Chương 34: Căn cứ bí mật
“Anh Đại Tráng, anh đang làm gì thế?”
“A ha ha... em Tuế Tuế đến rồi à, anh chẳng làm gì cả, đi thôi, anh dẫn các em đến căn cứ bí mật của anh.”
Đại Tráng nhanh chóng vứt đám cỏ trên tay, theo phản xạ định lau vào người.
Gấu bông không chịu nổi, đưa cho cậu một tờ khăn giấy ướt.
Cái thằng nhóc này sao mà bẩn thế không biết!
May mà nó có mang theo cái túi nhỏ, bên trong toàn những thứ nó nghĩ Tuế Tuế sẽ cần.
“Cảm ơn nhé, Gấu bông.”
Đại Tráng nhanh chóng lau sạch tay, vứt tờ khăn giấy ướt bẩn vào thùng rác.
Vì ở khu siêu thị này có vài người mua xong là bóc ra ăn luôn, nên Lam Hải đã đặc biệt cho người lắp một cái thùng rác ở đây.
Đại Tráng dắt Tuế Tuế rẽ trái rẽ phải, cuối cùng lại đi ra biển.
Sau đó chui vào khu rừng ven biển đi thêm một lúc nữa.
Đến khi đôi chân Tuế Tuế sắp không chịu nổi thì một túp lều gỗ tồi tàn hiện ra trước mặt họ.
Gấu bông nheo mắt, bên trong có gì đó không ổn.
Đứa trẻ nào thì chẳng có cảm giác gì.
Tuế Tuế nhẹ nhàng chọc vào cánh cửa xiêu vẹo trước mặt.
“Anh Đại Tráng, đây là căn cứ bí mật anh nói sao?”
“Chưa tới đâu, nó nằm ở dưới này.”
“Ơ! Là mật đạo à?”
“Đúng vậy, đi thôi, dẫn các em đi mở mang tầm mắt, ngoài anh ra chưa từng có ai vào đây đâu.”
Đại Tráng khẽ đẩy, cánh cửa kêu rầm một tiếng rồi đổ xuống.
Cậu ngại ngùng đỡ nó dậy, định lắp lại nhưng không ngờ suýt nữa thì kéo luôn mảng tường gỗ bên cạnh xuống.
Gấu bông bất lực ôm trán, bảo là vào trước đi, lát nữa nó sẽ sửa.
Đại Tráng vui vẻ, dẫn họ đi về phía cái vại lớn trong góc.
Bên trong túp lều gỗ cũng tồi tàn chẳng kém gì bên ngoài.
Ngoài một cái vại lớn bị vỡ miệng, còn vài bộ bàn ghế thiếu chân thiếu tay ra thì chẳng có gì khác.
Thuộc dạng người khác liếc mắt một cái là chẳng buồn bước vào.
Đại Tráng nhấc bổng cái vại lớn gấp ba bốn lần người cậu lên, đặt sang một bên.
Tuế Tuế nhìn anh Đại Tráng, rồi lại nhìn cái vại.
“Anh Đại Tráng, anh khỏe thật đấy!”
“He he, mẹ anh bảo anh giống bà, bẩm sinh đấy.”
“Chà, em cũng muốn được như vậy.”
“Vậy em Tuế Tuế, em làm con gái của mẹ anh đi, biết đâu lại giống bà ấy.”
“Thôi, em có một mẹ là đủ rồi.”
“Thôi được.”
Đại Tráng cũng không nói thêm gì, sau cái vại được dịch chuyển đi là một cái hố đen ngòm.
Cậu đi đầu tiên, Tuế Tuế ở giữa, Gấu bông đi cuối.
Chưa đầy hai ba phút, phía trước đã xuất hiện một luồng ánh sáng xanh yếu ớt.
Càng đi sâu vào, ánh sáng xanh đó càng mạnh.
Đến khi Tuế Tuế và Gấu bông nhìn thấy thứ bên trong cái hố, cả hai đều im lặng.
Tuế Tuế thì kinh ngạc, bên trong toàn là sinh vật biển.
Từng con một bị nhốt trong những chiếc lọ thủy tinh trong suốt kiểu phòng thí nghiệm.
Lọ phát ra ánh sáng xanh.
Không một con nào cử động, trông cứ như đã chết vậy.
Còn Gấu bông thì bất lực, nó biết ngay là mạt thế này không đơn giản mà!
Những sinh vật biển này nhìn sơ qua thì chẳng có gì bất thường, nhưng nhìn kỹ lại.
Hoặc là có những vệt đốm kỳ lạ, hoặc là có màu sắc quái dị.
Thậm chí có con còn vượt xa kích thước bình thường.
Chẳng phải đây đều là động vật biến dị sao!
Đại Tráng đang kéo Tuế Tuế đi xem con sứa cậu thích nhất.
Đó là một con sứa lớn màu xanh đậm.
To bằng cả Tuế Tuế.
Và trên xúc tu cùng chiếc ô của nó có những “vệt đốm” hình bán nguyệt màu tím.
Trông vô cùng bí ẩn.
“Ở đây là lúc anh bị lạc đường vô tình tìm thấy, lúc anh đến thì mấy cái lọ này đã ở đây rồi.”
“Con sứa này đẹp thật, nó sống hay chết vậy anh?”
