Chương 63: Ngoài thành 1
Bị Giang Thắng Lợi quật ngã lần nữa, An Phong nằm dưới đất không đứng dậy, trong đầu đang mô phỏng lại vì sao mình lại bị quật ngã.
Dưới đất trải thảm, lò than vẫn đang tỏa nhiệt.
Giang Thắng Nam đưa tay kéo An Phong vào góc rồi đặt Mặc Mặc bên cạnh An Phong sưởi ấm, cởi áo khoác ngoài rồi lao vào tấn công anh trai mình.
An Phong quay đầu nhìn hai anh em đang đánh nhau, trên người họ có chút dao động dị năng mơ hồ, xem ra cả hai đều đã thức tỉnh dị năng nhưng hiện tại vẫn chưa phát hiện ra.
Giang Thắng Lợi vẫn quá mạnh, liên tiếp đối đầu với An Phong và Giang Thắng Nam vẫn có thể thắng.
Không biết Lục Tây Châu và Lư Phượng Chí có đánh lại được Giang Thắng Lợi không, chứ Lâm Thịnh thì chắc chắn không thắng nổi.
Lâm Thịnh sau khi xuất ngũ tuy không đến mức bỏ bê võ nghệ, nhưng chắc chắn không có cường độ huấn luyện như trong quân đội. Phải biết rằng những người trong quân đội khi không làm nhiệm vụ thì gần như đều đang huấn luyện, ở trong trạng thái sẵn sàng chiến đấu lâu dài, người ta chỉ cần nhìn là thấy được sự khác biệt giữa ba người.
Giang Thắng Nam ngồi xuống bên cạnh An Phong, nói kế hoạch ra ngoài của mình với người bên cạnh: “Tôi và anh trai tôi định ngày kia ra ngoài một chuyến xem tình hình bên ngoài thế nào, tiện thể nhặt ít củi về đốt. Cô có muốn đi cùng không?”
Theo tình hình hiện tại, chính phủ chưa chính thức tuyên bố, nhưng ai cũng hiểu rõ trong lòng, tận thế đã giáng xuống.
Thạch Thành nằm ở khu vực trung bộ Tung Của, nhiệt độ thấp nhất vào mùa đông cũng chỉ khoảng âm 10 độ C, nhưng hiện tại nhiệt độ ngoài trời đã đạt âm 40 độ C, nghe nói phía bắc xa nhất đã âm 60 độ C, không ít người đang di cư về phía nam.
Đã là thiên tai giáng xuống, con người chỉ có thể kiên cường chống cự.
Vốn liếng để chống cự là phải có đủ vật tư. Hiện tại bên ngoài chỉ lạnh chứ vẫn ra ngoài được, còn hơn trước đây bị mắc kẹt trong nhà vì lũ lụt.
Điều kiện của An Phong thì Giang Thắng Nam biết, với gia sản của cô ấy thì không cần thiết phải ra ngoài, chỉ là thuận miệng hỏi thôi, không ngờ đối phương lại gật đầu.
“Ra ngoài là rời khỏi Thạch Thành đến những nơi ngoài vùng ngoại ô, có thể sẽ có nguy hiểm.”
An Phong gật đầu, lần này ra ngoài để nắm tình hình, lần sau tự mình ra ngoài săn thú cho Nguyên Bảo và Kim Đậu: “Tôi biết rồi, không phải cô nói đi xem sao à? Tôi cũng đi xem, sống an nhàn phải nghĩ đến lúc nguy khốn, biết đâu khi nào Thạch Thành không an toàn thì chúng ta cũng phải di cư.”
Đã thấy An Phong nói vậy, Giang Thắng Nam cũng không khuyên nữa.
Sáng sớm hôm sau, nhóm năm người tầng chín lại tập hợp.
Lư Phượng Kiều và Lư Phượng Thanh không đi cùng, vì họ đã hẹn với người ở tòa một cùng ra ngoài. “Tiếc thật, xăng đã nộp rồi. Lần sau các người lập đội nhớ gọi bọn này nhé.”
Người ở 903 đều là người nhà quân nhân, An Phong và mọi người vừa kính trọng quân nhân vừa thân thiện với người nhà quân nhân. Hơn nữa Lư Phượng Kiều và Lư Phượng Thanh cũng có chút võ công, không cần họ phải đặc biệt chăm sóc, mang theo họ cũng chẳng sao.
Từ Dao được An Phong và Giang Thắng Nam đồng ý, lên tiếng: “Được, lần sau gọi mọi người.”
Lần này ra ngoài thành, Nguyên Bảo, Kim Đậu và Mặc Mặc – ba con chó kéo hai chiếc xe trượt tuyết. Chiếc xe trượt tuyết do An Phong tự làm đã được Giang Thắng Lợi và Trần Tĩnh Viễn cải tiến, nhẹ hơn hẳn.
Lần đầu được thắng vào xe trượt tuyết, Mặc Mặc bị kẹp giữa Nguyên Bảo và Kim Đậu, đủ trò tinh nghịch, bị anh cả Kim Đậu dùng chân ấn đầu vào tuyết cũng không giận, đứng dậy lắc đầu rồi tiếp tục chọc anh cả.
Buộc hai chiếc xe trượt tuyết lại với nhau, mọi thứ đã sẵn sàng, ba con chó kéo theo chủ nhân của chúng chạy về hướng ngoài thành.
Vì thỉnh thoảng có tuyết rơi, phương tiện đi lại trong thành chủ yếu là xe trượt tuyết. Người dân hầu hết dùng xe trượt tuyết do chó kéo, còn nhân viên công vụ thì dùng xe trượt tuyết chạy bằng động cơ.
Khu Gia Hòa nằm gần đường vành đai, ba con chó mất nửa tiếng đồng hồ để đến hàng rào thép gai đã được rào kín.
Nhìn về phía trước, hàng rào thép gai không thấy điểm cuối. Khi đợt rét đậm qua đi, Thạch Thành sẽ chính thức đổi tên thành căn cứ Thạch Thành, lúc đó xây dựng bức tường vững chắc hơn sẽ cần rất nhiều nhân lực.
Lần đầu ra ngoài thành chưa có kinh nghiệm, nhìn hàng rào thép gai và biển chỉ dẫn được rào kín trước mắt, An Phong bảo ba con chó rẽ trái.
Mười phút sau, họ nhìn thấy một cái lều quân đội màu xanh lá.
Ngoài thành không thể đảm bảo an toàn, lính gác tại trạm gác theo thói quen nhắc nhở đoàn của An Phong sắp ra ngoài thành.
Trực trạm gác một tháng, đội hình của An Phong và mọi người được coi là thuộc diện cao nhất trong số các đội tìm kiếm gặp được. Chỉ riêng ba con chó kéo xe đều là động vật tiến hóa, con chó đen nhỏ hơn ở giữa không cao lớn bằng hai con chó bên cạnh, nhưng cũng là động vật tiến hóa cấp thấp.
Con chó vàng và con chó đen lớn, người tinh mắt vừa nhìn là biết là động vật tiến hóa cấp một, có lẽ sắp chạm đến ngưỡng cấp hai, dù sao ba con chó kéo được hai chiếc xe trượt tuyết và năm người lớn trên xe.
Năm người tỏ vẻ đã biết sự nguy hiểm bên ngoài, lính gác trạm gác cho phép đi qua.
Rời khỏi trạm gác Thạch Thành, trước mắt là một thế giới trắng xóa. Nếu không đeo kính râm, e rằng mắt sẽ không mở nổi, nặng thì có thể mắc bệnh mù tuyết.
Cúi đầu kiểm tra khóa áo khoác không bị tuột, Từ Dao quay sang nhìn Giang Thắng Nam, hỏi: “Tiếp theo đi hướng nào?”
Nhóm năm người chưa xác định đội trưởng, anh em nhà họ Giang có võ công cao nhất, Giang Thắng Lợi ít nói, những người khác có vấn đề gì theo thói quen nhìn về phía Giang Thắng Nam.
Giang Thắng Nam không tự mình quyết định, chủ yếu là cô không quen khu vực này: “Tôi không rành vùng ngoại ô lắm, cô lớn lên ở Thạch Thành, cô nói đi đâu?”
Trần Tĩnh Viễn giơ tay chỉ về phía trước bên trái: “Hướng này là hướng thị trấn Ngũ Tượng, thị trấn Ngũ Tượng là nơi sầm uất nhất trong các thị trấn ngoại ô Thạch Thành, có một trạm trung chuyển logistics nhỏ.”
Sầm uất nghĩa là có nhiều vật tư, lại còn là trạm trung chuyển logistics, thời gian trôi qua lâu như vậy không biết trong trung tâm logistics còn gì, qua đó biết đâu có bất ngờ.
Giang Thắng Nam hỏi người bên cạnh: “An Phong, cô thì sao?”
An Phong vẫn đang quan sát môi trường xung quanh bằng ống nhòm, tỏ vẻ không ý kiến: “Tôi thế nào cũng được, mọi người quyết định đi.”
Năm người đều không ý kiến, ba con chó kéo theo chủ nhân chạy về phía thị trấn Ngũ Tượng.
Trên đường gặp hai đội tìm kiếm nhưng không dừng lại, những người này cũng đến thị trấn Ngũ Tượng, đến trước mới giành được lợi thế.
Ngoài thành không giống trong thành, ngoài thành thực lực là trên hết, cướp bóc là chuyện thường ngày.
Đoàn người đến thị trấn Ngũ Tượng, thấy không ít đội tìm kiếm đang dọn tuyết. Mỗi đội tìm kiếm thường có khoảng năm người, nhóm năm người của An Phong không mấy nổi bật trong đám đông này.
Nhà cửa ở thị trấn Ngũ Tượng phần lớn là nhà tự xây ba tầng, vì không ai chăm sóc nên bị tuyết vùi đến tầng hai, muốn vào nhà tìm vật tư thì phải dọn tuyết trước mới vào được.
An Phong chỉ huy Nguyên Bảo và Kim Đậu tiếp tục đi thẳng, khi đi ngang qua một ngôi nhà, người dọn tuyết ở đó thao tác sai gây ra tuyết lở.
May là chỉ là trận tuyết lở cao sáu mét, đoàn người của An Phong đi ngang qua chỉ bị tuyết bắn vào người, không ảnh hưởng đến việc tiếp tục đi tiếp.
Ba con chó dừng lại rũ bỏ tuyết bám trên người rồi mới xuất phát lại.
Đi tiếp mười phút, đoàn người bị chặn lại ở trung tâm vận chuyển logistics thị trấn Ngũ Tượng.
Hơn mười chiếc xe trượt tuyết chặn kín đường, có loại chạy bằng máy, có loại do chó kéo, hai bên đang giằng co.
“Dựa vào đâu mà không cho bọn tôi vào lấy đồ của mình? Trên ứng dụng logistics hiển thị hàng đã ở trung tâm vận chuyển, nửa năm nay không động đến, bọn tôi tự đến lấy mà cũng không cho, các người muốn nuốt trọn à?”
“Đều là tận thế rồi mà còn logistics với chả chuyển phát. Trung tâm chúng tôi nửa năm nay không có kiện hàng mới nào vào, đi nhanh đi, bên trong không có đồ của các người đâu.”
An Phong nghe lỏm được một câu, thời kỳ lũ lụt mua sắm online và logistics sụp đổ, không thể khôi phục. Đã qua nửa năm, cho dù đồ còn ở trung tâm vận chuyển thì khả năng cao cũng bị nhân viên hoặc người tị nạn trong đó chiếm mất.
