Chương 74: Chiếc vali (2)
Đối mặt với sự ngăn cản của một già một trẻ, An Vũ hạ giọng quát: “Tránh ra, không tránh ra thì đừng trách tôi không khách sáo.”
An Phong đang định xuống giải vây cho cậu em trai cùng cha khác mẹ, thì giây tiếp theo nghe thấy một câu nói kinh khủng.
“Cậu trai trẻ đừng vội, nếu cậu không thích con dâu tôi thì có thể thử với bà lão nhà tôi, giá cả đều như nhau, một lần 2 cân lương thực.”
Cả ba người trong nhà đều tham gia.
Kiếp trước, An Phong đã chứng kiến không ít trường hợp như thế này, con dâu và bố mẹ chồng cùng nhau kéo khách, phần lớn là do bố mẹ chồng ép buộc, thường thì họ lấy cháu trai cháu gái ra để uy hiếp con dâu khuất phục.
Trước tận thế, vốn đã nhiều nam ít nữ, sau trận lũ lụt và giá rét cực độ, tỷ lệ nam nữ ngày càng chênh lệch, đến khi đợt giá rét kết thúc, tỷ lệ nam nữ đã là 2:1, cứ ba người thì chỉ có một phụ nữ.
Sự chênh lệch về thể lực khiến khả năng sinh tồn của phụ nữ yếu hơn nam giới.
Cũng chính vì tỷ lệ nam nữ mất cân bằng, phụ nữ bán thân để đổi lấy vật tư trở nên dễ dàng hơn.
Tất nhiên cũng có những người đàn ông ẻo lả ăn bám, dù là nam hay nữ, chỉ cần có thể sống sót thì việc người bị ký sinh là nam hay nữ cũng không quan trọng.
Theo tỷ lệ nam nữ hiện tại của khu Gia Hòa, người phụ nữ trẻ trước mắt muốn tìm một người đàn ông cố định để nuôi mình thì không thành vấn đề, không cần thiết phải kéo theo bố mẹ chồng không cùng huyết thống.
An Vũ bị ông lão đột nhiên xuất hiện làm giật mình, lại bị những lời nói làm rung chuyển tam quan của ông ta làm giật mình lần thứ hai. Khu bình dân đúng là hỗn loạn như bạn cậu ấy nói. Vác chiếc vali nặng trịch đã đủ mệt, cậu rất hối hận vì đã tự đề nghị đến đây chịu khổ, không ngờ còn gặp phải chuyện như thế này. Đều là những chuyện vớ vẩn gì vậy, “Không cần, tránh ra.”
“Ơ kìa, không đến thì thôi, cậu đẩy tôi làm gì, làm tôi ngã đau cả xương chậu, cậu phải đền lương thực, không thì chuyện này chưa xong đâu.”
An Vũ tức giận vì những lời vô liêm sỉ của bà lão, cậu căn bản không hề chạm vào bà ta, “Bà nói bậy, tôi căn bản không hề chạm vào bà, bà đang ăn vạ đấy à!”
“Ai thấy? Tôi nói cậu đẩy tôi thì cậu đẩy tôi, mau đền lương thực đi, cái vali cậu đang cầm vừa đủ để đền.”
An Vũ từ nhỏ đến lớn được bảo vệ khá tốt, sinh ra đã có mẹ chăm sóc, khi cậu vào tiểu học thì công việc làm ăn của bố đã phát đạt, trường học cũng là trường quý tộc liên cấp từ tiểu học đến trung học phổ thông. Sau tận thế, cậu gần như chỉ chơi với bạn bè trong khu biệt thự. Lần đầu tiên trong đời gặp phải chuyện ăn vạ, cậu có chút hoảng loạn, ngẩng đầu nhìn lên tầng chín, chỉ thấy người chị cùng cha khác mẹ đang ôm một cây bắp cải to, nhìn mình với vẻ mặt nửa cười nửa không, liền ấm ức nói: “Sao chị mới đến vậy, họ bắt nạt em.”
Bộ dạng ấm ức này nếu là Phương Ngọc Bình thì chắc chắn sẽ đau lòng muốn chết, nhưng những thứ này chẳng có tác dụng gì với An Phong. Tình cảm giữa hai chị em không sâu đậm, không phải nguy hiểm đến tính mạng thì cô sẽ không can thiệp.
Ba người ông bà con dâu đang kéo khách trước cửa nhà cùng nhau nhìn lên tầng chín, chỉ thấy An Phong mặc chiếc áo khoác lông vũ màu xanh lá mới tinh, khuôn mặt trắng trẻo mịn màng, không hề giống họ bị lạnh cóng chỗ này đỏ một mảng, chỗ kia đỏ một mảng. Dù là nam hay nữ, già hay trẻ, tất cả đều nảy sinh lòng đố kỵ với An Phong, trong đầu cùng nghĩ: người trước mắt này dựa vào đâu mà sống tốt như vậy?
Nhìn xuống, họ phát hiện An Phong đang ôm một cây bắp cải mà bên ngoài phải đổi 3 cân lương thực mới được 1 cân.
Đó là bắp cải đấy! Một năm trước, thứ mà ai cũng chê, nhưng sau tận thế, bắp cải với tư cách là rau xanh, địa vị tăng vọt, trở thành thứ hiếm có hơn cả lương thực và thịt.
Vì thực vật biến dị cộng với nhiệt độ cực thấp, đã lâu rồi không có rau tươi xuất hiện. Bắp cải, bí đao và những loại rau bảo quản được lâu đã bị bọn lái buôn đẩy giá lên cao.
Cây bắp cải trước mắt ít nhất cũng phải 10 cân. Ở nhiều nơi, bắp cải được đổi theo từng lá, vậy mà cả một cây bắp cải lại bị An Phong ôm một cách tùy tiện, như thể đang ôm một thứ gì đó không quan trọng. Lúc này, ba người ông bà con dâu ghen tị đến phát điên, mắt đỏ rực.
Người ở tầng chín ai nấy đều giữ được trạng thái như trước tận thế, chứng tỏ họ không thiếu vật tư. Rõ ràng có năng lực như vậy mà lại không chịu giúp đỡ họ, thật quá ích kỷ.
Muốn xông lên cướp nhưng lại e ngại uy lực của An Phong. Thời kỳ lũ lụt, tiếng xấu của tầng chín đã truyền khắp khu Gia Hòa.
An Phong không định lãng phí thời gian với đám người tầng tám, nói với cậu em trai cùng cha khác mẹ: “Còn không lên đây.”
An Vũ nhìn thấy chị gái như tìm được chỗ dựa, dùng sức ôm chiếc vali siêu to vào lòng rồi đi về phía tầng chín.
Ba người ông bà con dâu tầng tám thấy con vịt vừa vất vả lắm mới chặn được sắp bay mất, liền đưa tay ra ngăn cản.
“Không được đi.”
“Đẩy bà lão nhà tôi rồi đi như vậy có được không?”
“Muốn đi thì phải đền lương thực mới được đi.”
Chiếc vali siêu to trên tay quá nặng, An Vũ dễ dàng bị ba người ông bà con dâu chặn lại, “Tránh ra, đừng động vào tôi.”
“Bỏ vali của tôi ra.”
Kèm theo lời của An Phong, ba người ông bà con dâu sững người, không ngờ chiếc vali trên tay An Vũ lại là của An Phong.
Nhân lúc ba người ông bà con dâu đang sững sờ, An Vũ ôm vali nhanh chân đi lên tầng chín, đến bên cạnh người chị cùng cha khác mẹ mới đặt mạnh chiếc vali xuống. Vừa rồi cậu đã dùng hết sức bình sinh để leo lên một tầng cầu thang, bây giờ tay cậu mỏi nhừ.
An Phong không thèm để ý đến ba người tầng tám, nói với cậu em trai cùng cha khác mẹ: “Đi thôi.”
Ba người ông bà con dâu tầng tám muốn ngăn cản nhưng lại không dám, chỉ đành trơ mắt nhìn hai người rời đi.
An Vũ bị chị gái coi như người khuân vác cũng không dám tức giận. Cậu coi như đã hiểu ra, chị gái mình ăn mềm không ăn cứng, nếu mình cứng rắn thì chị ấy còn cứng rắn hơn. Nghĩ đến việc hôm trước chị ấy đã cứu mình, cậu chỉ đành hì hục tiếp tục vác vali, đồng thời nghĩ rằng ba người ông bà con dâu tầng tám hình như có chút sợ chị gái mình.
Hai chị em lần lượt lên đến tầng chín.
An Phong bảo An Vũ đặt vali xuống rồi có thể rời đi, “Cậu về đi, tôi còn có việc.”
Còn chưa vào cửa đã bị đuổi khách, An Vũ tưởng mình nghe nhầm, muốn ngoáy tai nhưng găng tay và mũ trên đầu không cho phép, “Chị nói gì?”
Qua cầu rút ván được An Phong diễn tả một cách triệt để, “Đồ đã đưa đến rồi mà cậu còn chưa đi, đợi tôi nấu cơm cho cậu à? Ở đây không có bữa tối cho cậu đâu.”
Nghe rõ chị gái thật sự đang đuổi khách, An Vũ có chút tức giận nhưng không dám thể hiện, “Em… em vào uống chén nước nóng được không?”
An Phong vẫn từ chối, “Không được, cậu về đi, tôi thật sự có việc.”
Vội đi ăn cơm ở nhà Giang Thắng Nam thì coi như là có việc, không sai.
An Vũ đến đây với ý định hòa giải quan hệ, nghe chị gái nói vậy chỉ đành rời đi trước, nhưng nghĩ đến ba người ông bà con dâu tầng tám lại quay lại, “Chị có thể tiễn em xuống được không?”
Dù sao cậu ấy cũng đã giúp mình vác vali suốt cả quãng đường, An Phong không từ chối, “Cậu tự xuống đi, tôi đứng ở tầng chín nhìn.”
Không còn cách nào, An Vũ đành đồng ý, vì cậu biết dù có không đồng ý thì cũng chẳng ích gì.
Xuống đến tầng tám, ba người ông bà con dâu vừa nãy đang kéo khách lập tức muốn vây lại, An Vũ vội vàng đẩy chị gái ra làm lá chắn, “Các người muốn làm gì? Chị tôi đang đứng ở trên nhìn đấy.”
Ba người ông bà con dâu ngẩng lên nhìn, bị cây bắp cải trên tay An Phong làm chói mắt, chỉ đành lủi thủi quay vào trong cầu thang bộ.
An Vũ nhân cơ hội chạy xuống lầu, đồng thời nghĩ, quan hệ chị em không hòa giải cũng chẳng sao, nơi này đáng sợ quá, sau này cậu sẽ không bao giờ đến đây nữa.
