Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cái Gì!!! Chị Gái Xinh Đẹp Kia Biết Bắt Quỷ?! > Chương 54

Chương 54

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 54: Đấu pháp giành hạng nhất

 

Ánh sáng công đức kéo dài mấy phút mới tắt. Du Tri khẽ cười, còn hơi tiếc nuối, quay sang nói với Lâu Vân: “Đi thôi, về khách sạn. Tối nay cảm ơn cậu.”

 

Lâu Vân gật đầu, không nói gì, lặng lẽ đi theo sau Du Tri về khách sạn.

 

Khi hai người về đến khách sạn, đã là một giờ sáng. Du Tri ngáp một cái chào tạm biệt Lâu Vân, về phòng đánh một giấc, ngủ thẳng tới sáng, không mơ mộng gì.

 

Trong khi đó, tại biệt thự nhà họ Ngôn ở đầu kinh đô, đèn đuốc sáng trưng.

 

“Quản gia Ngô, xác nhận rồi, Vương Tiết đã chết.” Đầu dây bên kia là thuộc hạ báo cáo kết quả đêm nay.

 

Quản gia Ngô cúp máy, sắc mặt u ám, thần sắc mệt mỏi. Ông ta nhìn về phía phòng lão gia nhà họ Ngôn, khẽ thở dài, ngày mai biết ăn nói thế nào với lão gia đây.

 

Vương Tiết là một trong những sát thủ quan trọng nhất của lão gia. Lão gia thu nhận Vương Tiết, che chở cho hắn, còn Vương Tiết thì làm việc cho lão gia. Bao năm qua, Vương Tiết ra nhiệm vụ chưa từng thất bại, vậy mà hôm nay lại chết dưới tay một cô gái trẻ.

 

Quản gia Ngô bấm bấm điện thoại, lông mày nhíu chặt, lê bước chân nặng nề về phòng.

 

“Nhiệm vụ thất bại, Vương Tiết mất rồi.”

 

Ngôn Đình Sinh, đang sốt ruột thức đợi tin, đi đi lại lại trong phòng khách. Nhìn thấy tin nhắn của quản gia Ngô, ông ta ngồi phịch xuống ghế sofa, thần sắc hoảng hốt.

 

Vương Tiết bị Du Tri giết? Sao có thể?

 

Ngôn Đình Sinh cười khổ mấy tiếng. Rốt cuộc Du Tri là thần thánh phương nào?

 

Lão gia chắc chắn sẽ không ra tay giúp ông ta nữa. Lẽ nào thật sự không có cách nào đối phó với con nhỏ đó sao?

 

Ngôn Đình Sinh ngã vật ra ghế sofa, nhìn lên trần nhà, trên mặt chỉ còn sự mệt mỏi vô tận.

 

*

 

Ngày hôm sau, Du Tri ngủ ngon giấc, dậy sớm. Hôm nay thi đấu, chỉ cần thắng Kỷ Chu là cô sẽ trở thành quán quân đấu pháp của đại hội huyền môn lần này!

 

Nghĩ đến đây, lòng Du Tri trào dâng niềm mong đợi, tràn đầy ý chí chiến đấu. Hôm nay quả là một ngày tràn đầy năng lượng.

 

Triệu Hân từ sáng sớm đã đến phòng Du Tri, xác nhận đủ kiểu rằng vết thương của cô đã lành hẳn, rồi vui vẻ kéo cô cùng đến địa điểm thi đấu.

 

Hai người đến nơi, bị đám đông khán giả bên ngoài làm cho choáng váng.

 

Chỉ sau một đêm, bỗng nhiên có thêm rất nhiều fan của Du Tri. Họ giơ bảng cổ vũ, trên đó viết bốn chữ to “Du Tri tất thắng”.

 

Du Tri nhìn một nữ fan đang giơ bảng, nếu cô nhớ không nhầm thì cô nàng này mấy hôm trước còn hét “Lâu Vân Lâu Vân, vạn dặm thanh vân”...

 

Thì ra fan đổi chủ cũng chỉ mất vài ngày, xem ra sức hút của cô quả thật vô hạn!

 

Du Tri vui vẻ vẫy tay chào các fan đáng yêu của mình.

 

Các fan nhận được “tín hiệu” từ Du Tri, đồng loạt giơ cao bảng cổ vũ, reo hò nhiệt tình.

 

Fan Du Tri: Chị Du Tri vừa đẹp vừa ngầu, lại còn chiều fan, khó mà không yêu được!

 

Hôm nay, trận đấu đầu tiên bắt đầu: Lâu Vân vs Kỷ Chu.

 

Lúc này, hai người đã đứng sẵn trên võ đài.

 

Vết thương hôm qua của Lâu Vân đã lành. Tối qua, sau khi tách khỏi Du Tri, anh về phòng uống thuốc trị thương, ngồi thiền trên giường suốt đêm. Anh có thể thua Du Tri, nhưng không thể thua bất kỳ ai khác.

 

Kỷ Chu vẫn giữ dáng vẻ lêu lổng như thường, hôm nay tóc còn chẳng thèm chải, mái tóc rối bù bay tán loạn trên trán, bên dưới là đôi mắt cười cong cong.

 

Kỷ Chu cảm nhận khí tức của Lâu Vân. Tên này giống hệt Du Tri, vết thương nặng như vậy một đêm là khỏi. Chẹp, hai kẻ quái thai.

 

Trận đấu bắt đầu.

