Chương 67: Bị thăm dò
Nguy hiểm đã qua, việc đầu tiên tất nhiên là phải cứu vãn tổn thất, nếu có kẻ lợi dụng lúc bọn họ không chú ý mà lấy trộm than nướng thì coi như công cốc.
Lo lắng Giang Thắng Nam một mình trông không nổi một xe than nướng, Trần Tĩnh Viễn xung phong đi cùng, “Đi cùng cô.”
Bên phía em gái có quân nhân, sẽ không xảy ra chuyện cướp bóc, Giang Thắng Lợi không từ chối đề nghị của Trần Tĩnh Viễn.
An Phong nhặt đoạn dây leo hút máu dưới chân, đốt dây leo to bằng cánh tay em bé. Nghe nói sau khi dây leo hút máu chết, dùng làm chất đốt có thể cháy rất lâu. Đây là lần đầu tiên trong hai kiếp cô gặp dây leo hút máu, có quân nhân ở đây, không biết có thể mang vài đoạn về không.
Giang Thắng Nam sơ bộ thu dọn xe trượt tuyết xong, thấy An Phong nhìn chằm chằm đoạn dây leo trong tay, nghĩ đến nội dung thông báo, liền hỏi, “Mang về được không?”
An Phong muốn mang về, nhưng cô nhìn về phía mấy quân nhân đang thu gom cành dây leo hút máu ở đằng xa, rồi nói, “Không biết.”
Nếu là bọn họ tự tay giết thì còn dễ nói, nhưng dây leo hút máu là do bộ đội giải quyết, phân chia thế nào không phải bọn họ quyết định.
Người dũng cảm được hưởng trước, Giang Thắng Nam chạy tới hỏi, nhận được câu trả lời là có thể nhặt, liền chạy về ngay, “Được, chúng ta nhặt về làm chất đốt. Nghe nói thực vật biến dị chịu cháy lắm, lời to rồi.”
Dây leo hút máu cấp một thể tích không lớn, bị nổ vỡ chỉ còn khoảng nửa bao tải, được treo lên drone mang đi.
Từ Dao thèm thuồng nhìn chiếc drone bay đi, trong lòng rất ngưỡng mộ. Nếu bọn họ có drone thì có thể mang về nhiều than nướng hơn, “Hay là chúng ta cũng kiếm một chiếc drone để vận chuyển, như vậy khi ra ngoài tìm vật tư có thể mang được nhiều thứ hơn. Không có drone thì chó máy cũng được.”
An Phong nhìn vào drone và chó máy trong không gian, vì để đối phó với môi trường khắc nghiệt nên cô đều chọn mua loại có tính năng tốt nhất, có thể hoạt động ở âm 50 độ C. Thời điểm lạnh nhất vẫn chưa đến, “Thạch Thành không có nhà máy sản xuất drone, tình hình bây giờ muốn mua drone thì giá không rẻ đâu.”
Giá ở đây là lương thực, không phải tiền giấy trước tận thế.
Từ Dao thở dài, nhìn Mặc Mặc đang gặm tuyết, vẻ mặt ngưỡng mộ nói, “Cũng đúng, mua drone còn không bằng nuôi chó tiến hóa. Tớ nghe nói có người đang rao bán chó tiến hóa con, khi nào tớ cũng đi mua một con về nuôi, hoặc nhặt được một con như Mặc Mặc cũng được.”
Lúc đầu nghe nói Giang Thắng Nam nhặt được một con chó con khi ra ngoài tìm vật tư, phản ứng đầu tiên của Từ Dao là nhà giàu nên tiêu tiền vung vãi, bây giờ nghĩ lại thấy tự vả vào mặt.
An Phong lấy một miếng thịt khô từ trong túi nhét vào miệng Nguyên Bảo đang mon men lại gần, “Đâu có dễ nhặt vậy, bây giờ chó đang được săn đón lắm. Tớ nghe nói gần đây có rất nhiều vụ bắt cóc chó, cảnh sát xử lý không xuể. May mà chó tiến hóa đều đã nhận chủ, dù bị bắt cũng sẽ tìm cách quay về bên chủ.”
Từ Dao thở dài. Vợ chồng cô ấy đứng cuối bảng đóng góp trong nhóm năm người, cứ thế này thì cô ấy không còn mặt mũi nào để chia đều vật tư. Phải nghĩ cách nuôi một con chó, sau này ra ngoài cũng có thể kéo thêm được ít đồ về.
Sắp xếp đội ngũ xong, An Phong chỉ huy Nguyên Bảo và ba con chó tiến lên, hội hợp với Giang Thắng Lợi và những người khác.
Giang Thắng Lợi và Trần Tĩnh Viễn cùng nhau buộc lại chiếc xe trượt tuyết đã được tháo xuống, An Vũ lúc này mới tiến lại gần.
Người tới nhưng không nói gì, rõ ràng là đang chờ An Phong lên tiếng trước.
An Phong không chiều theo cái tính của cậu em trai cùng cha khác mẹ này. Cô đợi Nguyên Bảo và ba con chó ăn thêm một bữa, rồi trực tiếp ngồi lên xe trượt tuyết chuẩn bị xuất phát.
Thấy mình sắp bị bỏ lại, An Vũ vội mở lời, “Cho em đi với.”
An Phong liếc An Vũ một cái, ra hiệu cho cậu ta lên xe.
Trong nhóm năm người, người đóng góp nhiều nhất là An Phong, nên việc cô mang theo một người cũng không ai có ý kiến.
Có lẽ vì vừa được An Phong cứu, An Vũ thu mình trong góc, im lặng làm nền.
Về đến khu Gia Hòa, những thứ mà năm người An Phong mang về khiến dân tòa tám đỏ mắt, tranh nhau hỏi than nướng tìm được ở đâu.
Giang Thắng Nam không giấu giếm, trực tiếp nói vị trí cho người tòa tám.
Than nướng trên xe trượt tuyết được chuyển lên tầng chín thành nhiều đợt, tiếp theo là lúc chia phần.
Số than nướng mang về được chia làm ba phần: An Phong, Nguyên Bảo và Kim Đậu một phần; Giang Thắng Nam, Giang Thắng Lợi và Mặc Mặc một phần; Từ Dao và Trần Tĩnh Viễn một phần.
Mở cửa nhà, An Phong tinh ý phát hiện có người lạ đã vào nhà. Nguyên Bảo và Kim Đậu đồng thời hắt hơi, cảm thấy trong nhà có gì đó khác lạ, có thêm một mùi lạ.
Để tránh đánh rắn động cỏ, An Phong giả vờ như không biết gì, tiếp tục chuyển chiến lợi phẩm hôm nay vào nhà.
Biết quân đội vẫn đang tìm kiếm người bí ẩn, An Phong không dám lơ là, cô để khá nhiều vật tư trong nhà, tạo vẻ ngoài như một gia đình có của ăn của để.
Chất đống chiến lợi phẩm hôm nay xong, An Phong chui vào lều sưởi, vặn to máy sưởi rồi ngồi xuống. Sau khi trở thành dị năng giả, ngũ quan của cô cũng tiến hóa, cô có thể khẳng định trong nhà không có người khác. Còn có bị cài thiết bị nghe lén hay không thì không biết. Nghĩ vậy, cô mở máy tính bảng, bật phim hoạt hình Nguyên Bảo thích.
Cô tìm máy dò tín hiệu để kiểm tra lều sưởi, đồng thời bảo Nguyên Bảo và Kim Đậu đi tìm xem trong nhà có gì khác lạ.
Chó không thể nhận biết được thiết bị nghe lén, nhưng chúng rất nhạy cảm với sự thay đổi của môi trường, có thể nhận ra những biến đổi nhỏ. Trong quá trình cài đặt thiết bị nghe lén sẽ tạo ra mùi đặc biệt, chó có thể phản ứng với những thay đổi này.
Sau khi tiến hóa, khứu giác của chó càng trở nên nhạy bén.
Kiểm tra toàn bộ căn nhà, không phát hiện thiết bị nghe lén, camera giấu kín hay những thứ tương tự, vật tư trong nhà cũng không bị mất.
Không hiểu sao, An Phong lại liên tưởng đến Lục Tây Châu và Lư Phượng Chí ở phòng 903 đối diện. Hai người này trước đó đã từng thăm dò cô, rất có thể đã lợi dụng lúc cô ra ngoài để vào nhà cô dò xét.
Đột nhiên cô thấy hoảng hốt. Trong thời đại dữ liệu lớn này, nếu quân đội tra ra chuyện năm ngoái cô đã mua một lượng lớn vật tư, thì không gian của cô rất có thể sẽ bị lộ. “Phải làm sao đây, phải làm sao đây?”
Cảm nhận được sự hoảng loạn của chủ nhân, Nguyên Bảo và Kim Đậu bồn chồn đi theo sau cô, cùng cô đi vòng vòng trong phòng khách.
An Phong chìm trong đủ loại suy đoán, trong đầu cô đã hình dung ra vô số tình huống. Sức mạnh của một người không thể chống lại cả một đất nước. Cùng lắm thì thừa nhận cô có không gian thì đã sao.
Thời điểm chính thức công bố Không Gian Thảo là giữa năm, giữa lúc phát hiện và công bố có một khoảng thời gian chênh lệch. Từ lúc tận thế bắt đầu đến lúc công bố là một năm rưỡi. Không Gian Thảo là thực vật, có lẽ ngay từ khi tận thế âm thầm bắt đầu thì nó đã xuất hiện rồi. Nếu thật sự bị phát hiện có không gian trước tận thế, thì cứ đổ hết lên đầu Không Gian Thảo là được. Hơn nữa, không gian của cô thực sự là do cây Không Gian Thảo đặc biệt kia kích hoạt.
Lý do để đối phó với việc bị tra hỏi cô đã nghĩ xong: Tình cờ có được Không Gian Thảo, kích hoạt không gian, vì lo lắng tận thế thật sự giáng xuống như trong tiểu thuyết hoặc xuyên không đến thời đói kém nên đã tích trữ vật tư. Lý do có hơi gượng ép nhưng Không Gian Thảo là có thật.
Lý do đã nghĩ xong, đường chạy trốn cũng phải lên kế hoạch. Bất kỳ ai cũng không thể hạn chế quyền tự do của mình.
Về chuyện lần trước ra tay bắn chết cá sấu biến dị, khiến lộ ra chuyện khu Gia Hòa có cao nhân, An Phong không hối hận, chỉ trách mình không đủ cẩn thận. Lúc đó đáng lẽ nên giả vờ rời khỏi khu Gia Hòa mới phải.
Nghĩ thông rồi, An Phong thở ra một hơi nặng nhọc, bắt đầu nấu cơm. Tiếp tục lo lắng sợ hãi thì chuyện cũng đã xảy ra rồi, chi bằng sống cho tốt. Có không gian làm hậu thuẫn, bị bắt thì cũng có thể chạy.
Đúng lúc này, Giang Thắng Nam nhắn tin tới, làm dịu bớt cảm xúc của An Phong.
Giang Thắng Nam: [Nhà tôi có trộm vào.]
Đối với An Phong mà nói, đây là một tin tốt. Nếu mục đích của kẻ xâm nhập là tìm kiếm người bí ẩn đã bắn súng bắn tỉa, thì có vẻ cô vẫn chưa bị nhắm tới: [Cái gì? Mất đồ gì không?]
Giang Thắng Nam: [Vật tư chắc không mất, chỉ là có người vào phòng tôi.]
An Phong: [Vậy... sao cô biết?]
Giang Thắng Nam: [Lúc tôi ra ngoài có kẹp một sợi tóc ở góc tủ quần áo, vừa nãy tìm quần áo thì phát hiện sợi tóc rơi xuống đất rồi.]
An Phong: [Có khi nào cô nhớ nhầm không?]
Giang Thắng Nam: [Tuyệt đối không. Thời buổi này không yên ổn, tôi ra ngoài đều để lại chút dấu vết.]
An Phong khâm phục sự cảnh giác của Giang Thắng Nam, đúng là hai anh em nhà này không có tiên tri, không có không gian mà vẫn sống tốt như vậy: [Xem camera đi.]
Giang Thắng Nam: [Không được, buổi trưa có một khoảng thời gian thiết bị giám sát bị mất kết nối.]