“Chắc là chết rồi, anh phát hiện ra chúng đã được hai tháng, lần nào đến xem chúng cũng không hề cử động.”
“Nhưng... vừa nãy em hình như thấy nó động đậy?”
“Em Tuế Tuế, chắc em nhìn nhầm rồi.”
Tuế Tuế gãi đầu, rõ ràng vừa nãy cô bé thấy con sứa này xoay về phía họ một chút.
Nhưng khi nhìn lại, nó lại không động đậy gì.
Tuế Tuế cũng không chắc chắn nữa.
Cô bé đang định gọi Gấu bông lại xem thì thấy Gấu bông nhanh chóng lướt qua từng cái lọ.
Sau đó nó nhìn họ với vẻ mặt nghiêm trọng: “Tớ hơi mệt, chúng ta về trước đi, hôm khác lại đến chơi.”
“Ơ, hôm nay cậu mệt nhanh thế à?”
“Ban ngày tớ làm việc nhiều, không được à?”
“... Thôi được, anh còn muốn kể cho Tuế Tuế nghe về mấy sinh vật khác ở đây nữa.”
Tuế Tuế nhạy cảm nhận ra chuyện không đơn giản, cười cười vỗ vai Đại Tráng.
“Không sao đâu, anh Đại Tráng, chúng ta vừa đi vừa nói cũng được mà.”
“Thôi được, vậy đi thôi.”
Hai người một gấu quay về, không hề để ý thấy những “vệt đốm” trên con sứa lớn phía sau đang từ từ nứt ra ở giữa.
Đợi khi ra khỏi mật đạo, dịch chuyển cái vại về chỗ cũ.
Gấu bông thúc giục hai người nhanh chân quay về.
Sau đó thấy Đại Tráng đi chậm quá, nó trực tiếp một tay xách một đứa chạy luôn.
Tuế Tuế thì không sao, hồi đầu Gấu bông mới xuất hiện bên cạnh cô bé, giúp cô bé thoát khỏi đám thây ma truy đuổi, cũng đã từng bế thế này rồi.
Đại Tráng thì có vẻ không ổn lắm, cậu cố gắng bịt miệng, sợ mình nôn hết bữa tối ra.
Đây đều là những gì cậu vất vả lắm mới ăn vào, không thể lãng phí được.
Gấu bông chạy một mạch đến siêu thị mới dừng lại.
Đại Tráng vừa được đặt xuống đã ôm thùng rác nôn thốc nôn tháo.
“... Ẹc... Gấu bông... cậu... vội gì chứ...”
Gấu bông không thèm để ý đến cậu, quay sang nhìn Tuế Tuế: “Tuế Tuế, mấy thứ vừa nãy đều là đồ sống, mà còn là biến dị nữa.”
“Hả?”
“... Ẹc... Cái gì!”
Tuế Tuế vẫn còn nhớ con sứa lớn kia, không khỏi rùng mình.
Cô bé nắm chặt cánh tay đầy lông mềm mại của Gấu bông.
“Gấu bông, vậy chúng ta làm sao bây giờ? Đi báo cho chị Nguyệt, để chị ấy xử lý à?”
“Tùy em thôi, muốn nói thì nói, không nói cũng chẳng sao.”
“... Ẹc... Chắc chắn... phải nói...”
“Anh Đại Tráng, em đi lấy chai nước cho anh uống, rồi anh mang ít đồ ăn vặt về, coi như em thay Gấu bông xin lỗi anh.”
“... Ẹc... Anh không sao...”
Tuế Tuế không nghe Đại Tráng từ chối, nhanh chóng mở cửa siêu thị, lấy khá nhiều thứ cô bé thấy ngon.
Còn giật luôn một cái túi ni lông, sau khi nâng cấp, quầy thu ngân cũng có thêm túi ni lông, nhưng phải tính phí.
Đa số khách hàng vẫn thích tự mang túi vải đến đựng hơn.
Đại Tráng uống nước xong cũng đỡ hơn, trên tay còn đeo túi quà Tuế Tuế tặng.
Cũng may cậu khỏe, không thì chẳng cầm nổi.
“Em Tuế Tuế, chuyện này cứ để anh lo, anh biết chỗ ở của chị Lam Hải.”
“Vâng, anh Đại Tráng đi đường cẩn thận nhé.”
“Yên tâm, về ngủ đi.”
Gấu bông vỗ vai Tuế Tuế, chuyện này bọn họ phát hiện sớm và báo trước một tiếng coi như là tốt lắm rồi.
Tuế Tuế thở dài, đi tắm rửa rồi thay bộ đồ ngủ ra.
Trong phòng có máy lạnh chạy 24/24, nên cô bé vẫn mặc đồ ngủ mỏng.
Gấu bông lên tiếng đánh trống lảng: “Cái cửa hàng tiện lợi thưởng từ nhiệm vụ lần trước, Tuế Tuế định đặt ở căn cứ Bạch Cân đúng không?”
“Vâng ạ.”
Trước khi đi, Tuế Tuế đã nói với Ngôn Hành rồi.
Nghe vậy, nụ cười của Ngôn Hành cũng thật lòng hơn hẳn.
Anh còn đặc biệt chừa chỗ ở quảng trường ra, để họ muốn đặt thế nào thì đặt.
