Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cái Gì!!! Chị Gái Xinh Đẹp Kia Biết Bắt Quỷ?! > Chương 66

Chương 66

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 65: Cố Vấn Hiệp Hội

 

Giải quyết xong tên phù thủy, Lâu Chiếu dẫn mọi người vào biệt thự để làm nốt công đoạn cuối.

 

Cả nhóm ra sân sau, Lâu Chiếu thắp một lá bùa chiếu sáng, cái sân tối tăm âm u bỗng sáng bừng lên.

 

Từ xa đã thấy một cái hố lớn, Lâu Chiếu bước nhanh tới, thò đầu nhìn xuống hố, chưa đầy một giây đã tái mặt rụt đầu lại.

 

“Lâu Vân, cậu ra xem cái hố đó đi, có bảo bối đấy.” Lâu Chiếu chỉ tay xuống hố, cố tình nói với Lâu Vân.

 

Lâu Vân liếc xéo hắn, chẳng thèm đáp lại.

 

Kỷ Chu bị Lâu Chiếu khơi dậy tò mò, bước tới nhìn vào hố.

 

Đó là một cái hố sâu chừng 5 mét, rộng 10 mét, bên trong chi chít rắn quấn vào nhau, đủ loại rắn độc quen lạ, góc hố còn có trứng rắn trắng đường kính khoảng 2 phân. Mấy con rắn thì ngủ, thì bò lê la.

 

Kỷ Chu ném mấy lá bùa dẫn hỏa xuống hố, bùa rơi xuống liền bắt lửa, thiêu cháy lũ rắn khiến chúng giật mình tỉnh dậy, bò loạn xạ trong hố để tránh lửa.

 

Lúc này hố đã ngập lửa, lũ rắn độc không thoát được đành chết cháy, trứng rắn cũng bị thiêu rụi.

 

“Chà chà.” Lâu Chiếu đứng bên xem Kỷ Chu hành động. Thằng nhóc này lai lịch bất minh, nhưng khá gan dạ, làm việc dứt khoát gọn gàng, ngày thường cũng ít nói, ngoài thân với Du Tri ra thì chỉ chơi với Tống Hồi.

 

“Á——!” Một tiếng thét vang lên.

 

Mọi người ngoảnh lại, thấy Lâu Tĩnh bụm miệng ngồi xổm, tay chỉ về phía sau mấy cái vại nước.

 

Ngôn Uyển trốn sau anh trai, không dám lại gần, nhưng mắt vẫn tò mò liếc sang.

 

Lâu Chiếu và Lâu Vân lại gần mấy cái vại. Trong vại chứa đầy chất lỏng đen như dầu, trên mỗi vại nổi lên xác trẻ sơ sinh ngâm nát. Chẳng trách Lâu Tĩnh bị dọa thét lên, đúng là ghê rợn, chất lỏng đó chắc là dầu xác rồi.

 

Lâu Vân mặt tối sầm, bày mấy trận dẫn hỏa đặt dưới vại, quyết thiêu rụi đám vại này, lửa có thể đốt sạch mọi thứ ô uế.

 

Mọi người đi một vòng, ngoài rắn và dầu xác, còn tìm thấy tổ bọ cạp, rết, quái trùng, chi chít, cảnh tượng y hệt nhau đến ghê tởm.

 

Du Tri cứ bám sau Lâu Vân, không tham gia mấy việc tiêu hủy này, giao hết cho đám đàn ông trong đội.

 

Mấy cảnh ghê tởm này, cô đúng là không chịu nổi, nhìn cái ổ trứng trắng xóa của lũ quái trùng rộng cả mấy chục mét vuông, chỉ liếc qua đã nổi da gà.

 

Mọi người kiểm tra kỹ lưỡng, không thiếu sót gì, cùng nhau ra khỏi biệt thự, trước khi đi ném vài lá bùa tịnh hóa, thanh tẩy chút uế khí cuối cùng của căn nhà.

 

Chờ họ làm xong hết, về đến khách sạn đã hơn ba giờ sáng.

 

Sáng hôm sau, 9 giờ, đồn công an.

 

“Cảm ơn các bạn đã hết lòng giúp đỡ, các bạn đúng là trẻ tài cao. Vất vả cho mọi người quá.” Cục trưởng Lương và Hầu đội vây quanh Du Tri, Lâu Chiếu mà khen không ngớt lời.

 

“Tối qua chúng tôi đột kích nhà máy trà Tâm Tâm, bắt được Lý Nhất Thần. Hắn còn đang thắc mắc sao chúng tôi tìm ra hắn. Ha ha ha...” Hầu đội nhớ lại chiến tích tối qua, cười sảng khoái.

 

Đây là ngày vui nhất trong tháng của anh, giải quyết xong một đại sự, đồng đội được cứu, ổ ma túy bị triệt, bắt được đại ca, cục đá đè trong lòng bấy lâu cuối cùng cũng buông xuống.

 

Anh nhìn đám thanh niên trước mặt, lòng vô cùng biết ơn, đúng là sông dài sóng sau đè sóng trước, hậu sinh khả úy!

 

Đặc biệt là cô bé tên Du Tri này, không kiêu không nóng, lại có thực lực, không biết có bạn trai chưa, không biết thằng con trai ảnh có cơ hội không...

 

Thôi, thằng nhóc đó không xứng.

 

Lâu Chiếu và mọi người nói chuyện với Cục trưởng Lương và Hầu đội ở đồn một lát, rồi chào tạm biệt.

 

Việc ở biên giới Vân Côn đã xong, phần còn lại giao cho cảnh sát xử lý. Cục trưởng Lương và Hầu đội lưu luyến tiễn mọi người.

 

Trước khi đi, mọi người đều để lại phương thức liên lạc, còn tặng họ vài lá bùa bình an, bùa trừ tà. Họ là những trụ cột phía sau biên giới Vân Côn, họ bình an thì biên giới mới yên ổn.

 

Du Tri vừa lên máy bay đã ngủ gục. Tỉnh dậy, thấy trên người khoác một cái chăn mỏng.

 

Cô quay sang nhìn Lâu Vân ngủ ghế bên. Lâu Vân lúc ngủ mất đi vẻ thanh lãnh và khoảng cách ngày thường, mái tóc mái rủ trước trán, nhắm mắt ngoan ngoãn, thỉnh thoảng mím môi, dễ thương ghê.

 

Quan trọng là con trai mà lông mi lại dài thế này, không thể hiểu nổi.

 

Du Tri lén lấy điện thoại, chụp một tấm ảnh Lâu Vân ngủ, chuyện này trời biết đất biết mình biết.

 

Làm xong mọi chuyện, Du Tri lại cắm đầu ngủ tiếp...

 

Sau 4 tiếng bay, máy bay cuối cùng cũng đến Đế Đô, mọi người chia tay nhau ở sân bay, trải qua chuyến đi Vân Côn này, ai nấy đều có nhận thức mới về nhau.

 

Du Tri về khách sạn bà nội ở, báo cáo với bà những phát hiện và trải nghiệm trong chuyến đi.

 

Chuyến Vân Côn, cô đã thêm wechat của Kỷ Chu, tiếp xúc sơ qua với anh ta.

 

Hiện tại mà nói, Kỷ Chu không phải người xấu, mà còn có lòng bảo vệ cô kỳ lạ, không phải kiểu nam nữ, mà giống tình thân hơn, miệng gọi chị em như chị ruột, không lẽ anh ta thực sự là con trai của bố cô?

 

Du Tri ngừng suy nghĩ lung tung, lần này về Đế Đô, phải cùng bà nội tra rõ người đàn ông giống hệt bố cô.

 

Hiệp hội Huyền môn chính thức đã sớm biết Du Tri, Lâu Chiếu và mọi người hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được cảnh sát Vân Côn đánh giá cao.

 

Hiệp hội không keo kiệt, chuyển cho mỗi người 60 triệu tệ vào tài khoản, còn thanh toán theo giá thị trường cho “Hồi sinh đan” và “Nhục cốt sinh cơ hoàn” mà Du Tri tự bỏ tiền túi.

 

Du Tri ngồi trên ghế sofa trong khách sạn, đếm số số 0 trong số dư thẻ, lòng nở hoa ngọt lịm.

 

Toàn là tiền, toàn là cảm giác an toàn, vui quá, cảm giác này ai hiểu nổi!

 

Đúng lúc này, wechat báo có tin nhắn mới.

 

Vương Tùng: [Du Tri, báo cho em một tin vui! [mặt cười]]

 

Du Tri: [Anh nói đi ạ.]

 

Vương Tùng: [Hiệp hội quyết định mời em gia nhập hiệp hội chính thức! Có vui không!]

 

Du Tri cứ tưởng tin vui gì, tưởng sắp được thêm tiền.

 

Du Tri: [Vào hiệp hội làm gì ạ?]

 

Vương Tùng: [Hiệp hội chính thức đó, bát sắt đó! Biên chế huyền môn! Lương cao, bảo hiểm đầy đủ, làm ăn tốt sau còn có cổ tức, còn được chia nhà.]

 

Vương Tùng: [Người khác phải thi, em không cần. Với thành tích của em ở đại hội huyền môn và biểu hiện ở biên giới Vân Côn, hiệp hội quyết định đặc cách tuyển em.]

 

Du Tri tỉnh táo suy nghĩ, hiệp hội chỉ có phúc lợi, không có nghĩa vụ à?

 

Du Tri: [Vậy em phải làm gì ạ?]

 

Vương Tùng: [Cấp trên có nhiệm vụ, gọi là đến thôi.]

 

...

 

Được lắm, gọi là đến? Không, cô thích tự do.

 

Du Tri: [Cảm ơn ý tốt của hiệp hội, em rất vui, nhưng thôi ạ.]

 

Vương Tùng nhìn dòng chữ từ chối của Du Tri, lòng thắc mắc, thời nay còn người không thích bát sắt à?

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích