Chương 81: Hình như tôi đã nghe ở đâu về con mèo này rồi
Chờ Tuế Tuế tắm xong, ôm con mèo trắng đã được lau khô ra ngoài, thì thấy Lâm Lộ đang đứng cạnh quầy thu ngân với vẻ mặt đầy nghiêm túc.
“Chị Lâm Lộ, chị làm sao vậy ạ?”
“Chị không sao, đây là con mèo con em mang về à?”
“Vâng ạ, dễ thương không chị?”
Tuế Tuế xoa xoa con mèo trắng nhỏ trong lòng, con mèo trắng ngẩng đầu nhìn Lâm Lộ một cái rồi kêu “meo”.
Lâm Lộ nhìn vào mắt nó: “Ơ… còn là mèo mắt hai màu nữa, trông cũng bình thường, chỉ là hình như tôi đã nghe ở đâu về nó rồi…”
“Chị Lâm Lộ, chị mau nhớ đi ạ, em muốn đưa nó về nhà, chủ cũ của nó nuôi nó tốt lắm, chắc là lỡ tay làm rơi mất thôi, bây giờ chắc đang buồn lắm.”
“Để chị nghĩ xem…”
Lâm Lộ ôm cằm nghĩ một hồi lâu, chẳng nhớ ra gì cả.
Chắc là nghe ai đó nhắc đến một câu, bình thường có quá nhiều việc phải lo, nên chẳng thể nhớ ra được.
Tiểu Hùng và An An không biết từ lúc nào đã lẻn đến bên cạnh.
Sốt ruột nhìn chằm chằm Lâm Lộ, trong lòng thầm cổ vũ cho cô ấy.
Dưới ánh nhìn đầy mong đợi của mấy người, Lâm Lộ cười hề hề: “Chị không nhớ ra được.”
“Không sao đâu chị Lâm Lộ, em nghĩ cách khác vậy, không được thì cứ tạm nuôi nó trong siêu thị.”
“Không được!”
Tiểu Hùng và An An đồng thanh hét lên.
Tuế Tuế ngạc nhiên quay đầu nhìn chúng.
Tiểu Hùng mặt không đổi sắc lên tiếng: “Chúng ta giữ con mèo này ở lại càng lâu, chủ của nó sẽ càng buồn. Đã vậy, nếu chị Lâm Lộ từng nghe người ta nhắc đến lai lịch của con mèo này trong căn cứ, chi bằng để chị ấy đăng một cái thông báo hỏi thử xem sao? Siêu thị chúng ta có thể treo thưởng, hai hộp lẩu tự sôi!”
“Nhất trí!”
Lâm Lộ đồng ý rất nhanh, vốn dĩ cô ấy đã định lát nữa về sẽ hỏi thăm người ta. Giờ lại có thêm phần thưởng, vậy thì chuyện này càng dễ hơn.
Đồng ý xong, cô ấy nói một câu “tạm biệt” rồi vội vã chạy đi.
An An ngưỡng mộ nhìn Tiểu Hùng, Tiểu Hùng đúng là thông minh thật!
Nó phải học hỏi Tiểu Hùng thật nhiều!
Tuế Tuế cũng thấy Tiểu Hùng nói có lý, nếu không may bị lạc, phải xa Tiểu Hùng và các bạn, chắc chắn cô bé sẽ rất buồn, Tiểu Hùng và các bạn cũng sẽ rất buồn.
Cô bé xoa xoa con mèo trắng nhỏ đang ngoan ngoãn nằm trong lòng: “Mèo con mèo con, bọn chị sẽ sớm giúp em tìm được nhà thôi.”
“Meo ~”
Con mèo nhỏ khẽ cọ cọ vào tay Tuế Tuế.
Nhìn thấy cảnh đó, Tiểu Hùng và An An tỏ ra đầy oán khí.
An An ghé sát tai Tiểu Hùng, nhỏ giọng nói: “Tiểu Hùng, Tuế Tuế đã lâu rồi không vuốt ve bọn mình như vậy, cậu mau nghĩ cách đi!”
“Tớ cũng đâu thể vứt nó đi được, đáng ghét thật, con mèo hôi này.”
Tiểu Hùng tức tối bỏ đi.
An An gãi đầu, Tiểu Hùng không xong, vậy để nó làm!
Nó chờ mãi, cuối cùng cũng đợi đến lúc Tuế Tuế về phòng đi vệ sinh, để con mèo nhỏ một mình trên quầy thu ngân.
Đúng lúc này cũng không có ai, giờ ăn trưa đã qua rồi.
An An lén lút bò lại gần, trông có hơi đểu giả.
Nó chui xuống gầm quầy thu ngân, rồi thò một ngón tay ra khẽ chọc vào con mèo nhỏ đang ngủ gật.
Con mèo nhỏ mở mắt, nghiêng đầu nhìn An An đang thò nửa cái đầu ra.
Đợi một lúc lâu, thấy An An không có động tĩnh gì, nó lại nằm xuống ngủ tiếp.
Tiểu Hùng vẫn luôn lặng lẽ quan sát bên này cũng đầy vẻ khó hiểu.
Nó không nhịn được, bước nhanh đến vỗ hai cái.
Chết máy rồi à?
Không thể nào, chất lượng đồ của hệ thống không thể tệ như vậy được.
An An ấm ức ôm đầu: “Tiểu Hùng, cậu đập đầu tớ làm gì? Anh Văn Bân nói rồi, đầu không được đập bậy, sẽ bị ngu đấy.”
“Tớ còn tưởng cậu bị dính virus rồi chứ, cậu lén lút trốn dưới này làm gì thế?”
“Tớ… tớ vốn định nói với con mèo nhỏ này là đừng có bám lấy tiểu chủ nhân nữa, nhưng mà…”
“Nhưng mà sao?”
“Nhưng mà nó dễ thương quá! Cậu nhìn đôi mắt to tròn này, khuôn mặt nhỏ nhắn này, làn da trắng trẻo này xem.”
Khóe miệng Tiểu Hùng giật giật, nhìn con mèo nhỏ trước mặt mà không thể nào nói ra được câu nó xấu.
Đúng là khá dễ thương…
Nó lắc đầu, thôi kệ, dù sao nó cũng sống lâu hơn con mèo này.
Phải lý trí một chút.
Chắc chắn sau này nó vẫn sẽ là người ở bên cạnh An An lâu dài, không thèm chấp nhặt nhất thời này.
Chờ Tuế Tuế quay lại, vô tình phát hiện thái độ của Tiểu Hùng và An An với con mèo nhỏ đã tốt hơn hẳn.
Đặc biệt là An An, còn đặt con mèo nhỏ lên đầu nó nữa.
Một con robot và một con mèo ngoan ngoãn ngồi sưởi nắng trước cửa.
Mãi đến ngày hôm sau, mới nhận được tin tức về lai lịch của con mèo nhỏ.
Lâm Lộ vừa ăn bánh sandwich giăm bông trứng ngon lành, vừa nhấp từng ngụm sữa đậu nành nóng.
Tuế Tuế nhìn con mèo nhỏ đang nằm trên đầu Tiểu Hùng: “Chị Lâm Lộ, chị nói nó là mèo chiêu tài của khách sạn nào cơ?”
“Ừ, khách sạn Bạch Trà, nghe nói là do một người có quan hệ trên mở, nằm ngay trung tâm thành phố bên cạnh.”
Tiểu Hùng cau mày: “Bây giờ tình hình thế này, mà vẫn có thể mở khách sạn ở trung tâm thành phố, xem ra ông chủ đó không đơn giản.”
“Nghe nói trước mạt thế làm ăn buôn bán vũ khí, chỉ cần nộp đủ số lượng tinh hạch là có thể ở trong khách sạn, nghe nói đảm bảo an toàn tuyệt đối, trước đây có người trong căn cứ chúng ta đi ngang qua từng ở đó, ở bên đó cũng khá nổi tiếng.”
“Ơ thế con mèo nhỏ bé thế này, sao lại từ thành phố bên cạnh chạy sang đây được nhỉ?”
Câu hỏi của Tuế Tuế rất sắc bén.
Một con mèo chiêu tài của một khách sạn lợi hại, sao lại có thể chạy ra ngoài được?
Còn có thể vượt qua bao nhiêu nguy hiểm trên đường để chạy đến Tiểu Quân Sơn, mà lũ quái vật trên núi lại không ăn thịt nó, chỉ làm nó bị thương nhẹ thôi.
Ánh mắt Tiểu Hùng tối sầm lại, không nói gì.
Còn Lâm Lộ thì kéo Tuế Tuế và An An bắt đầu suy đoán, hay là người trong khách sạn mang con mèo ra?
“Tuế Tuế, An An, các em nghĩ mà xem, một khách sạn lợi hại như vậy chắc chắn sẽ có kẻ nhìn không vừa mắt, nhưng lại không dám ra tay bừa bãi, thế là bọn chúng ra tay với con mèo nhỏ yếu ớt vô tội!”
“Chao ôi chị Lâm Lộ, chị nói nghe có lý lắm, người đó xấu thật đấy.”
“Đúng đúng, xấu thật!”
Tiểu Hùng không tham gia vào cuộc trò chuyện của họ, lặng lẽ đi qua cửa khu đồ dùng hàng ngày để về phòng.
Con mèo nhỏ trên đầu nó dường như cảm nhận được điều gì đó, nhảy xuống định chạy.
Bị Tiểu Hùng tóm lấy gáy xách vào trong.
Đến phòng khách, Tiểu Hùng đặt con mèo nhỏ lên ghế sofa, vẻ mặt nghiêm túc nhìn nó.
“Mày có phải là thú biến dị không?”
“Meo?”
“Đừng giả ngu, mày nghe hiểu bọn tao nói gì mà, mày tuyệt đối không phải một con mèo bình thường.”
Con mèo nhỏ nhìn nó, không kêu nữa, hai bên cứ thế giằng co.
Cuối cùng vẫn là Tiểu Hùng thở dài, lên tiếng trước: “Tao chỉ muốn biết, mày có hại bọn tao không?”
Con mèo nhỏ lười biếng lắc đầu, rồi nằm ngay xuống ngáp một cái.
Nó cũng đâu muốn chạy lung tung, ở khách sạn Bạch Trà có ăn có uống, lại còn có người chơi cùng, sướng lắm.
Chẳng qua là do tiếng gọi kỳ lạ nào đó khiến nó nhất thời mất đi ý thức, đến khi tỉnh lại thì đã thấy mình ở Tiểu Quân Sơn rồi.
Vừa mở mắt ra đã thấy một đám quái vật kỳ hình dị dạng nhìn nó chảy nước dãi, đúng là làm mèo sợ muốn chết!
May mà nó đủ nhanh nhẹn và nhỏ con, phá vây trốn lên cây.
Nhưng chân vẫn bị thương, nếu không có Tuế Tuế và An An, chắc nó chết ở đó rồi, biến thành một con quái vật giống như lũ đó mất.
