Chương 99: Chừa Lại Cho Tôi Một Cái!
Điền Túc trơ mắt nhìn mấy tinh hạch cuối cùng của mình bị vét sạch.
Anh vội túm lấy thằng em đang định chạy, nghiến răng: “Chừa lại cho anh một cái!”
Điền Phi không tình nguyện lấy một tinh hạch cấp một nhét vào tay anh, rồi nhanh chân chạy mất.
Đúng lúc người tính tiền xong, cậu ta đứng thẳng ra quầy thu ngân nạp hết số tinh hạch vào.
“Nhóc con, giờ điểm tích lũy đủ chưa?”
“Đủ rồi, đủ rồi! Anh Điền Phi chỉ mua đồ ăn thôi à? Quần áo, đồ dùng và thuốc men không mua sao?”
“Hả? Anh còn chưa qua bên đó xem. Thôi, để lần sau. Mấy đứa ở đây bao lâu?”
Tuế Tuế liếc nhìn chú gấu nhỏ vẫn đang giúp người ta đăng ký tài khoản tích lũy bên ngoài, chần chừ đáp: “Khoảng ba bốn ngày, cháu cũng không chắc nữa ạ.”
“Vậy được, hôm nay anh sẽ ra ngoài giết xác sống lấy tinh hạch.”
Đúng lúc có người xách giỏ đồ đầy đến quầy tính tiền.
Nghe Điền Phi nói vậy, vội lên tiếng: “Phì ca, cho em đi với, em cũng hết tinh hạch rồi.”
“Được, lát nữa để anh trai anh hỏi mọi người, chúng ta lập đội cùng ra ngoài cho an toàn.”
“Vâng ạ, Phì ca.”
Nếu quay lại một ngày trước, có người nói với họ rằng họ sẽ liều mạng ra ngoài giết xác sống để lấy tinh hạch.
Chắc chắn họ sẽ ôm bụng cười ha hả.
Phải biết rằng ở căn cứ Tây Xuyên, để giảm số lần ra ngoài tìm thức ăn, đa số mọi người ngoài vui chơi ra thì chỉ ngủ nằm dài.
Đói quá thì hấp thụ tinh hạch, năng lượng của tinh hạch tuy không tạo cảm giác no nhưng cũng không chết đói.
Người thường có thể đi tìm người có dị năng hệ mộc và năng lực hệ thủy, đổi lấy một ít mảnh thực vật và nước.
Nhưng mảnh thực vật khó ăn kinh khủng, người thường gần như đều chọn rời khỏi căn cứ Tây Xuyên để đi đầu quân căn cứ khác.
Điều này dẫn đến việc cư dân ở lại căn cứ Tây Xuyên về cơ bản đều là người có dị năng, năng lực mạnh nhưng lại thích nằm ườn.
Vì vậy, lần này đến siêu thị mua đồ, mỗi người nhiều nhất cũng chỉ moi ra hai ba tinh hạch, nhìn thấy món muốn mua mà không đủ tiền thì vô cùng hối hận.
Trong số đó không bao gồm Điền Túc, vì tinh hạch của anh bị thằng em cướp mất.
Anh nhìn đồ dùng sinh hoạt, cái gì cũng muốn mua!
Nhưng không có tinh hạch...
Điền Phi đang ngồi trên bập bênh bên cạnh ăn khoai tây chiên uống cola.
Đột nhiên một bóng đen phủ xuống.
Cậu ta “xì” một tiếng định chửi, ngẩng lên thì đối diện với khuôn mặt không cảm xúc của Điền Túc.
Điền Phi theo bản năng nở một nụ cười, đưa túi khoai tây chiên trong tay ra.
“Anh, anh mua xong rồi à? Ăn chút không?”
“Ăn cái đầu mày! Hai ngày nay ra ngoài căn cứ giết xác sống kiếm tinh hạch trả nợ cho anh.”
“Anh ơi sao anh keo kiệt thế, chúng ta là anh em ruột mà.”
“Anh em ruột thì càng phải tính toán rõ ràng, hiểu chưa?”
Điền Phi bĩu môi, kể cho Điền Túc nghe chuyện cậu ta đã hẹn với người khác.
Điền Túc gật đầu, cảm thấy cùng nhau ra ngoài có người chiếu cố cũng không tệ.
Bèn kéo thằng em đến phòng phát thanh tuyên bố chuyện này.
Chú gấu nhỏ nghe thấy trên loa họ sắp ra ngoài giết xác sống, hài lòng gật đầu.
Nhiều người có ít tinh hạch không thèm xếp hàng nữa, ra cổng chính tập hợp trước.
Tuế Tuế kéo An An đi xem náo nhiệt.
Khi họ đến nơi, cổng chính đã đứng khá đông người.
An An tiện tay bế Tuế Tuế lên xem.
Điền Túc đang chia đội, mười lăm người một đội, cố gắng đảm bảo thực lực đồng đều.
Đội nào chia xong có thể ra ngoài trước.
Tuế Tuế thấy Liêu Tiểu Nhị mà họ gặp trước đó đang cầm một xâu chìa khóa đứng cạnh cổng ngáp dài.
“Nhóc con, đừng thấy Tiểu Nhị trông như kẻ lang thang tiều tụy vậy chứ anh ấy là người lợi hại thứ ba căn cứ đấy.”
Điền Phi không biết từ đâu chui ra, thấy Tuế Tuế nhìn mình thì cười nhướng mày.
Tuế Tuế chớp chớp mắt: “Vậy người lợi hại thứ nhất và thứ hai là ai ạ?”
Điền Phi đắc ý hất tóc: “Tất nhiên là anh và anh trai anh rồi.”
Còn ai là thứ nhất, Điền Phi tuyên bố không quan trọng, không cần giải thích!
Tuế Tuế nghiêm túc vỗ tay khen ngợi, làm Điền Phi vui đến mẹ, khóe miệng sắp bay lên trời.
“Cậu cũng chỉ lừa trẻ con được thôi, Điền Phi. Tôi thật coi thường cậu.”
“Hà Lãng! Liên quan gì đến cậu, lại muốn ăn đòn rồi hả? Có giỏi thì lại đây!”
“Đồ vũ phu chỉ biết đánh nhau.”
“Mẹ nó, hôm nay tao không đánh nát mồm mày thì tao Điền Phi sống uổng phí!”
Điền Phi vừa nói vừa tung một cú đấm, nhưng tên bốn mắt tên Hà Lãng kia cũng không vừa.
Hai người cứ thế một quyền một cước đánh nhau loạn xạ.
An An vội vàng đưa Tuế Tuế tránh xa một chút, đừng để dọa đến tiểu chủ nhân của nó.
Tuế Tuế trợn tròn mắt, cô bé cũng không hiểu sao mọi chuyện lại thành ra thế này.
Cô bé muốn lên tiếng ngăn cản, nhưng hai người đã đánh đến quên trời quên đất.
May mà động tĩnh bên này hơi lớn, Điền Túc ở phía trước nhìn thấy, mặt đen lại bước nhanh tới.
“Mau kéo chúng nó ra cho tôi! Đang làm cái trò gì vậy hả? Chưa ra ngoài giết xác sống mà hai cậu đã diễn tập trước rồi à?”
Hai người bị kéo ra đều trong bộ dạng thảm hại, kính của Hà Lãng bị đánh văng, nhặt lên chỉ còn nửa cái.
Anh ta bình tĩnh nhận lấy đeo vào, gật đầu với Điền Túc: “Chúng tôi không sao, đủ người rồi tôi đi trước.”
Nói xong liền cùng đội của mình rời đi, các đội khác nhìn nhau một cái cũng đi.
Trên sân chỉ còn lại đội của Điền Phi, hai anh em nhà họ Điền, Liêu Tiểu Nhị, cùng Tuế Tuế và An An đứng bên cạnh không dám lên tiếng.
Điền Túc xoa trán, nhìn mặt em trai mình xanh một mảng đỏ một mảng, lời mắng mỏ cuối cùng vẫn nuốt xuống.
Anh đỡ Điền Phi dậy, phủi bụi trên người cậu: “Thôi, đi nhanh đi, đồng đội của em còn đợi kìa. Ra ngoài cố kiếm thêm tinh hạch cho anh nhé.”
“Vâng ạ, anh...”
Điền Phi cúi đầu, được đồng đội dìu đi, đi ngang qua Liêu Tiểu Nhị thì bước chân khựng lại một chút, nhưng cuối cùng không nói gì.
Liêu Tiểu Nhị cũng chậm vài giây mới nhớ ra đi khóa cửa.
Điền Túc lắc đầu, đang định quay về văn phòng, vừa xoay người đã đối diện với đôi mắt long lanh của Tuế Tuế.
Anh giật mình lùi lại hai bước, sau đó cảm thấy như vậy có hại hình tượng, bèn đứng thẳng người ho khan hai tiếng.
“Tiểu lão bản, mấy người đến từ khi nào vậy?”
“Anh của anh Điền Phi, bọn cháu vẫn ở đây mà.”
Nghe cách xưng hô này, khóe miệng Điền Túc giật giật.
“Anh tên là Điền Túc, gọi anh là anh Điền Túc là được rồi.”
“Vâng, anh Điền Túc. Anh Hà Lãng và anh Điền Phi có quan hệ gì vậy ạ?”
“Mấy đứa thấy hết rồi à, còn biết cả tên nữa. Chuyện này...”
Điền Túc theo bản năng nhìn về phía Liêu Tiểu Nhị.
Liêu Tiểu Nhị như không nhận ra ánh mắt anh, ngáp một cái rồi lại chui vào phòng bảo vệ.
Thái độ này của anh ta rõ ràng là không muốn nói.
Điền Túc cũng không phải loại người thiếu đạo đức, đem chuyện của người khác ra kể.
Anh lắc đầu: “Không có quan hệ gì đâu. Hai đứa mau về đi, chỗ này tuy có cổng chắn nhưng vẫn khá nguy hiểm.”
Nói xong dường như sợ cô bé tiếp tục hỏi, anh vội vàng chạy mất.
Lần này lại không cần hình tượng căn cứ trưởng của anh nữa rồi.
