơi.”
Mặc Mặc thấy Nguyên Bảo và Kim Đậu thì vui vẻ chạy tới cọ cọ hai anh lớn. Kim Đậu thì giơ chân đẩy ra, còn Nguyên Bảo cúi đầu cọ lại rồi nhờ chân dài mà hất Mặc Mặc ngã lăn quay.
Mặc Mặc không hề giận, xoay người đứng dậy, cái thân tròn vo lắc lư rồi tiếp tục dính lấy Nguyên Bảo.
Ba con chó ở tầng chín, Kim Đậu lớn tuổi nhất, thuộc kiểu trầm ổn, Nguyên Bảo thì kiểu chó nghịch ngợm, thỉnh thoảng hơi nhây, còn Mặc Mặc còn nhỏ nên hiện tại khá ngoan ngoãn.
Ba con chó chơi một lúc, An Phong kể cho Giang Thắng Nam nghe chuyện ở đường dọc sông rồi gọi Nguyên Bảo và Kim Đậu về nhà.
“Hẹn lần sau nhé.”
Nói xong ba chữ này, An Phong có một thoáng bâng khuâng, giống như thời bình hẹn bạn đi chơi vậy.
Về đến nhà, An Phong thu thịt biến dị trên lưng Kim Đậu vào không gian để bảo quản. Không thể dùng không gian bất cứ lúc nào cũng hơi bất tiện. Còn nửa năm nữa mới đến thời điểm mà kiếp trước chính phủ công bố Không Gian Thảo xuất hiện, nửa năm này vẫn chưa thể tùy tiện dùng không gian ở bên ngoài. “Vất vả cho Kim Đậu rồi, tối nay mẹ nấu canh từ thịt biến dị cho hai đứa ăn với mì nhé.”
Từ khi mì xuất hiện trong thực đơn của Nguyên Bảo và Kim Đậu, giờ mì là món hai đứa yêu thích chỉ sau thịt động vật biến dị.
Vừa được ăn thịt biến dị lại còn mì, Kim Đậu vui mừng nhảy cẫng lên, lăn lộn trước mặt chủ, chẳng còn chút vẻ lạnh lùng nào lúc nãy khi đẩy Mặc Mặc.
Nguyên Bảo cắn chiếc xe đạp gấp lại cọ cọ bên chân chủ, ra vẻ nó cũng có thể giúp.
An Phong vỗ đầu Nguyên Bảo. Khi hai đứa lớn lên, Kim Đậu trầm ổn hơn nên cô vô thức nghĩ đến Kim Đậu mỗi khi có việc cần làm. Cứ thế này thì không tốt, lâu dần dễ thiên vị, cô thề sẽ làm một người nuôi thú công bằng. “Lần sau để mày khuân nhé.”
Chủ yếu là hai túi thịt biến dị nếu để mỗi con một túi thì dễ bị lệch, chi bằng để Kim Đậu khuân cả hai túi, một bên một túi cho cân.
Tối đến, An Phong đang tán gẫu với bạn cùng phòng đại học thì bỗng có mấy người thêm bạn qua nhóm cư dân. Ai không ghi chú đều không chấp nhận.
Những người thêm bạn có vẻ hiểu ý An Phong, sau khi bị từ chối lại gửi lời mời kết bạn lần nữa kèm chú thích: 【Có phí phối giống chó.】
Thì ra là nhìn trúng gen của Nguyên Bảo và Kim Đậu.
Chuyện xảy ra ở đường dọc sông sáng nay đã lan khắp Thạch Thành. Nguyên Bảo và Kim Đậu là những con chó có chất lượng tốt nhất trong số chó do người thường nuôi. Những người này muốn có gen của Nguyên Bảo và Kim Đậu, nhưng hai đứa còn chưa đầy một tuổi, chức năng sinh sản chưa phát triển hoàn thiện. Sau này khi trưởng thành, cô cũng sẽ không can thiệp vào chuyện sinh sản của hai đứa.
Đối với những người muốn kết bạn để phối giống cho Nguyên Bảo và Kim Đậu, An Phong trực tiếp từ chối trong nhóm cư dân: 【Nhà tôi chó chưa trưởng thành, không cân nhắc chuyện mai mối.】
Mọi người trong nhóm còn muốn nài nỉ An Phong, nhưng bị thu hút bởi con cá đầu béo biến dị ở đường dọc sông.
An Phong mở ảnh ra, đếm số cột đá phía sau. Đường chạy bộ dọc sông có lan can, cứ nửa mét một cột đá. Phía sau con cá biến dị có 12 cột đá, nghĩa là con cá biến dị này dài 6 mét. Đồng tử màu cam, là cá biến dị cấp hai.
Không ngờ con động vật biến dị cấp hai đầu tiên xuất hiện ở Thạch Thành lại là cá đầu béo biến dị. Nghĩ cũng đúng, cá lớn nuốt cá bé, cá bé nuốt tôm tép. Cá biến dị không thiếu thức ăn trong mùa lũ, thăng cấp nhanh cũng là điều dễ hiểu.
