Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Mở Siêu Thị Cứu Thế, Tìm Người Cha Thất Lạc > Chương 28

Chương 28

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 28 có bản audio.

Chương 28: Nó chắc chắn sờ thích hơn con hổ thối kia!

 

Chú gấu nhỏ thấy Tuế Tuế cả ngày ngồi không yên, cứ liên tục nhìn ra ngoài.

 

Nó sờ sờ bộ lông trên người mình, giọng u oán:

- Tuế Tuế, tớ sờ không thoải mái sao?

 

- Thoải mái chứ, tớ thích nhất là ôm gấu bông đi ngủ.

 

Nói xong, Tuế Tuế còn đưa tay xoa xoa một cái.

 

Mềm mại, mượt mà, cảm giác rất tuyệt.

 

Nghe Tuế Tuế nói vậy, tâm trạng của gấu nhỏ lập tức tốt lên.

 

Nó biết ngay mà, nó chắc chắn sờ thích hơn con hổ thối kia!

 

Đến năm giờ chiều, siêu thị đóng cửa.

 

Tuế Tuế quay đầu lại thì thấy Đại Hoàng đang ngoan ngoãn nằm bên cạnh.

 

Lam Hải cũng ở đó, sáng nay không kịp, giờ tiện thể dẫn Tuế Tuế và mọi người đi tham quan căn cứ.

 

Căn cứ của họ có khá nhiều trò giải trí, đều là những thứ để lại từ trước.

 

Sau này Lam Hải tiếp quản, nghĩ đến trạng thái tinh thần bấp bênh của mọi người sau tận thế.

 

Cứ thế vung tay một cái, những trò giải trí này mở cửa miễn phí cho cư dân.

 

Rồi thuê một số cư dân không có dị năng để dọn dẹp vệ sinh.

 

Đây cũng là lý do Tuế Tuế cảm thấy cư dân căn cứ Lam Hải đặc biệt hoạt bát.

 

Còn có sức sống hơn cả căn cứ Lâm Mộc.

 

Lam Hải mục tiêu rõ ràng, dẫn Tuế Tuế và mọi người đến trò giải trí gần nhất.

 

Khu điện tử.

 

Mắt Tuế Tuế sáng lấp lánh, trước đây cô bé cũng từng đi với mẹ.

 

Cô bé thích nhất là bắt gấu bông.

 

Mặc dù mười lần thì chín lần không bắt được...

 

Lam Hải nhìn vẻ mặt của cô bé là biết cô bé rất thích:

- Tuế Tuế, đi chơi đi, ở đây lấy xu game là được.

 

- Chị Lam Hải, những xu game này bao nhiêu tiền vậy?

 

- Không cần tiền, miễn phí, chơi thoải mái!

 

- Chà, chị Lam Hải, căn cứ của chị tốt thật đấy!

 

- Hề hề, Tuế Tuế bé bỏng, nếu em thích thì có thể ở lại luôn đấy nhé~

 

Gấu nhỏ thấy Lam Hải có vẻ muốn dụ dỗ trẻ con, vội vàng chen vào giữa hai người.

 

- Tuế Tuế, tớ chưa chơi mấy thứ này bao giờ, cậu dạy tớ đi.

 

- Được thôi, gấu nhỏ, chúng ta cầm xu game đi chơi nào.

 

Lam Hải bị chen ra ngoài cũng không thấy có gì sai, chị mỉm cười đi theo phía sau.

 

Đại Hoàng bị họ để lại ở cửa khu điện tử.

 

Thân hình nó hơi to, nếu vào mà va chạm lung tung thì hỏng mất.

 

Tuế Tuế dẫn gấu nhỏ đến chỗ máy bắt gấu bông trước.

 

Cô bé làm mẫu một lần, không bắt được.

 

Gấu nhỏ nhìn một cái là biết, nhưng lần đầu nó cũng không bắt được, đang tìm cảm giác.

 

Lam Hải thấy vậy, xung phong nói hồi đó chị là cao thủ bắt gấu bông.

 

Bảo Tuế Tuế chọn một con thích, chị nhất định sẽ bắt lên cho Tuế Tuế.

 

Lòng hiếu thắng của gấu nhỏ cũng trỗi dậy, nói muốn PK với chị!

 

Một người một máy, cùng 20 xu, xem ai bắt được nhiều nhất.

 

Máy bắt gấu bông một xu một lần, nếu may mắn thì nhiều nhất có thể bắt được 20 con đấy.

 

Lúc này trong khu điện tử cũng có một số cư dân nhỏ tuổi hơn.

 

Nghe thấy vậy đều đến xem náo nhiệt, có một người lớn tuổi nhất bước ra làm trọng tài cho họ.

 

Đại Tráng vừa đến khu điện tử thấy có náo nhiệt, cố chen vào.

 

Vừa vặn chen đến bên cạnh Tuế Tuế.

 

Hôm nay cậu ta lười biếng, không đến siêu thị mua đồ, đương nhiên cũng không quen biết Tuế Tuế - ông chủ nhỏ này.

 

Đại Tráng chỉ thấy cô bé trước mặt này thật đáng yêu, không nhịn được lên tiếng.

 

- Em gái, em mới đến à? Sau này anh bảo kê cho em nhé!

 

- Anh ơi, em mới đến, nhưng không cần anh bảo kê đâu.

 

- Ồ đừng khách sáo, anh tên Đại Tráng, tuy bây giờ anh chưa có dị năng, nhưng đợi anh lớn lên chắc chắn sẽ có dị năng.

 

- Anh Đại Tráng, em tên Tuế Tuế, em tin anh sẽ làm được.

 

Đại Tráng còn muốn nói gì đó thì bị tiếng hoan hô của mọi người xung quanh cắt ngang.

 

Gấu nhỏ là người đầu tiên bắt được một con gấu bông.

 

Lam Hải ngay sau đó cũng bắt được một con.

 

Cuối cùng, gấu nhỏ giành chiến thắng với 20 xu bắt được 20 con gấu bông.

 

Lam Hải nhìn gấu nhỏ với ánh mắt ngưỡng mộ:

- Chà gấu nhỏ, cậu mà có thể bách phát bách trúng! Mà còn là lần đầu tiếp xúc với máy bắt gấu bông, giỏi quá đi!

 

- Cũng thường thôi.

 

Gấu nhỏ nghe khen, khóe miệng không nhịn được cong lên.

 

Trong lòng ấn tượng với Lam Hải tốt hơn không ít.

 

Tuế Tuế cũng vội vàng vỗ tay cho gấu nhỏ, cô bé biết gấu nhỏ là giỏi nhất mà.

 

Bên cạnh máy bắt gấu bông có túi lớn chuyên dụng để đựng gấu bông.

 

Lam Hải và gấu nhỏ, một người một gấu bắt được cộng lại, đựng đầy bốn túi.

 

Đều tặng hết cho Tuế Tuế.

 

Tuế Tuế cười đến mức mắt sắp không thấy nữa rồi.

 

Ôi chao, cô bé phải xếp một hàng ở đầu giường!

 

Nhưng cô bé vẫn hỏi Lam Hải một câu, cô bé lấy một lần nhiều như vậy không sao chứ?

 

Nếu không được, cô bé có thể dùng vật tư để đổi.

 

Lam Hải phẩy tay tỏ vẻ không sao:

- Yên tâm, mấy thứ này trong kho của chị còn nhiều lắm, đều là lúc đi tìm vật tư tiện tay lấy về.

 

- Hề hề vậy em không khách sáo nữa.

 

- Đi thôi, dẫn các em chơi trò khác!

 

Chơi hết trò này đến trò khác.

 

Nói đến người chơi vui nhất ở khu điện tử, không phải Tuế Tuế, mà là gấu nhỏ.

 

Vốn dĩ những thứ này chỉ xuất hiện trong phim tài liệu về loài người mà nó xem.

 

Tự tay trải nghiệm mới thấy đúng là rất thú vị.

 

Gấu nhỏ thầm nghĩ, đợi nhiệm vụ kết thúc trở về Cục Quản lý Hệ thống, hay là nó làm một cái khu điện tử cho các hệ thống chơi nhỉ?

 

Tuế Tuế không biết gấu nhỏ đã nghĩ xa như vậy, đang đi theo Lam Hải ra ngoài.

 

Họ sẽ đến địa điểm tiếp theo.

 

Đại Tráng vẫn lén đi theo phía sau, khó chịu gãi đầu.

 

Trưởng căn cứ ở đó, cậu ta có nên tiếp tục đi theo không?

 

Đại Tráng thật sự sợ Lam Hải - trưởng căn cứ này.

 

Hồi mới đến căn cứ, cậu ta dựa vào việc bố mẹ và các chú các bác đều là dị năng giả.

 

Không ít lần đi cướp đồ của những đứa trẻ khác.

 

Còn dọa chúng không được nói ra, không thì sẽ bị đánh.

 

Chuyện này không biết thế nào lại bị Lam Hải bắt gặp.

 

Chị ta chẳng khách sáo chút nào, lập tức giữ Đại Tráng lại, tụt quần cậu ta ra đánh.

 

Đại Tráng tự cho mình là một đứa trẻ tám tuổi lớn rồi, lòng tự trọng không thể bị xâm phạm.

 

Không nói với người nhà, mấy ngày tiếp theo, lén lút đặt bẫy ở chỗ Lam Hải hay đi qua.

 

Sau đó cậu ta lại bị đánh vào mông...

 

Nghĩ đến đây, Đại Tráng không nhịn được đưa tay sờ mông mình.

 

Cảm giác vừa đau vừa nhục nhã đó, cậu ta nhớ mãi không quên.

 

Nhưng nhìn lại Tuế Tuế, Đại Tráng nghiến răng đi theo.

 

Tất cả bọn trẻ trong căn cứ cậu ta đều quen, căn bản không có cô bé nào xinh đẹp đáng yêu như vậy.

 

Cậu ta muốn kết bạn với Tuế Tuế!

 

Lam Hải từ lâu đã để ý đến cái đuôi nhỏ phía sau.

 

Chị nghĩ là Đại Tráng lại quên đau mông, muốn gây rắc rối cho chị.

 

Bắt đầu nghĩ xem nên để Đại Hoàng đi dọa cậu ta, hay là lại đánh cho cậu ta một trận?

 

Đang nghĩ ngợi thì họ đến trước cửa KTV.

 

Tuế Tuế chưa từng đến bao giờ, tò mò nhìn vào trong.

 

Chà, đèn đóm ở đây loè loẹt thật.

 

Lam Hải mở một phòng lớn ở máy tính tiền của sảnh, để Đại Hoàng cũng có thể vào chơi.

 

Mọi người đang định đi về phía phòng thì Đại Tráng phía sau vội vàng lên tiếng.

 

- Tuế Tuế, có thể cho anh đi cùng không?

 

- Anh Đại Tráng, anh cũng đến à, vậy phải hỏi chị Lam Hải.

 

- Hả?

 

Đại Tráng đành phải hướng ánh mắt mong chờ về phía Lam Hải.

 

Nếu không cho vào, không biết phải đợi ở ngoài mấy tiếng nữa.

 

Dù sao trước đây bố mẹ cậu ta hát ở KTV một lần là hát bốn năm tiếng liền.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi