Chương 32: Bố mẹ cậu đến với nhau thế nào?
Bữa cơm này ai nấy đều ăn rất vui vẻ.
Nói chuyện một hồi, Hứa Linh Linh và Lam Hải đã nắm tay nhau.
Đang bàn chuyện Lam Hải uốn tóc đẹp, ngày mai cô ấy cũng đi uốn.
Hứa Xuân Hoa không ngồi yên được, cầm khăn lau chỗ này chỗ kia.
Còn bưng cả đĩa trái cây lại.
Đại Tráng tiện tay lấy một quả quýt bóc vỏ, rồi chia cho Tuế Tuế một nửa.
“Tuế Tuế, ngày mai anh đưa em đến chỗ bí mật của anh chơi nhé, chỗ đó chỉ có mình anh biết thôi.”
“Vâng vâng, vẫn là năm giờ chiều à?”
“Chắc muộn hơn một chút, ngày mai bố mẹ anh về, anh phải ở nhà ăn tối.”
Tuế Tuế chớp chớp mắt: “Anh Đại Tráng, bố mẹ anh đến với nhau thế nào vậy?”
Câu hỏi vừa ra, mấy người đang tán gẫu cũng im bặt.
Người đang lau tủ cũng dừng lại.
Ngay cả chú gấu bông đang nghiên cứu sách kiểu tóc trên màn hình trong đầu cũng lặng lẽ tắt đi.
Trong phòng chỉ còn lại giọng nói hưng phấn của Đại Tráng.
“Bố mẹ anh đánh nhau một trận rồi mới quen nhau đấy! Sau đó lại hẹn nhau ra đánh tiếp, đánh qua đánh lại rồi tình cảm nảy sinh!”
“Ơ, sao lại khác với trong phim truyền hình thế nhỉ?”
“Mẹ anh bảo, phim truyền hình toàn lừa người thôi, mẹ nói cái này gọi là ‘thương nhau lắm, cắn nhau đau’.”
“Có lý nhỉ~”
Tuế Tuế nghiêm túc gật đầu, hoàn toàn không để ý đến vẻ mặt tái mét của những người khác.
Đại Tráng cảm nhận được Tuế Tuế tò mò về gia đình cậu.
Thế là cậu kể cho Tuế Tuế nghe câu chuyện tình cảm của bố mẹ mà mẹ cậu từng kể.
Tuế Tuế nghe rất chăm chú, thi thoảng lại gật đầu.
Đại Tráng càng hăng hái, nói đến khô cả miệng.
Cậu dừng lại định tìm nước uống, thì một cốc nước đã được đưa tận miệng.
Quay đầu nhìn, là Hứa Linh Linh.
Hứa Linh Linh trợn tròn mắt, cô ấy hoàn toàn là tay nhanh hơn não!
Đại Tráng tự nhiên nhận lấy, còn nói cảm ơn với cô ấy.
Tuế Tuế chống cằm, mắt sáng lấp lánh: “Anh Đại Tráng, bố mẹ anh tình cảm thật đấy, dù có đánh nhau một chút nhưng vẫn cảm nhận được tình yêu bên trong~”
Lam Hải bật cười: “Tuế Tuế bé bỏng, cháu còn biết cả tình yêu à.”
“Nhìn tính cách của anh Đại Tráng là cảm nhận được ngay ạ.”
“Hả? Có à?”
Đại Tráng gãi đầu, cậu chẳng thấy có gì đặc biệt cả.
Hứa Linh Linh nhanh nhảu đáp: “Đại Tráng chẳng sợ gì, tính tình phóng khoáng như vậy, nhìn là biết ngay được cả nhà cưng chiều.”
Chuyện trò đến đây, mấy người, trừ Tuế Tuế và chú gấu bông, cũng kể về gia đình mình.
Hứa Xuân Hoa hồi trẻ, gia đình cũng rất hạnh phúc.
Tiếc là một vụ tai nạn xe hơi, chỉ còn lại mình bà.
Nhưng giờ có cháu gái, cũng đỡ buồn hơn nhiều.
Còn Lam Hải là đứa con của một gia đình lớn điển hình.
Họ hàng gần như sống cùng một tòa nhà.
Ông bà ngoại ở tầng trên, ông bà nội ở tầng dưới.
Mỗi dịp lễ tết đều đặc biệt nhộn nhịp.
Vì vậy khi tận thế bùng nổ, họ cũng nhanh chóng đoàn kết bên nhau.
Số người chết ít hơn nhiều so với các tòa nhà khác.
Khi thành lập căn cứ, cả nhà cũng đồng lòng đẩy Lam Hải lên làm trưởng căn cứ.
Hứa Linh Linh thì khỏi phải nói, lúc này đã dựa vào bà rồi.
Bốn người đồng loạt nhìn về phía Tuế Tuế và chú gấu bông.
Chú gấu bông mặt không cảm xúc lên tiếng: “Tôi không có bố mẹ, Tuế Tuế là người nhà duy nhất của tôi.”
“Ôi chú gấu, chú nói vậy làm gì, chúng tôi cũng có thể là người nhà của chú mà.”
“Đúng đúng, tôi còn có một con robot biến hình, có thể cho nó kết bạn với chú, chỉ là nó không biết nói thôi.”
“Ừ, dù không phải người nhà, thì chúng ta cũng là bạn bè, bạn bè là người nhà theo một nghĩa khác.”
Chú gấu bông ngại ngùng cúi đầu.
Hu hu hu, mấy con người này nói chuyện hay thật đấy...
Làm gấu cảm động quá đi mất!
Nó ấp úng nghĩ ra một câu trả lời: “Biết rồi, nhưng mua đồ vẫn không giảm giá đâu.”
Bốn người giả vờ thở dài một tiếng, sau đó cười ầm lên.
Cười một lúc thì thấy có gì đó không ổn, Tuế Tuế, đứa nhỏ hoạt bát nhất trong đám, sao lại im lặng thế.
Nhìn lại, thì thấy Tuế Tuế chống cằm, ánh mắt thẫn thờ không biết đang nghĩ gì.
Hứa Linh Linh và Đại Tráng liều mạng nháy mắt với Lam Hải, bảo cô ấy lên tiếng hỏi.
Lam Hải xoa xoa cổ, tự trấn an mình.
“Tuế Tuế à, cháu đang nghĩ gì thế?”
“Ơ... cháu đang nghĩ về bố mẹ cháu...”
Vừa nghe giọng điệu này, bốn người cảm thấy không ổn.
Đưa mắt nhìn về phía chú gấu bông có vẻ biết chuyện.
Chú gấu bông lặng lẽ dời ánh mắt, nhìn tôi làm gì!
Đây là chuyện gia đình của Tuế Tuế, nếu con bé muốn nói thì tự nói.
Sao cũng không thể từ miệng tôi mà nói ra được!
Đại Tráng lên tiếng trước: “Tuế Tuế, bố mẹ em bị zombie cắn à? Vậy em đến nhà anh đi, anh chia bố mẹ anh cho em, rồi em làm em gái anh nhé.”
Tuế Tuế chưa kịp mở miệng, ba người kia đã sốt ruột.
“Này anh Đại Tráng, đến nhà tôi đi, nhà tôi đông người, ai cũng có thể chơi với Tuế Tuế, mà họ đều thích trẻ con.”
“Không được không được, đông người thì quan hệ xã hội phức tạp, hay là đến nhà tôi, tôi và bà tôi đều thích Tuế Tuế.”
“Sao các người lại đi giành với một đứa trẻ thế! Xấu hổ quá!”
“Chậc chậc, giành gì mà giành, bọn tôi đây là dựa vào thực lực.”
Đại Tráng tức đến đỏ mặt, mãi không nghĩ ra lý do để phản bác.
Tuế Tuế thấy cảnh này thì bật cười.
“Thôi nào, không có gì đâu, chỉ là...”
Tuế Tuế kể chuyện của bố mẹ mình ra.
Hứa Linh Linh đỡ cái miệng đang há hốc của mình lên: “Đây chẳng phải là kiểu ‘bế con bỏ đi’ kinh điển sao?”
“Đừng nói bậy.”
Hứa Xuân Hoa thấy bộ dạng không đứng đắn của cô cháu gái, không nhịn được mà đánh cho một cái.
Lam Hải lặng lẽ nuốt lời định phụ họa xuống.
Cô ấy không muốn bị đánh đâu.
Đại Tráng sờ sờ cái cằm hai lớp của mình, đứng dậy đi ra trước mặt mọi người.
“Anh Đại Tráng, anh ngồi đến tê mông à?”
“Ơ Tuế Tuế, anh chỉ là có vài suy nghĩ khác muốn nói với mọi người thôi.”
“Gì thế ạ?”
“Mẹ anh thường nói ở nhà, đàn ông là thứ không đáng tin nhất! Các cậu xem bố Tuế Tuế này, đến cả việc bạn gái mình có thai hay không cũng không biết, điều này chứng tỏ điều gì?”
Đại Tráng hùng hồn, ai nấy đều bị cuốn theo lời cậu.
“Chứng tỏ điều gì?”
“Chứng tỏ anh ta không phải một người bạn trai có trách nhiệm, đến cả chu kỳ kinh nguyệt của bạn gái cũng không nhớ, rồi bạn gái chia tay bỏ đi, anh ta cũng không thèm đuổi theo.”
“Có lý nhỉ, Đại Tráng không ngờ cậu nói hay thế đấy.”
“Này, bạn Lam Hải, đừng ngắt lời giáo viên.”
“…… Ờ.”
“Còn một điều nữa, giờ tận thế đã hơn một năm rồi, bố Tuế Tuế cũng chưa từng đến tìm mẹ con bé, đúng là một người đàn ông bạc tình!”
Chú gấu bông cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng nghe cũng có lý.
Nó nghe tiếp xem sao.
“Tóm lại, Tuế Tuế à, em vẫn nên đến làm con gái của bố mẹ anh thì hơn!”
“Cút!”
“Đi chết đi!”
“Tránh ra tránh ra.”
Ba người nhảy lên định cho cậu một trận, Đại Tráng chạy nhanh như bay.
Nhìn là biết bị đánh nhiều rồi, né tránh cực kỳ linh hoạt, bắt không nổi.
Tuế Tuế lặng lẽ ghi nhớ lời của anh Đại Tráng vào lòng.
Con bé sẽ đợi đến khi tìm được bố, rồi quan sát ông ấy.
Nếu bố đã có gia đình mới, hoặc nếu ông ấy đối xử với mẹ đúng như lời anh Đại Tráng nói, thì con bé sẽ không cần ông bố này nữa.