【Kinh quá, dưới sông mà có con cá biến dị to như vậy, sau này không đến đường dọc sông được nữa à?】
【Sợ gì, quân đội sẽ bảo vệ chúng ta.】
【Đúng đúng, mẹ chúng ta có đủ loại vũ khí mới lạ, chẳng qua chỉ là một con cá thôi mà.】
【Nhờ cái thời buổi này, hóa ra mẹ chúng ta giấu nhiều vũ khí cao tinh, khí cụ bay đẹp thật, rất hợp để giao đồ ăn, bao giờ mới phổ biến ra công chúng?】
【Sao thực vật và động vật đều biến dị và tiến hóa, còn con người chúng ta thì không?】
【Đúng vậy, con người chẳng phải là động vật cấp cao sao? Sao không tiến hóa ra dị năng gì đó hay tu tiên được nhỉ?】
【。。。。。。】
Đang tán gẫu, trong nhóm lại xuất hiện một tấm ảnh, con cá biến dị dưới sông được mười mấy chiếc drone treo lên, bay về hướng doanh trại Bộ đội 321.
【Chết rồi à? Tôi đã bảo là không cần lo mà, tin tưởng mẹ chúng ta sẽ bảo vệ chúng ta.】
Nhìn con cá biến dị chết mà mắt vẫn mở to, đồng tử màu cam trong ảnh, An Phong muốn mua một khúc cho Nguyên Bảo và Kim Đậu ăn. Thịt động vật biến dị cấp càng cao càng có lợi cho sự phát triển của Nguyên Bảo và Kim Đậu. Cô muốn nuôi hai đứa thành động vật tiến hóa đẳng cấp nhất. Không biết Lâm Thịnh có kênh nào không: 【Có cách nào mua được thịt cá biến dị ở đường dọc sông không?】
Vì phải chăm sóc mẹ bệnh tật, trong mùa lũ Lâm Thịnh không chọn đáp lại lệnh triệu hồi của bộ đội. Sau khi lũ rút, võ quán không mở lại, giờ anh làm thợ săn kiêm lái buôn, chuyên săn động vật biến dị để đổi vật tư tại quầy đổi của chính phủ, cũng có dính dáng đến chợ đen.
Kiếp trước Lâm Thịnh gia nhập đội dị năng chắc cũng vì phải chăm mẹ, về bộ đội thì không thể tự sắp xếp thời gian của mình.
Lâm Thịnh nhanh chóng trả lời: 【Không có, đừng mơ nữa. Ngay cả chó của đội chó nghiệp vụ còn không đủ chia. Cá diếc biến dị mắt đỏ thì sao?】
Theo sau là một tấm ảnh được gửi đến. An Phong mở ra xem, con cá diếc biến dị mắt đỏ dài nửa mét. Cá diếc trước khi biến dị dài hơn chục cm đã được coi là to.
Cá diếc biến dị dài nửa mét có thể cho Nguyên Bảo và Kim Đậu ăn hai ba bữa. An Phong chốt luôn, 【Lấy, đổi bằng gì?】
Lâm Thịnh: 【Đều là bạn bè cả, giảm 10% so với giá chính phủ thu mua.】
Cá sau khi biến dị vẫn không để được lâu, cá chết để lâu dễ hỏng.
An Phong: 【Khi nào giao dịch?】
Lâm Thịnh: 【Bao giờ cũng được, cô có tủ lạnh chứ?】
An Phong: 【Có.】
Lâm Thịnh: 【Vậy tôi giao hàng tận nơi, tiện thể tôi đến gần nhà cô lấy ít đồ.】
Hẹn xong thời gian giao hàng, An Phong tranh thủ dọn dẹp nhà cửa.
Trong bếp, cô phát hiện con mèo đen nhỏ đang ngồi trên bậc thềm ban công nhỏ.
Con mèo đen nhỏ thấy An Phong thì kêu meo meo hai tiếng.
Cửa kính cách âm nên An Phong không nghe thấy tiếng mèo kêu. Con mèo này định bám lấy cô sao?
Không nói đến việc con mèo đen có chủ, dù là mèo hoang không chủ thì An Phong cũng không nhận nuôi. Sức lực của cô có hạn, không thể gánh vác thêm trách nhiệm về sinh mạng nào nữa.
Một khi An Phong đã quyết định bảo vệ ai, dù là người hay động vật, cô đều sẽ chăm sóc hết mình. Hiện tại chỉ cần chịu trách nhiệm với Nguyên Bảo và Kim Đậu là đủ rồi, thêm một con mèo nữa thì sẽ rất bận.
Thấy An Phong không để ý đến mình, cách lớp kính không ngửi thấy mùi hương thoang thoảng, con mèo đen không còn sự kiên trì như ở ngoài, nhảy lên dàn nóng điều hòa, cuộn tròn nằm xuống.
Nguyên Bảo thấy vậy liền đẩy một chiếc ghế cao tới, nhảy lên, vươn chân mở chốt cửa sổ, mở toang cửa, rồi gầm gừ với con mèo đen đang nằm trên dàn nóng điều hòa cho đến khi nó rời đi mới hài lòng đóng cửa lại.
Chứng kiến toàn bộ quá trình, An Phong nhìn bộ dạng bá đạo lại kiêu ngạo của Nguyên Bảo, mỉm cười, “Yên tâm, mẹ có mày và Kim Đậu là đủ rồi.”
Tám giờ tối, Lâm Thịnh xách cá diếc biến dị đến nhà An Phong.
Nguyên Bảo và Kim Đậu lâu ngày không gặp Lâm Thịnh nên có chút nhớ nhung, để mặc anh xoa bóp cho chúng. Không ngờ con hai chân này đến còn mang quà, nể tình con cá biến dị, cho anh vuốt ve một lúc.
