Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Trọng Sinh: Ta Có Không Gian, Tích Trữ Vật Tư Chờ Thiên Tai > Chương 8

Chương 8

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 8 có bản audio.

Chương 8: Tích trữ hàng (4)

 

Nhà ở khu An Thành cần xử lý, An Phong đúng là phải về An Thành một chuyến để thế chấp căn nhà ở khu An Hồ, rồi từ An Thành bay ra kinh thành, cuối cùng từ kinh thành bay sang Mỹ.

 

Ở Mỹ, có tiền là mua được vũ khí nóng, lại có không gian gian lận, An Phong tính có cơ hội thì làm một vụ miễn phí, dù sao căn nhà ở khu An Hồ thế chấp cũng được khoảng một triệu, còn nhà ở kinh thành thế chấp thì cũng chỉ hơn mười triệu, số tiền đó chẳng mua được bao nhiêu vũ khí nóng.

 

An nãi nãi đặt bát canh trong tay xuống, từ ngăn kéo bên cạnh lấy ra một xấp bao lì xì mà họ hàng bạn bè đến thăm bệnh đưa, "Cầm lấy, đi đường cẩn thận."

 

An Phong không nhận, vật tư trong không gian đủ cho hai bà cháu sống mười kiếp, "Không cần đâu, cháu có tiền, bà nghỉ ngơi cho khỏe, một tuần nữa cháu về."

 

An nãi nãi kéo tay cháu gái đặt tiền vào lòng bàn tay cô, "Đưa thì cứ cầm, có bố mày rồi ta tiêu tiền của nó, đây đều là tiền bạn bè của ta đến thăm đưa, đều cho cháu hết."

 

Sợ bà đụng phải vết thương, An Phong cất tiền đi, nhét vào ba lô vài thứ dùng hằng ngày, dặn dò An Vũ đang chơi game bên cạnh chăm sóc bà rồi rời đi.

 

Căn nhà ở khu An Hồ rất dễ thế chấp, ra ngân hàng làm thủ tục rườm rà, An Phong trực tiếp thế chấp với dân cho vay nặng lãi, hẹn nửa năm sau trả nợ, nếu không thì căn nhà sẽ bị tịch thu, ký xong hợp đồng đưa sổ đỏ ra thế chấp, ông chủ sảng khoái chuyển tiền.

 

Thu hết những gì có thể thu trong nhà vào không gian, cầm theo khoản tiền gửi ngân hàng còn nóng hổi, An Phong lên máy bay bay ra kinh thành, làm y như cũ thế chấp căn nhà ở kinh thành, vì đang cần tiền gấp nên chỉ rút được mười lăm triệu, ký xong hợp đồng để lại sổ đỏ, hẹn một năm sau trả nợ.

 

Trước khi bay sang Mỹ, An Phong mua một ít đồ ngụy trang, đội tóc giả màu vàng óng xoăn sóng và đeo kính áp tròng xanh lục, với làn da trắng lạnh của cô, nhìn qua cứ như một cô gái ngoại quốc.

 

Nhìn mình trong gương, An Phong rất hài lòng, thu dọn đơn giản rồi lên đường sang Mỹ tích trữ hàng.

 

Máy bay hạ cánh, cô tìm một khách sạn năm sao để điều chỉnh chênh lệch múi giờ. Kiếp trước sống chui lủi ba năm trong tận thế, nơi dễ lấy tin tức nhất chắc chắn là quán bar.

 

Tối đến, An Phong hóa trang thành cô nàng Mỹ tóc vàng mắt xanh đến một quán bar uống rượu.

 

Vận may cũng không tệ, vừa vào đã thấy hai băng đảng đang đối đầu, An Phong không để ý đến động tác đuổi khách của bảo vệ, gọi một ly cocktail rồi ngồi ở góc quan sát.

 

Giữa quán bar là hai nhóm người đang lặng lẽ uống rượu, cũng có vài người giống An Phong, tụ lại xem náo nhiệt.

 

Uống hết hai ly cocktail mà thấy hai băng đảng vẫn chưa động thủ, An Phong đứng dậy rời khỏi quầy bar đi về phía nhà vệ sinh, không hẹn mà gặp, ngay cửa nhà vệ sinh nghe thấy có người nói chuyện.

 

"Ra phố sau lấy vũ khí, gọi người."

 

Đúng là không tốn chút công sức, An Phong lập tức trốn vào một phòng nhỏ, đợi người ta đi rồi lặng lẽ bám theo sau.

 

Từ cửa sau quán bar đi ra, đi theo gã da đen to cao phía trước đến một cánh cửa sắt rồi dừng lại, quan sát xung quanh không thấy chỗ nào có thể lẻn vào, đành tìm một góc khuất để vào không gian, xác định điểm nhắm rồi xuất hiện bên trong cánh cửa sắt.

 

Vừa ra khỏi không gian liền nghe thấy một trận ồn ào, An Phong nép vào tường trốn sau thùng rác.

 

Nhìn những gã da đen tay cầm súng, sau lưng còn đeo đạn dược, cô càng mong chờ kho vũ khí của băng đảng này.

 

Đợi người ta rời đi, An Phong tiếp tục lẻn vào sâu bên trong, ba năm tận thế, né tránh là sở trường của cô.

 

Trong sào huyệt của băng đảng chỉ có một người trông nhà, An Phong vòng ra sau lưng hắn, phát hiện hắn đang tự sướng, trên bàn còn có ống tiêm, cô hiểu ngay, nơi lạm dụng ma túy là chuyện thường, nhưng để phòng ngừa vẫn làm hắn bất tỉnh.

 

Đợi người kia ngất đi, An Phong cầm khẩu súng lục trên bàn bắn hỏng camera giám sát.

 

Kiếp trước, An Phong từ An Thành xuất phát đến Thạch Thành, đi qua hơn mười căn cứ lớn nhỏ, có những căn cứ nhỏ hỗn tạp, chỉ cần trả giá được là có thể mua súng, dị năng rồi cũng có lúc cạn kiệt, đến lúc đó vũ khí nóng chính là thứ bảo mệnh tốt nhất, nhờ kinh nghiệm luyện tập băng châm, độ chính xác của cô không nói trăm phát trăm trúng cũng là mười phát trúng tám chín.

 

Sau khi trọng sinh, lần đầu động súng, độ chính xác vẫn ổn.

 

Đến phòng giám sát tắt hết camera và xóa dữ liệu, mò mẫm một hồi tìm được hầm chứa.

 

Đúng là băng đảng Mỹ có kha khá, vũ khí đủ loại.

 

Thu hết vũ khí trong hầm vào không gian, chuẩn bị rời đi thì phát hiện bức tường có gì đó là lạ, dùng không gian dịch chuyển vào trong mới biết số vũ khí nóng vừa thu được trước mặt đám rocket và súng máy này chỉ là con tép.

 

Vét sạch, An Phong thu toàn bộ vũ khí trong căn phòng này vào không gian.

 

Dùng không gian dịch chuyển rời đi, để cho băng đảng kia nghĩ nát óc cũng không biết đồ đạc biến mất thế nào, lần nữa ra khỏi không gian, An Phong đã biến thành một cô nàng nóng bỏng tóc đỏ.

 

Ngoài phố vọng đến tiếng đánh nhau, An Phong không quan tâm, tối nay thu hoạch đầy đủ, ngày mai cô còn phải đi các bang khác mua hoặc thu một đống lương thực.

 

Tuy lương thực trong không gian đủ cho An Phong và An nãi nãi sống mấy kiếp, nhưng cái đói kiếp trước khiến cô cảm thấy có lương thực trong tay mới yên tâm, mà số tiền trong tay nếu không tiêu đi thì nửa năm sau cũng chỉ là một dãy số vô nghĩa.

 

Ở một khúc cua, An Phong đâm sầm vào một người to lớn, vội tránh ra để đối phương đi trước.

 

Người to lớn tiếp tục đi về phía trước, An Phong hai tay đút túi tiến về phía đại lộ.

 

Trên đường gặp mấy người ngoại quốc trông như quân nhân chặn cô lại kiểm tra, An Phong nhận ra họ có thể đang truy bắt ai đó, lập tức tăng tốc bước về phía đại lộ.

 

Sắp ra khỏi con hẻm thì vai bị khoác lên một chiếc áo màu đen, tóc giả màu đỏ trên đầu cũng bị gã to lớn bên cạnh giật xuống, tiện thể xõa mái tóc đang buộc chặt.

 

Ba động tác này xảy ra trong nháy mắt, An Phong giơ tay phản kháng thì cổ đã bị kề dao, cô lập tức giơ tay đầu hàng.

 

Gã to lớn đặt tay lên vai An Phong, nhìn từ xa giống như một đôi nam nữ yêu đương bình thường, "Tiếp tục đi về phía trước."

 

Cổ có dao kề, An Phong đành phải nghe lời tiếp tục đi, vừa đi vừa nghĩ cách thoát thân, trực tiếp vào không gian sẽ lộ thân phận.

 

Tư thế cứng nhắc sẽ khiến người ta nghi ngờ, gã to lớn hạ giọng nói, "Khoác tay tôi."

 

An Phong đưa tay khoác lấy cánh tay gã to lớn, cơ bắp cứng ngắc sờ vào là thấy đầy sức mạnh, xem ra là một tên khó nhai, nghĩ ngợi một chút rồi lên tiếng làm nũng, "Anh yêu, chúng ta đi đâu đây?"

 

Tay gã to lớn đặt trên vai An Phong siết chặt hơn một chút, "Khách sạn S."

 

Ra đến đại lộ, An Phong tiện tay vẫy một chiếc taxi, đang định lên xe thì phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.

 

Gã to lớn quay đầu lại, lập tức hất tay An Phong đang khoác ra rồi chạy về phía bên kia đường.

 

Nguy hiểm đã qua, An Phong cũng mặc kệ chuyện gì xảy ra, kéo cửa taxi ngồi vào, "Phố thương mại XX."

 

Tài xế taxi không hỏi nhiều, đạp ga chở An Phong rời đi.

 

Xe đến phố thương mại XX, An Phong xuống xe đi thẳng lên tầng hai của trung tâm thương mại.

 

Từ nhà vệ sinh bước ra, An Phong đã biến thành một cô nàng hư hỏng tóc vàng mắt xanh với lớp trang điểm mắt khói quá đà.

 

Lòng vòng qua mấy khu phố đông đúc, xác định không có ai theo dõi mới trở về khách sạn, chuyện tối nay An Phong không tiếp tục quan tâm, vài ngày nữa cô sẽ rời đi, chuyện tò mò hại chết mèo thì cô không làm.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi