Chương 69: Tham dự tiệc
Lâu Vân dẫn Du Tri bước lên, chào hỏi các trưởng bối. Sau đó, anh giới thiệu Du Tri đứng bên cạnh với họ.
Lão gia tử nhà họ Lâu nhìn cháu trai, lại nhìn Du Tri, gương mặt đầy vẻ từ ái, lên tiếng: “Nghe nói Du tiểu thư đoạt giải nhất đại hội huyền môn năm nay, hôm nay gặp mặt, quả nhiên hậu sinh khả úy.”
Lão gia tử nhà họ Ngôn cười tiếp lời: “Người trẻ bây giờ, đứa nào cũng xuất sắc hơn đứa nào.”
Vừa nói, ánh mắt ông không ngừng đánh giá Du Tri. Cháu trai ông là Ngôn Húc thua dưới tay cô quả thực không oan.
Cô gái này khí độ bất phàm, toàn thân linh khí thuần hậu, ngay cả ông cũng không nhìn thấu tu vi của cô. Trước mặt những người già như họ, cô không kiêu không nịnh, lễ nghi đúng mực, không biết còn tưởng cô là tiểu thư xuất thân từ thế gia đại tộc nào.
“Phải đấy, bây giờ là thiên hạ của người trẻ rồi. Chúng ta đều già cả rồi.” Lão gia tử nhà họ Tống phụ họa theo.
Thì ra chính cô gái nhỏ này đã đánh bại đứa cháu ngoan Tống Hân của ông khỏi top mười ở đại hội huyền môn. Ông nhìn kỹ gương mặt Du Tri, gương mặt cùng khí độ này khiến ông chợt nhớ đến người của nhà đó.
Lão gia tử nhà họ Tống không khỏi tiếp lời: “Mạo muội hỏi một câu, không biết Du tiểu thư là người ở đâu?”
“Cháu là người Nghi Đô ạ.” Du Tri ngoan ngoãn đáp.
“Nghi Đô quả là một nơi chung linh dục tú.” Lão gia tử nhà họ Tống mỉm cười.
Lão gia tử nhà họ Lâu liếc hai ông già nhà họ Tống và nhà họ Ngôn. Hai lão già này đang dò hỏi hộ khẩu của cháu dâu tương lai của ông đấy à?
Ông phẩy tay, nói với Lâu Vân: “Vân nhi, dẫn Du tiểu thư đi chơi đi, dạo quanh một lát. Ta với các ông Tống, ông Ngôn còn phải nói chuyện thêm.”
Lâu Vân gật đầu, cùng Du Tri lễ phép chào tạm biệt lão gia tử nhà họ Tống và nhà họ Ngôn.
Lão gia tử nhà họ Tống cũng phẩy tay, ra hiệu bọn họ đi chơi đi. Lão già họ Lâu vẫn như mọi khi, che chở con cháu, ông mới hỏi cô gái ấy một câu đã không cho hỏi nữa rồi.
Trong đại sảnh, những cô gái tan nát cõi lòng trơ mắt nhìn Lâu Vân dẫn bạn nữ bên cạnh đi gặp lão gia tử.
Mấy vị lão gia tử có quyền cao chức trọng trong giới huyền môn đều cười đầy ý vị với cô gái ấy, đặc biệt là lão gia tử nhà họ Lâu, mặt cười như hoa nở.
Rốt cuộc cô gái đó là lai lịch gì? Sao chưa từng thấy bao giờ?
“Đó là Du Tri đấy! Quán quân đại hội huyền môn năm nay của chúng ta!” Các cô gái xuất thân từ thế gia huyền môn lần lượt tiết lộ.
Thời buổi này các ngành nghề quan hệ mật thiết, các danh lưu tiểu thư có mặt không chỉ đến từ thế gia huyền môn, mà còn có cả giới chính trị và thương trường.
Các tiểu thư thế gia huyền môn lần lượt phổ cập cho các cô gái khác về những màn kinh điển của Du Tri tiểu tỷ tỷ trong đại hội huyền môn.
Những người từng là fan CP của cặp Du Tri và Lâu Vân sau khi xem trận tỷ thí giữa họ cảm thấy mình như sống lại.
Trong chốc lát, cái tên Du Tri lan truyền khắp bữa tiệc sinh nhật.
Lúc này, tiếng nhạc bỗng nhiên ngừng lại.
Chỉ thấy nhân vật chính của bữa tiệc sinh nhật hôm nay, Tống Thừa, đứng trên sân khấu, nâng ly rượu nói với mọi người: “Hoan nghênh mọi người trong trăm công nghìn việc đến tham dự sinh nhật của tôi... Nếu có chiêu đãi không chu đáo, mong mọi người lượng thứ...”
Du Tri đứng trong góc, ngước mắt nhìn Tống Thừa trên sân khấu. Trưởng tôn nhà họ Tống, đã được công bố là gia chủ tương lai của Tống gia.
Sống mũi cao thẳng đeo một cặp kính gọng vàng, tóc chải chuốt gọn gàng, mặc bộ vest trắng, trong từng cử chỉ toát lên vẻ quý phái.
Tống Hân là em trai ruột của hắn ta nhỉ. Có người em trai như thế, xem ra người anh này không đơn giản như bề ngoài. Du Tri bĩu môi.
Hiện tại người nhà họ Tống, cũng chỉ có Tống Hồi trông có vẻ lương thiện. Màn thăm dò cười nửa miệng của lão gia tử nhà họ Tống vừa rồi, đừng tưởng cô không hiểu.
Tống Thừa ba hoa một hồi mấy câu đẹp đẽ, mọi người liền tự do hoạt động, tận hưởng sự tiếp đãi của chủ nhà.
Bây giờ là lúc dạo quanh một vòng rồi.
Khóe mắt Du Tri khẽ nhướng, cười nói với Lâu Vân: “Tôi đi dạo một lát, lát nữa quay lại tìm anh. Được không?”
“Đi đi. Có chuyện gì thì truyền âm cho tôi.” Lâu Vân biết Du Tri đặc biệt đến Tống gia, chắc chắn có việc quan trọng, “Chú ý an toàn.”
“Vâng vâng.” Du Tri vội vàng đáp, lập tức biến mất.
Lâu Vân nhìn bóng lưng Du Tri rời đi. Hừ, con gái đúng là khó đoán, vừa nãy còn nắm tay anh nói không đi nổi, người trước mắt bước nhanh như bay này là ai đây...
Du Tri lén lấy từ trong túi xách ra tấm ảnh đen trắng của bố, nhìn lại lần nữa.
Không phải cô không nhớ mặt, mà là không nhìn nhiều lần thì không thể suy ra được diện mạo của bố.
Cậu bé trong ảnh... đúng vậy, một cậu bé mười tuổi đang ngồi dưới đất khóc rống. Dù khóc đến nỗi ngũ quan nhăn nhúm lại, cũng có thể mơ hồ nhìn ra cậu bé này lớn lên sẽ rất đẹp trai.
Bà nội nói hồi đó nhà nghèo, không chụp nổi ảnh. Tấm ảnh này là do một nhiếp ảnh gia đi ngang thấy bố cô khóc dễ thương nên chụp lén. Người đó rửa thêm một tấm tặng bà nội.
Thế là bà nội lôi ra tấm ảnh đen trắng lúc bố mười tuổi này cho Du Tri, bảo cô đến nhà họ Tống tìm người?
Cô thực sự muốn tạ ơn.
Du Tri đi giữa các giá đồ ăn, tình cờ lướt qua đám đông, đánh giá những người đàn ông trẻ trong đại sảnh. Một mái tóc đen dài xoăn nhẹ như rong biển trải dài sau gáy, vài lọn tóc dài theo bước chân nhẹ nhàng bay ra phía trước, lướt qua xương quai xanh.
Những người đàn ông có mặt từ lâu đã chú ý đến Du Tri đang đứng một mình. Họ không biết tại sao Lâu Vân lại để cô đi một mình, nhưng điều đó không ngăn cản họ tiến lên bắt chuyện.
Du Tri cầm một miếng bánh nhỏ, bỏ từng miếng nhỏ vào miệng. Lúc này, cô đã tê dại rồi.
Hiện tại cô đã từ chối lời tán tỉnh của 13 người đàn ông, đồng thời cũng nhìn qua tất cả những người đàn ông trẻ có ngoại hình nằm trong khoảng giá trị nhan sắc của cậu bé trong ảnh. Những người đó đều không phải người cô cần tìm.
Du Tri cẩn thận suy luận tướng mạo của bố trong ảnh, kết hợp với bát tự của bố, ông ấy quả thực đã qua đời.
Chẳng lẽ bà Tú Tú nhìn nhầm?
Du Tri ngước mắt, thấy một nam sinh đang đi về phía cô, sợ đến nỗi vội xoay người, đi về phía vườn sau. Ra ngoài hít thở không khí cũng tốt.
Vườn sau nhà họ Tống trồng đủ loại hoa của bốn mùa, cây cối cỏ non tràn đầy sức sống. Cảnh tượng như mùa xuân này lại xuất hiện ở Đế Đô tháng Mười Hai.
Du Tri cảm nhận linh khí trong vườn. Quả nhiên, bên dưới khu vườn được bố trí một tụ linh trận khổng lồ, linh khí nuôi dưỡng những cây cỏ hoa lá này.
Nhìn đóa mẫu đơn to kia kìa, sắp bị linh khí nồng đậm hun thành tinh rồi.
Du Tri ngồi trên ghế gỗ trong vườn, nhìn tấm ảnh của bố trong lòng bàn tay, khẽ thở dài.
Tìm người thật khó. Khó hơn bắt quỷ nhiều!
Du Tri tùy tay gọi ra trận tìm người của cô. Đây là trận pháp cô tự sáng tạo dựa trên chức năng nhập tọa độ bản đồ để tìm vị trí nhân vật trong game online.
Chỉ cần đối diện với trận pháp, nghĩ đến bát tự và diện mạo của một người, trận pháp sẽ xuất hiện một mũi tên chỉ hướng về phía người đó, đồng thời đánh dấu khoảng cách.
Trận pháp này không thể tìm hồn ma, chỉ có hiệu quả với người sống.
Du Tri đã từng đối diện với trận pháp này, nghĩ đến bát tự của bố và hình dáng trong tấm ảnh lúc ông mười tuổi trong đầu vô số lần, nhưng trận pháp đều báo không tìm thấy người này.
