Chương 25: Khó xử
Trong lòng Mộc Tử mừng thầm, xem ra cách của mình có hiệu quả.
Cô càng chuyên tâm kiểm tra, từng củ khoai lang lần lượt được cô phân loại và xếp gọn.
Nửa tiếng sau, Mộc Tử kiểm tra xong một đống khoai lang, ngẩng đầu lên xoa cổ thì thấy người phụ nữ ở ruộng bên cạnh đang lén nhìn về phía mình.
Mộc Tử giật mình, mình sơ suất quá rồi. Ruộng khoai lang trống trải vô cùng, hàng xóm xung quanh không có gì che chắn, thu hoạch thế nào rất dễ bị người có lòng để ý.
Cô lại hối hận vì sự bất cẩn của mình. Chuyện hôm qua đáng lẽ phải khiến cô coi trọng, vậy mà cô lại…
Haizz, xem ra mình đắc ý quá rồi, cứ thế này không ổn. Mộc Tử thầm cảnh giác trong lòng.
Cô giơ tay nhìn đồng hồ, hơn mười giờ sáng, cách giờ nghỉ lúc mười một giờ chỉ còn hơn hai mươi phút.
“Anh hai, anh ba, đừng đào nữa, mau đóng khoai lang lại, sắp trưa rồi.” Mộc Tử lớn tiếng nhắc nhở.
Mộc Trần và Mộc Vân vốn đang đào hăng say, hôm nay khoai lang dễ đào, hai người tràn đầy sức lực, định làm một trận lớn, nhưng thời gian không cho phép.
Hai người thu dọn cuốc, nhanh chóng bước tới.
“Anh hai, anh ba, hai anh đóng gói chỗ em đã kiểm tra xong, em đi kiểm tra chỗ còn lại.
Hai anh để ý một chút, đề phòng người khác.” Nói xong, Mộc Tử nháy mắt với hai người.
Mộc Trần và Mộc Vân hiểu ngay, biết hôm nay thu hoạch không ít, lại khiến người bên cạnh đỏ mắt.
“Không sao đâu em út, lát nữa anh cả và anh Lưu sẽ tới giúp, bọn họ không dám giở trò đâu!” Mộc Vân nói đầy vẻ bất cần.
Đây là chuyện sáng nay Mộc Phàm đã nói với Mộc Vân, Mộc Tử không biết.
Thời gian nhặt rác luôn trôi qua rất nhanh, đến khi tối về trung tâm kiểm tra ở ngoại thành thì đã hơn tám giờ tối.
Lần này Mộc Quân đích thân đến đón ba anh em Mộc Tử, chủ yếu vì hôm nay thu hoạch của họ thật sự hơi nhiều.
Chỉ riêng khoai lang nhiễm xạ cao đã hơn bảy nghìn cân, nhiễm xạ trung bình hơn một nghìn cân, nhiễm xạ thấp ít nhất, chỉ hơn một trăm cân.
Tổng cộng hơn chín nghìn cân khoai lang. Để tránh phiền phức, mấy người cố ý bảo Mộc Quân thuê một xe tải, đến tận ruộng khoai lang đón họ.
Khoai lang nhiễm xạ cao được bán hết, số còn lại đều được chở về nhà họ Mộc.
Ăn cơm, tắm rửa rồi lên giường ngủ. Có lẽ hôm nay đào khoai lang quá mệt, Mộc Tử vừa chạm giường, vài giây sau đã ngáy khe khẽ, ngủ một giấc trong tích tắc.
Văn Mai vào phòng nhìn một chút, về phòng mình rồi không nhịn được nói với Mộc Quân: “Mộc Quân, Tử Nhi vừa chạm giường đã ngủ ngay, rõ ràng là mệt lắm rồi, cứ thế này e không ổn.
Con bé mới thức tỉnh dị năng, vì đá năng lượng mà liều mạng như vậy, em sợ lỡ gặp nguy hiểm thì…”
Mộc Quân nghe nỗi lo của Văn Mai, hai tay ôm đầu, vò mạnh tóc, rồi khẽ thở dài, có chút khó khăn nói: “Văn Mai, em nói anh đều biết, nhưng dù không ăn không uống, chúng ta cũng không tích đủ điểm để mua đá năng lượng giúp Tử Nhi thăng cấp!
Huống chi, ngoài Tử Nhi, chúng ta còn ba đứa con trai.
Phàm Nhi hai năm nữa phải kết hôn, cần điểm mua nhà; Trần Nhi và Vân Nhi chưa thức tỉnh dị năng, cần mua thuốc thức tỉnh gen, cường hóa gen để trở thành gen cường hóa giả.
Chỗ nào cũng cần lượng lớn điểm, tiền lương của hai vợ chồng mình…”
Văn Mai ngồi bên mép giường, gương mặt cũng đầy vẻ chua xót và bất lực.
Khi con gái chưa thức tỉnh dị năng, họ cầu trời khấn phật mong con thức tỉnh; giờ con gái thức tỉnh rồi, lại phải lo lắng vì chuyện thăng cấp.
“Mộc Quân, ngày mai bàn với Tử Nhi một chút, chuyện con bé thức tỉnh dị năng e rằng phải nói cho bác cả nó biết. Không có sự giúp đỡ của bác cả, chẳng biết bao giờ dị năng của Tử Nhi mới thăng cấp được.” Một lúc lâu sau, Văn Mai mới nói ra suy nghĩ của mình.
Đây cũng là vì Văn Mai không biết dị năng hệ Mộc của Mộc Tử đã thăng cấp, nên mới sốt ruột như vậy, sợ vì mình mà ảnh hưởng đến tiền đồ của con gái.
Mộc Quân sững người một chút, bất đắc dĩ gật đầu đồng ý với đề nghị của Văn Mai.
Thật ra, đây cũng là khó khăn của phần lớn dị năng giả cấp một đến cấp ba.
Đá năng lượng quá quý giá, cách có được lại quá ít, nên độ khó thăng cấp ngày càng tăng.
Mấy viên đá năng lượng của nhà họ Mộc là gia sản Mộc Quân tích góp một hai chục năm.
Ban đầu là chuẩn bị cho bốn anh em Mộc Tử, một khi có ai thức tỉnh dị năng thì có thể hấp thu đá năng lượng, củng cố dị năng vừa thức tỉnh.
Mộc Tử ngủ một giấc đến sáng. Vì hôm nay có chuyện muốn bàn với Mộc Tử, Văn Mai cố ý không gọi cô dậy sớm. Còn đồng hồ báo thức của Mộc Tử vừa reo đã bị Văn Mai tắt đi, chỉ để Mộc Tử mệt lả được ngủ thêm một lát.
Mộc Tử mơ màng tỉnh dậy, vươn vai, giơ tay nhìn đồng hồ, chín giờ năm phút.
Cô tưởng mình hoa mắt nhìn nhầm, cố ý dùng mu bàn tay dụi mắt, nhìn lại, được lắm! Chín giờ sáu phút.
Thời gian này khiến Mộc Tử lập tức nhảy khỏi giường.
Trời ạ, giấc này ngủ lâu thật, hơn mười tiếng, đồng hồ báo thức cũng không đánh thức được mình.
Không đúng, đồng hồ không đánh thức được, sao người nhà không vào phòng gọi mình chứ!
Mộc Tử nhanh chóng rời giường, rửa mặt rồi lao ra phòng khách.
Chỉ thấy Văn Mai đang ngồi trên sofa, cô hơi kinh ngạc hỏi: “Mẹ, hôm nay mẹ còn ở đây? Không đi làm sao?”
Văn Mai nhìn con gái, có chút lúng túng nhìn Mộc Tử. Dù sao mấy hôm trước vừa đồng ý với con gái là giữ bí mật chuyện thức tỉnh dị năng, giờ lại muốn đổi ý, Văn Mai thật sự thấy ngại.
Mộc Quân thấy Văn Mai khó xử, đành nhận trách nhiệm về mình: “Tử Nhi, ba muốn bàn với con một chuyện.
Con thức tỉnh dị năng rồi, ban đầu chúng ta đồng ý với con, giữ chuyện này kín một thời gian.
Nhưng giờ chúng ta phát hiện, con thăng cấp cần đá năng lượng, mà nhà mình thật sự không có khả năng, không lấy ra nổi nhiều điểm như vậy để mua.
Ba và mẹ con bàn bạc, nghĩ bác cả con có quan hệ rộng, có lẽ giúp được con, nên muốn nói cho bác ấy biết chuyện con thức tỉnh dị năng.
Nhưng có nói hay không, chúng ta tôn trọng ý con.
Nếu con thật sự không muốn, vậy chúng ta không nói, chỉ là như vậy thì dị năng của con e rằng sẽ thăng cấp rất chậm.”
Mộc Tử nghe Mộc Quân giải thích, trong lòng khẽ động. Mấy ngày nay đi thu hoạch vụ thu, ngoài lúc ở ruộng lúa may mắn thu được mấy viên đá năng lượng, thời gian còn lại đến cơ hội tìm đá năng lượng cũng không có.
Thật ra cô cũng biết, dựa vào mình và gia đình thì căn bản không có cách nào có được lượng lớn đá năng lượng. Không có đá năng lượng cũng không thể giúp dị năng thăng cấp nhanh, đây là một vòng luẩn quẩn.
Trừ khi giống lần trước, nhân phẩm bùng nổ, đột nhiên có niềm vui ngoài ý muốn, nhưng chuyện đó quá huyền học, căn bản không phải cách.
Ngược lại, bác cả của Mộc Tử là Mộc Uy, vốn coi trọng tình anh em, luôn chăm sóc nhà họ Mộc.
Có lẽ, cô có thể thử tin một lần…
Cô hơi do dự: “Ba, bác cả thì…”