 

Lần này, Kỷ Chu không so đấu tu vi với Lâu Vân như khi đấu với Tống Hồi. Rõ ràng tu vi của Lâu Vân vững chắc hơn hắn nhiều, hắn đâu có ngu.

 

Tuy nhiên, hắn phát hiện ra rằng, dù hắn có ném bùa chú gì vào Lâu Vân, triệu hồi trận pháp nào, đều bị Lâu Vân hóa giải hết.

 

Thậm chí hắn đã dùng đủ mọi loại thuật pháp, vẫn không làm gì được Lâu Vân.

 

Khi Kỷ Chu bị Lâu Vân dùng một lá bùa đánh văng xuống đài, trong đầu hắn lóe lên một ý nghĩ: Trên đời này có một kẻ dị hợm là Du Tri đã đủ rồi, sao còn thêm cả Lâu Vân?

 

Nghĩ lại hắn, Kỷ Chu, từ nhỏ thông minh tuyệt đỉnh, chiến thắng mọi đối thủ, không ngờ đến cái đại hội huyền môn này lại gặp hai tên “biến thái”!

 

Sư phụ ơi, đồ nhi đúng là quá kém.

 

Kỷ Chu bước xuống đài, đến khu vực chờ, uống một viên đan dược, nghỉ ngơi một chút. Trận tiếp theo, cũng là trận cuối cùng của cuộc thi đấu pháp, hắn sẽ đối đầu với Du Tri.

 

Lâu Vân thắng Kỷ Chu, chậm rãi bước xuống đài, đi đến khu vực khán đài của nhà họ Lâu.

 

Nếu không có gì bất ngờ, anh sẽ là người thứ hai của cuộc thi đấu pháp lần này.

 

Du Tri, trong đầu Lâu Vân lướt qua tên cô. Hạng nhất chính là cô rồi. Trận cuối sắp tới, Kỷ Chu không thắng nổi cô đâu.

 

Khóe miệng Lâu Vân bất giác khẽ nhếch lên một nụ cười. Giải nhất vẽ bùa, giải nhất đấu pháp, đều bị Du Tri giành hết.

 

Lâu Chiếu vô tình quay đầu, vừa lúc thấy Lâu Vân đang ngẩn người, khóe miệng hơi cười. Lâu Chiếu như phát hiện ra châu lục mới, trong lòng kinh ngạc vô cùng! Thằng em họ mặt băng mà cũng biết cười sao?

 

Thằng em đúng là bị Du Tri đánh cho ngốc rồi, giành hạng nhì mà vẫn cười?

 

Lâu Chiếu kéo tay Lâu Tĩnh, nháy mắt ra hiệu bảo cô nhìn em trai mình. Lâu Tĩnh ngơ ngác nhìn Lâu Vân, em trai cô mặt vô cảm ngẩn người mà, có vấn đề gì sao?

 

Lâu Chiếu lại nhìn Lâu Vân, nụ cười nơi khóe miệng anh đã biến mất.

 

Ừm? Chẳng lẽ hắn nhìn nhầm?

 

Lúc này, trận đấu giữa Du Tri và Kỷ Chu bắt đầu.

 

Kỷ Chu nheo mắt cười với Du Tri: “Chị Du, lát nữa ra tay nhẹ nhàng chút nha.”

 

Du Tri đáp: “Yên tâm, chị sẽ nhẹ nhàng.”

 

Vừa dứt lời, Du Tri ném về phía Kỷ Chu một lá bùa dẫn lôi.

 

Kỷ Chu thấy vậy, cuống cuồng ném bùa phòng ngự để chống đỡ. Đây là sự nhẹ nhàng của chị Du sao?

 

Hai người trên đài qua lại, ném bùa, so trận pháp.

 

Du Tri vốn định kết thúc nhanh, nhưng đánh một hồi, cô phát hiện cách vẽ bùa của Kỷ Chu có chút giống mình, chính xác hơn là giống phong cách của nhà họ Du.

 

Tại sao lại thế?

 

Du Tri cố tình đánh thêm một lúc, hoàn toàn xác nhận: Kỷ Chu, dù là vẽ bùa, hay trận pháp huyền thuật, đều giống phong cách nhà họ Du, thậm chí có vài thuật pháp giống hệt.

 

Sự tương đồng này chỉ có người nhà họ Du như cô mới cảm nhận được. Kỷ Chu là ai? Có quan hệ gì với nhà họ Du?

 

Nghĩ đến đây, Du Tri không lãng phí thời gian nữa, vẽ ra ba lá Vô Địch Siêu Lốc Xoáy, cuốn Kỷ Chu bay khỏi võ đài.

 

Cơn lốc biến mất, chỉ còn lại Kỷ Chu đang cố gắng giữ thăng bằng, không đến nỗi ngồi bệt xuống đất thảm hại như Mạc Bắc.

 

Kỷ Chu nhả mảnh bùa vụn trong miệng ra, mặt vô cảm. Khoảng cách thực lực giữa hắn và chị Du quá lớn, chán nản.

 

Khi trận đấu của hai người kết thúc, loa phát thanh vang lên: “Chúc mừng Du Tri giành được hạng nhất cuộc thi đấu pháp của đại hội huyền môn lần này!”

 

Khán giả bên ngoài đồng loạt đứng dậy vỗ tay chúc mừng Du Tri. Fan của Du Tri cổ họng sắp khàn đến nơi: Chị Du vừa đẹp vừa ngầu, yêu quá yêu quá.

 

Du Tri bước xuống võ đài, vội lấy điện thoại ra, gọi cho bà nội kể về phát hiện mới hôm nay.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích