Chương 71: Thỏ biến dị (2)
Hầu hết đồ đạc trong nhà đều làm bằng gỗ nguyên khối, An Phong không mang đi. Sau khi thành công tấn cấp lên dị năng giả cấp một, khả năng chịu lạnh của cô đã được tăng cường, nhiên liệu trong không gian đủ để tiêu xài, những món đồ này cứ để lại cho người cần đi.
Cô lấy xe trượt tuyết ra khỏi không gian, Nguyên Bảo và Kim Đậu tự động mặc dây kéo vào.
Mọi thứ đã sẵn sàng, An Phong ra lệnh cho Nguyên Bảo và Kim Đậu xuất phát. Hôm nay ra ngoài thu hoạch lớn, có con thỏ biến dị cấp hai trong không gian đủ để hai đứa nhỏ tấn cấp lên chó tiến hóa cấp hai.
Một người hai chó nhanh chóng di chuyển trên tuyết, An Phong đặt ít gỗ lên xe trượt tuyết cho có vẻ như đang chở đồ. Khi đi ngang qua trung tâm vận chuyển lần nữa, bên trong có khá nhiều người đang ra vào kho vận chuyển vật tư.
Trước cổng trung tâm vận chuyển đỗ hai chiếc xe tải lớn, chắc là lo lắng tắt máy sẽ bị đóng băng nên luôn ở trạng thái chờ.
Tài xế trong cabin xe tải thấy An Phong dừng lại, vẫy tay bảo cô rời đi: “Đừng mơ nữa, nơi này không phải chỗ không chủ đâu. Thấy mấy người đằng kia không, họ đều là vệ sĩ có súng đấy.”
Trong thời đại tận thế, không chủ nghĩa là ai lấy được thì của người đó, còn có chủ thì phải xem nơi đó là chỗ nào và chủ nhân có giữ được hay không.
Hôm trước bọn họ may mắn, vớ được một mớ vật tư trước khi nhà họ Kim kịp phản ứng.
Đã biết trung tâm vận chuyển bị nhà họ Kim tiếp quản, An Phong không có ý định vào, ra hiệu cho Nguyên Bảo và Kim Đậu tiếp tục đi về hướng Thạch Thành.
Trên đường gặp không ít người chất đầy đồ trở về, người vui kẻ buồn, cũng có đội xe trượt tuyết chẳng vớ được gì.
Một mình trên đường khó tránh bị kẻ xấu để mắt tới, nhưng những kẻ muốn đánh chủ ý lên An Phong không theo kịp tốc độ của Nguyên Bảo và Kim Đậu, chỉ đành trơ mắt nhìn con mồi rời đi.
Bỏ xa những kẻ muốn đuổi theo mình, An Phong phát hiện phía trước có chiếc xe trượt tuyết hơi kỳ lạ liền lập tức đổi hướng tránh đi.
Né được một bên thì cũng chẳng sao, không bị xe trượt tuyết che khuất tầm nhìn, An Phong nhận ra sinh vật đang đuổi theo chiếc xe trượt tuyết kia là một con thỏ biến dị, mắt nó có màu vàng cam, đây là thỏ biến dị cấp hai sắp tấn cấp lên động vật biến dị cấp ba.
Vừa mới tấn cấp lên cấp một, lúc ở nhà dân dám khiêu chiến thỏ biến dị cấp hai là vì có Nguyên Bảo và Kim Đậu ở đó. Nếu không lộ không gian, An Phong tuyệt đối không dám đối đầu với con thỏ biến dị sắp lên cấp ba, huống chi con thỏ biến dị cấp hai này rất có thể là chồng của con thỏ mẹ bị cô làm đông cứng đến chết vì thiếu oxy lúc nãy, có khi trên người cô vẫn còn mùi của thỏ mẹ. Nhiều yếu tố như vậy đều không thích hợp để đối đầu với con thỏ biến dị trước mắt, “Chạy nhanh lên.”
Nguyên Bảo và Kim Đậu đổi hướng, chạy thẳng theo hướng vuông góc với đội xe trượt tuyết và con thỏ biến dị.
Hướng này dễ bỏ xa phiền phức nhất.
Đội xe trượt tuyết phía sau thấy phía trước có nguy hiểm, đều học theo An Phong tránh đi. Ở ngoài lâu rồi, ai cũng có một bản năng cảm nhận nguy hiểm riêng, có người không đi theo hướng của An Phong mà chạy ngược lại để thoát thân.
Nhường đường cho đội xe trượt tuyết đang bị thỏ biến dị truy đuổi.
Con thỏ biến dị cấp hai sắp thăng cấp cao gần hai mét, thân hình còn to hơn con thỏ biến dị An Phong gặp ở nông trại Hướng Dương, mỗi lần chạy nhảy làm tuyết bắn lên cao tới bốn năm mét.
Nguyên Bảo và Kim Đậu kéo chủ nhân chạy một mạch tới gần một cây cầu nhỏ rồi dừng lại. Cây cầu không biết trước đây đã xảy ra chuyện gì mà bị gãy ở giữa, không qua được.
Quay đầu nhìn lại phía sau, đội xe trượt tuyết chạy theo An Phong từ xa đến gần, còn đội xe trượt tuyết bị thỏ biến dị đuổi theo vẫn đang điên cuồng chạy trốn.
Người chạy theo tới thấy An Phong dừng lại, hỏi: “Sao không đi nữa?”
An Phong không trả lời, chỉ tay vào giữa cầu để họ tự nhìn.
“Cầu gãy rồi.”
“Gãy à? Vậy làm sao bây giờ?”
Trời băng tuyết thế này, không cần phải tuân theo luật lệ giao thông.
An Phong ra lệnh cho Nguyên Bảo và Kim Đậu đi dọc theo con sông nhỏ, dù sao con thỏ biến dị cũng đã đuổi theo người ta chạy xa rồi, chỉ cần không đi cùng hướng với chúng là được.
Thấy An Phong rời đi, những người khác cũng đi theo.
Đi được nửa đường, cái nghiệt duyên chết tiệt này khiến bọn họ lại gặp đội xe trượt tuyết vừa chạy trốn lúc nãy và con thỏ biến dị.
Để đuổi theo đội xe trượt tuyết đang qua cầu, con thỏ biến dị nhảy một cái sang bên kia sông, tức là hướng mà An Phong và mọi người đang đi.
Xui xẻo thật, vòng một vòng lớn mà vẫn gặp phải.
Không cần ra lệnh, Nguyên Bảo và Kim Đậu kéo chủ nhân chạy thục mạng. Sự áp chế về cấp bậc khiến chúng biết mình không phải đối thủ của thỏ biến dị, bây giờ không chạy thì lát nữa muốn chạy cũng không thoát.
Ban đầu thỏ biến dị không để ý đến An Phong, mục tiêu của nó là đội xe trượt tuyết bị nó đuổi theo suốt quãng đường, nhưng mùi hương lờ mờ thoang thoảng bên mũi đã thu hút sự chú ý của nó.
Ở giữa cầu, đội xe trượt tuyết bị truy đuổi một đường tưởng hôm nay phải bỏ mạng, thấy thỏ biến dị quay lưng về phía họ liền lập tức quay đầu chạy tiếp.
Đợi khi thỏ biến dị quay lại thì đã không thấy đội xe trượt tuyết nó đuổi theo nãy giờ đâu nữa, do dự một lúc, nó chọn nhảy về hướng An Phong và mọi người.
Người chạy theo An Phong tưởng đã an toàn, kết quả quay đầu một cái đã thấy thỏ biến dị nhảy về phía họ, lập tức hoảng loạn.
Người đi xe trượt tuyết động cơ đạp ga hết cỡ, người dựa vào chó kéo xe thì giục chúng chạy nhanh.
Người không chở đồ chạy nhanh nhất, vừa chạy vừa khích bác bảo những người chở đồ phía sau vứt bớt đồ đi thì chạy nhanh hơn. Chẳng phải họ cười nhạo người ta ra ngoài một chuyến chẳng vớ được gì sao, giờ vật tư thành vật cản đường chạy nạn, xem họ chọn thế nào.
Vật tư quan trọng đến mấy cũng không bằng mạng sống của mình. Dù có không nỡ, thấy sắp bị thỏ biến dị đuổi kịp thì chỉ đành vứt bỏ số vật tư vất vả tìm được.
Vứt cũng không phải vứt bừa, những người bị ép phải vứt đồ đổ hết bực tức lên con thỏ biến dị, vật tư cứ thế ném thẳng về phía con thỏ đang đuổi theo họ.
Cú ném này trực tiếp chọc giận thỏ biến dị, nó nhảy một cái thật lớn đuổi kịp chiếc xe trượt tuyết gần nhất, sau đó một cú vuốt quét người khỏi xe trượt tuyết.
Nghe thấy tiếng kêu thảm thiết, An Phong quay đầu lại thấy mấy hình người đang bay trong không trung.
Lúc này những người đang chạy trốn càng hoảng loạn hơn, chỉ biết liều mạng chạy, ai nấy đều hận không thể mọc thêm tám chân để thoát thân.
Ngay lúc này, phía trước An Phong có một đội xe trượt tuyết chạy tới, nhìn mấy con chó kéo xe có vẻ quen quen, đợi đội xe trượt tuyết tới gần mới phát hiện đúng là người quen cũ.
Lâm Thịnh thấy Nguyên Bảo và Kim Đậu liền xác nhận người đang mặc đồ bảo hộ kín mít trước mặt là An Phong, không kịp hàn huyên liền lên tiếng bảo cô mau chạy đi: “Con thỏ biến dị cấp hai này sắp thăng cấp rồi, bọn anh chưa chắc đối phó được, em mau chạy đi.”
Năm người trong đội xe trượt tuyết trước mặt, người nào cũng có súng và đều có võ công, đều là đồng nghiệp của Lâm Thịnh ở võ quán. Sau ngày tận thế, họ lập thành một đội chuyên đi khắp nơi tìm kiếm vật tư và săn bắn, chắc là nghe nói có động vật biến dị cấp hai nên chạy tới.
Phải biết rằng cấp càng cao thì bán được giá càng cao, đội của Lâm Thịnh bình thường săn được chủ yếu là động vật biến dị cấp một, thỉnh thoảng mới săn được động vật biến dị cấp hai.
Vì muốn tẩm bổ cho Nguyên Bảo và Kim Đậu, An Phong đã nhiều lần mua thịt động vật biến dị cấp hai từ tay Lâm Thịnh.
Kiên trì với nhân thiết ham sống sợ chết, An Phong gật đầu bảo Nguyên Bảo và Kim Đậu tiếp tục chạy.
Chưa kịp bước đi, chỉ nghe thấy tiếng thỏ biến dị phía sau gầm lên giận dữ.
An Phong nhìn qua chỉ thấy không khí có chút vặn vẹo, con thỏ biến dị trước mắt sắp tấn cấp rồi!
Đội của Lâm Thịnh thường xuyên đi lại bên ngoài, đương nhiên biết con thỏ biến dị trước mắt sắp tấn cấp. Động vật biến dị cấp hai thì còn miễn cưỡng đối phó được, chứ động vật biến dị cấp ba nguy hiểm quá lớn, liền lập tức quyết định quay đầu chạy cùng An Phong.
