Chương 19: Nam sinh thanh xuân 101
Nuốt miếng bánh mì cuối cùng, Du Tri vứt vỏ bánh vào thùng rác bên cạnh. Cô ngước lên nhìn chằm chằm vào khuôn mặt của Trương Việt Hằng trên màn hình, xác nhận đủ kiểu: rất đẹp trai, nhưng tướng mạo người này cực kỳ mâu thuẫn và hỗn loạn, chắc là đã phẫu thuật thẩm mỹ.
Nhìn tổng thể vẫn có thể thấy, anh chàng này có câu chuyện đấy.
Xem xong cái đó, Du Tri nhìn sang cậu trai mà Tề Giai chỉ. Tướng mạo cũng rõ ràng như đường nét khuôn mặt, nhìn phát biết ngay là mặt mộc.
Người này từ nhỏ gia cảnh nghèo khó, cha mẹ ly hôn. Sau năm nay, vận mệnh của cậu ta thay đổi. Một mình gánh vác, đưa cả gia đình thoát nghèo, trở thành trụ cột, vận giàu sang đã hiện. Có vẻ cuộc thi này chính là cơ hội của cậu ta, khởi đầu cho sự thay đổi vận mệnh, từ đây thuận buồm xuôi gió, giàu sang cả đời.
Vương Phán Phán và Tề Giai đều hồi hộp chờ Du Tri lên tiếng. Dù sao Du Tri trong khoản xem tướng đàn ông thì đúng là huyền học!
Nếu Du Tri biết hai người này nghĩ gì trong đầu, chắc tức đến nỗi bật cười. Cô đâu phải chỉ biết xem tướng đàn ông! Trai gái già trẻ cô đều xem được! Cô chỉ vừa hay giúp họ xem tướng vài thằng đàn ông thôi mà!
Xem tướng một người là kỹ năng chủ động, không phải bị động.
Chứ không thì cô đi trên đường, qua lại bao nhiêu người, liếc qua một phát là thấy cả cuộc đời người ta. Nếu mỗi số phận dày như một cuốn sách, thì mắt cô mệt chết mất. Chắc sẽ mệt đến nỗi nhắm tịt mắt lại, từ chối nhìn ai.
Dưới ánh mắt lo lắng của hai người, Du Tri lên tiếng: “Phán Phán, cậu đổi người khác mà thích đi. Thằng này mặt mộc rất bình thường, sau này còn có nguy cơ sập nhà. Nếu cậu chỉ xem trọng năng lực chuyên môn của nó thì coi như tôi chưa nói gì.”
“Còn về phần Diêu Tư Thần mà Tề Giai thích.” Du Tri quay sang nói với Tề Giai: “Cậu cứ yên tâm mà hâm mộ. Thằng này khá sạch sẽ, thuần khiết. Có đứng đầu hay không thì tôi không biết. Cậu từ từ xem đi.”
Thực ra Du Tri biết Diêu Tư Thần có đứng đầu hay không, nhưng bây giờ nói ra thì khác gì tiết lộ trước. Cứ để Tề Giai nhìn Diêu Tư Thần từng bước tiến lên vậy.
Tề Giai nghe Du Tri nói thế, lòng nở hoa: “Ha ha ha ha. Em biết mà, anh trai nhà em là tuyệt nhất!”
Nhưng một nhà vui thì một nhà buồn, Vương Phán Phán sắp tự kỷ rồi, mắt vô hồn, như thể cô gái vừa nãy hớn hở gọi anh trai trước màn hình không phải là cô.
Dù mắt nhìn đàn ông của Du Tri trăm phát trăm trúng, nhưng trong lòng cô ấy thực sự nhất thời không chấp nhận nổi.
Trên màn hình, Trương Việt Hằng đang biểu diễn trên sân khấu công diễn, bên dưới khán giả có rất nhiều fan cầm bảng đèn ghi tên anh ta, hét vang tên anh ta.
Một khuôn mặt cún con hợp gu thẩm mỹ của các cô gái hiện đại như vậy mà lại là đi chỉnh sửa, chẳng thấy dấu vết công nghệ nào.
Sau này sẽ sập nhà à? Sập kiểu gì?
Du Tri lắc đầu, tỏ vẻ không rõ. Mặt anh ta đã phẫu thuật thẩm mỹ, tướng mạo hơi loạn. Quá chi tiết cụ thể thì không thấy rõ.
Vương Phán Phán lúc này hy vọng lần này Du Tri nhìn nhầm.
Dù sao Trương Việt Hằng trước màn hình thực sự là một chàng trai nắng. Ngày nào cũng cười, tích cực tiến thủ. Khi đồng đội bị loại, anh ta còn đến an ủi, đưa khăn giấy. Một chàng trai dịu dàng chu đáo biết bao!
*
Kể từ hôm đó thêm WeChat của Lâu Vân, hai người chỉ nói với nhau vài câu.
Lâu Vân: “Gần đây ra ngoài buổi tối có gặp Thanh Dao và con quỷ nam kia không?”
Du Tri: “Không. Nếu gặp thì tôi bảo anh.”
Rồi không có gì nữa.
Gần đây Du Tri làm vài nhiệm vụ cấp F gần trường, đều là nhiệm vụ dẫn hồn bình thường. Tuy thù lao không nhiều bằng nhiệm vụ cấp cao, nhưng tổng thể phải có người làm.
Du Tri đối với công việc bán thời gian ở âm phủ này thì làm rất cần cù, nghiêm túc trách nhiệm, chịu thương chịu khó, tận chức tận trách. Hy vọng âm phủ nhìn vào thái độ làm việc đoan chính của cô, cuối năm thưởng nhiều hơn một chút.
Trường học là nơi nhiều người trẻ, dương khí mạnh. Ngoại trừ hồn ma mới chết ở đây, các loại u hồn oán quỷ khác đều không thích đến.
Cho nên gần đây cô chưa gặp con quỷ nào từ cấp oán quỷ trở lên, chứ đừng nói đến Thanh Dao và con quỷ nam lạ mặt đó.
Tối hôm đó, Du Tri từ ngoài về ký túc. Trong phòng lại là cảnh tượng quen thuộc, ba cô gái ngồi trước bàn Tề Giai xem “Nam sinh thanh xuân 101”.
Tề Giai thấy Du Tri tỉnh, vội nói: “Du Tri, mau ra xem chung kết nè.” Khuôn mặt thanh tú đầy vui mừng và hồi hộp.
Cũng phải, Du Tri đã nói với cô ấy, Diêu Tư Thần mà cô ấy thích là một chàng trai tốt. Chung kết đến rồi, Tề Giai chắc chắn rất mong chờ thứ hạng của Diêu Tư Thần.
Vương Phán Phán bên cạnh nhìn màn hình không nói gì, mặt nghiêm trọng, không cười nổi. Dù Du Tri đã nói với cô ấy xu hướng phát triển của Trương Việt Hằng, nhưng cô ấy vẫn không nhịn được mà chú ý đến anh ta, lo lắng cho anh ta. Nói trắng ra là vẫn còn hy vọng may mắn.
Du Tri kéo ghế của mình đến ngồi sau lưng họ, cùng xem chương trình.
Màn hình đang chiếu cảnh tất cả thí sinh nhảy bài hát chủ đề mở đầu. Chàng trai có số phiếu cao nhất kỳ trước đứng ở vị trí C.
Kết thúc mở màn, fan dưới khán đài đều hét vang tên anh trai mình, náo nhiệt vô cùng.
Đèn nhảy sáng lên, cố vấn từ phía sau bước ra, nói về quy tắc thành đoàn trong đêm chung kết hôm nay.
Nói xong, màn hình chiếu video đời thường gần đây của các học viên.
Du Tri nhìn những chàng trai trong video, mắt đã quét chính xác 10 người sẽ thành đoàn hôm nay. Nhưng quy định chương trình, số lượng thành đoàn thực tế chỉ có 9 người.
Tại sao vậy?
Du Tri nhìn kỹ khuôn mặt của thí sinh thành đoàn thứ mười, ồ, thì ra là nguyên nhân này.
Thời gian trôi nhanh, chương trình diễn ra bình thường. Biểu cảm của Tề Giai và Vương Phán Phán thay đổi sinh động theo từng kết quả bỏ phiếu trong chương trình.
Trần Vi bên cạnh rất bình thản, vì cô ấy chỉ tò mò ai sẽ thành đoàn ra mắt. Cô ấy không phải fan cố định của ai, cô ấy là fan của chương trình.
Du Tri giống Trần Vi, bình thản lạ thường, dù sao với góc nhìn của Thượng đế, cô đã biết rõ kết quả cuối cùng, mất đi cảm giác mong đợi. Đồng thời cô hát lệch tông, chỉ thấy tiết mục của mỗi nhóm đều hay, đều đẹp trai, đều ngầu.
Cuối cùng, đến khoảnh khắc được mong đợi nhất, đó là sau khi tất cả các tiết mục kết thúc, kênh bỏ phiếu cũng đóng lại, công bố thứ hạng cuối cùng.
Tất cả thí sinh đứng ngay ngắn trên sân khấu, còn đối diện sân khấu là 9 chiếc ghế sáng lấp lánh. Đó là vị trí dành riêng cho người thành đoàn, trên ghế đánh số từ 1 đến 9.
Giữa sân khấu và ghế là một con đường ánh sao lấp lánh không ngừng, cũng là con đường dẫn đến cuộc đời khác nhau của thí sinh thành đoàn. Cuối con đường tốt hay xấu, tùy vào sự phát triển của mỗi người.
Người dẫn chương trình cũng là cố vấn.
Cố vấn: “Lúc này danh sách thành đoàn đã nằm trong tay tôi. Tiếp theo tôi sẽ bắt đầu công bố từ hạng 8. Thí sinh ở vị trí thứ 9 trong nhóm debut sẽ được công bố cuối cùng.”
Bên dưới vang lên tiếng huyên náo của các fan.
Các thí sinh trên sân khấu đều hồi hộp và mong đợi.
Vương Phán Phán và Tề Giai nắm chặt tay, nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính.
