Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cái Gì!!! Chị Gái Xinh Đẹp Kia Biết Bắt Quỷ?! > Chương 3

Chương 3

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 3: Bà nội mất tích

 

Tiết toán cao cấp, vừa điểm danh xong, cô giáo mở sách chuẩn bị giảng. Đám sinh viên ngồi dưới im phăng phắc, đùa à, tiết của bà lão già này ai dám nói chuyện?

 

Du Tri mở sách ra, chợt nhớ sáng nay bà nội chưa trả lời tin nhắn WeChat của mình. Cô lấy điện thoại, mở WeChat ra, bà nội vẫn chưa hồi âm.

 

Vốn dĩ luôn bình tĩnh, Du Tri thoáng thấy lo.

 

Lướt lịch sử chat, toàn bộ là tin nhắn của Du Tri.

 

“Bà ơi, nghỉ lễ Quốc khánh 7 ngày, cháu sẽ về sớm.”

 

“Bà ơi, hôm nay cháu ăn nhiều món ngon lắm.”

 

“Hôm nay bà làm gì thế?”

 

Từ ngày Du Tri lên đại học, để có thể video call với cháu, bà đã đặc biệt đổi sang điện thoại thông minh. Bà biết viết chữ, điện thoại cài chế độ viết tay. Mỗi tin Du Tri gửi, bà đều trả lời.

 

Du Tri mở vòng bạn bè của bà, theo thói quen lướt web của bà, ngày nào cũng đăng một bài chia sẻ bánh bao bánh mì hôm nay, kèm câu “Hôm nay lại là một ngày tràn đầy năng lượng nha~”.

 

Thế mà hôm nay bà không đăng vòng bạn bè.

 

Không ổn!

 

Bà nội không gặp chuyện gì chứ?

 

Ý nghĩ đó lóe lên trong đầu Du Tri, tim cô đập nhanh, mày nhíu chặt, không tài nào nghe giảng nổi.

 

Ngày mai là nghỉ lễ Quốc khánh, học xong tiết toán cao cấp này sẽ về quê xem sao.

 

Nghĩ vậy, Du Tri lập tức đặt vé tàu cao tốc về quê chiều nay, từ thành phố Trường Minh về thị trấn Nghi Đô quê cô, đi tàu cao tốc cộng xe buýt huyện, tổng cộng 4 tiếng.

 

Đặt vé xong, Du Tri gọi voice call, video call cho bà, đều không ai bắt máy.

 

Không thể chờ được nữa, chuyến về quê, không thể trì hoãn.

 

“Thưa cô, em xin phép nghỉ, em đến tháng, đau bụng quá, phải lên phòng y tế mua thuốc.” Du Tri bất ngờ giơ tay đứng dậy, mặt nhăn nhó như đau đớn, nói với cô giáo Vương đang cầm bình giữ nhiệt uống nước.

 

Tiết toán cao cấp học ở giảng đường lớn, cùng lúc có 2 lớp. Lúc này, cả 2 lớp đều đồng loạt nhìn về Du Tri.

 

Cô Vương đặt bình giữ nhiệt xuống, liếc nhìn, là gương mặt quen thuộc Du Tri vẫn chăm chỉ nghe giảng, cũng không hỏi nhiều, chỉ nói: “Đau bụng thì đi đi. Nhớ giữ ấm đấy.”

 

Du Tri mừng thầm, vội đáp: “Cảm ơn cô, cảm ơn cô.”

 

Nói xong, chào tạm biệt bạn cùng phòng, cầm sách chạy như bay ra khỏi lớp.

 

Cả 2 lớp: Chẳng phải đau bụng sao? Chạy nhanh thế thì hết đau rồi à?

 

Chiều hôm đó, thị trấn Nghi Đô.

 

Sau 4 tiếng dài đằng đẵng, Du Tri phong trần mệt mỏi kéo chiếc vali đầy bụi đứng trước cửa nhà.

 

Nhà Du Tri nằm ở đầu hẻm trong thị trấn, cả tòa nhà là của nhà cô. Tầng một là tiệm bánh bao bà nội mở.

 

Lúc này, tiệm bánh bao với tấm biển “Tiểu Lan Bao” đang đóng cửa im ỉm.

 

“Du Tri về đấy à, sao hôm nay bà cháu không mở tiệm thế?” Dì Lưu hàng xóm ngồi trước cửa cắn hạt dưa, thấy Du Tri kéo vali.

 

Du Tri lấy chìa khóa, vừa mở cửa vừa hỏi: “Dì Lưu ơi, hôm qua bà cháu có ở nhà không ạ?”

 

Dì Lưu đáp: “Có chứ. Hôm qua dì còn mua bánh bao ở tiệm bà cháu ăn đấy.”

 

Nghe dì Lưu nói xong, Du Tri càng thấy kỳ lạ.

 

Hôm nay bà đi đâu rồi?

 

Mở cửa phòng, trước mắt là tiệm bánh bao sạch sẽ tinh tươm.

 

Bột mì, dụng cụ làm bánh bao, xửng hấp đều để đúng chỗ, có thể thấy đã được chủ nhân sắp xếp gọn gàng.

 

“Bà ơi, bà ơi.” Du Tri vừa gọi vừa đi vào nhà.

 

Tầng một tuy là tiệm bánh bao, nhưng phòng trong là nơi bà nội ở, già rồi, leo cầu thang bất tiện, nên bà ở phòng trong tiệm.

 

Phòng ngủ, phòng khách, phòng ăn của bà đều ở tầng một.

 

Du Tri lướt qua từng phòng, giống như cảm nhận lúc đứng trước cửa nhà, trong nhà không có người sống.

 

May mà cũng không có người chết.

 

“Đoàn Tử, Chiêu Tài.” Du Tri đứng dưới gốc nho trong sân gọi.

 

Ơ?

 

Bình thường gọi một tiếng là ra ngay, sao hôm nay hai đứa nhỏ không thấy đâu?

 

Khế ước cũng không đứt mà.

 

Du Tri lại dùng khế ước triệu hồi, vẫn không thấy hai đứa nhỏ ngày thường hay cười đùa đâu.

 

Phía bên kia khế ước như bị một lực cản nào đó chặn lại.

 

Du Tri đưa một tay lên trán, tiến vào trạng thái nhìn khí.

 

Ái chà, có hai lá bùa ẩn hình dán trên tường sân sau.

 

Du Tri đưa tay phải về phía lá bùa trên tường, bùa ẩn hình hiện ra, bị cô nắm gọn trong lòng bàn tay.

 

Đây là hai lá bùa trừ tà, định vị hồn ma, khiến chúng tan biến trong vòng 24 giờ. Hồn ma yếu có thể mất ngay lập tức, nhưng dù hồn ma mạnh đến đâu mà bị bùa này định vị, cũng sẽ tan biến trong 24 giờ, hồn bay phách tán, không còn cơ hội đầu thai.

 

Thật là bùa chú độc ác!

 

Du Tri nắm chặt tay, lá bùa lập tức hóa thành tro, rơi xuống đất, theo gió bay đi.

 

“Hu... hu hu, chị... Bưởi... ơi... cuối... cùng... chị... cũng... về... rồi, hu hu hu.”

 

Bùa chú bị hủy, hai đứa nhỏ cuối cùng cũng hiện hình.

 

Chỉ thấy giữa sân bay tới hai con ma nhỏ, một bé gái 6 tuổi, một bé trai 10 tuổi.

 

Hai đứa nhỏ bị bùa trừ tà ẩn hình định vị, lúc này hồn phách đã rã rời, gió nhẹ thổi qua, như thể giây tiếp theo sẽ hồn bay phách tán.

 

Hai đứa này là cô hồn dã quỷ Du Tri gặp lúc 2 tuổi, bé gái tên Đoàn Tử, bé trai tên Chiêu Tài, Du Tri đặt tên.

 

Đoàn Tử không muốn đầu thai, muốn tìm mẹ của mình.

 

Chiêu Tài không nỡ người bà đã nuôi nấng mình lớn, muốn ở bên bà trong những ngày cuối đời.

 

Cả hai là người bạn đầu tiên của Du Tri lúc 2 tuổi, bà nội liền cho hai đứa nhỏ lập khế ước với Du Tri, ở bên cạnh Du Tri lớn lên.

 

Du Tri lên đại học không mang theo hai đứa nhỏ, một là vì trường đông người, dương khí quá nặng, không có lợi cho việc tu luyện của chúng, hai là để chúng ở nhà bầu bạn với bà, bảo vệ bà.

 

“Đã xảy ra chuyện gì?” Du Tri vẽ bùa ngưng tụ hồn phách cho hai đứa nhỏ, vừa hỏi.

 

Chiêu Tài cảm thấy có sức nói, vội đáp: “Bà... bị... 3... người... đàn ông... rất lợi hại... bắt mất. Tụi con... đánh không lại.”

 

Đoàn Tử cũng nói tiếp: “Bọn họ là người xấu. Anh Chiêu Tài vì bảo vệ con và bà, suýt bị đánh chết. Cuối cùng là bà cứu tụi con.”

 

Chuyện Du Tri lo lắng cuối cùng đã xảy ra, bà nội vẫn gặp chuyện.

 

Đứa chết tiệt nào dám bắt bà của cô?

 

Nhìn là biết ngay do người trong huyền môn làm, Du Tri chưa từng giao thiệp với người trong huyền môn, giờ thì để cô gặp gỡ những người trong huyền môn này xem.

 

Đoàn Tử và Chiêu Tài đứng bên cạnh Du Tri bỗng cảm thấy một cơn lạnh thấu hồn phách.

 

Chị Bưởi nổi giận rồi.

 

Du Tri: “Chiêu Tài, con kể rõ chuyện đã xảy ra đi.”

 

Chiêu Tài đứng tại chỗ, chậm rãi kể.

 

Hai giờ sáng, tiệm bánh bao Tiểu Lan Bao.

 

Bà nội nằm trong phòng ngủ đã ngủ say. Đoàn Tử và Chiêu Tài treo mình trên giàn nho ngoài sân, tám chuyện về mấy chuyện linh tinh trên phố gần đây.

 

Đêm khuya tĩnh mịch, gió nhẹ thổi, trăng cao treo trên bầu trời, thời gian thật đẹp.

 

Bỗng nhiên, một trận gió lớn lạ thường ập đến, thổi giàn nho suýt gãy. Không khí như ngưng đọng. Đoàn Tử và Chiêu Tài chợt ngừng nói, cảm thấy hồn phách bị đè nén.

 

Bà nội vốn đã ngủ say bỗng mở mắt, ngồi dậy trên giường.

 

“Đúng là làm mất mặt huyền môn, có huyền thuật không xài, lại đi mở tiệm bánh bao à?” Một giọng cười chế nhạo từ xa vọng tới.

 

Đoàn Tử và Chiêu Tài vội từ giàn nho bay xuống, đứng chắn trước giường bà.

 

Bà nội xuống giường, giọng nói nghiêm nghị và vang dội, hoàn toàn khác với vẻ hiền từ hòa khí ngày thường: “Kẻ nào đến đây?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích