Chương 029: Vì sao
Tô Oánh và Ngô Manh vào trong biệt thự chỉ ngồi được một lát, thì từ nhà họ Du lại vang lên tiếng xe khởi động. Lúc này Tô Oánh mới thực sự thở phào nhẹ nhõm. Ngô Manh nhìn Tô Oánh, hỏi: “Cậu tránh họ làm gì?”
Một bóng người bên ngoài phòng nghe thấy câu này, không nhịn được mà tiến lại gần cửa phòng, cũng muốn biết câu trả lời.
Trong mắt Tô Oánh tối lại không rõ, tiếng xe bên ngoài biệt thự càng lúc càng xa. “Không sao, Ngô Manh, tôi phải đi đón một người bạn, cậu về trường Sư Đại trước đi, lát nữa tôi sẽ quay lại tìm cậu.”
“Tôi đi với cậu.” Sự hoảng loạn từ khi tận thế ập đến đến giờ vẫn chưa tan, dường như chỉ có ở bên cạnh Tô Oánh mới có cảm giác an toàn.
Ngô Manh không nhịn được nhìn Tô Oánh, lấy ra tấm thẻ “Phong Nhận” mà Tô Oánh đưa cho lúc nãy: “Tôi sẽ không làm gánh nặng đâu.”
Nghĩ đến biểu hiện trước đó của anh, khóe miệng Tô Oánh khẽ động: “Thực lực của cậu hoàn toàn có thể tự bảo vệ mình, không cần phải đi theo tôi. Tôi sắp phải làm rất nhiều chuyện mạo hiểm, cậu đi theo chỉ càng thêm nguy hiểm.”
“Tôi không sợ.” Ngô Manh trợn to mắt nhìn Tô Oánh, “Tôi tốt nghiệp trường cảnh sát mà!”
Tô Oánh hơi sững người, một người tốt nghiệp trường cảnh sát như Ngô Manh sao lại đến trường họ làm bảo vệ?
“Lúc nãy cậu vào trong nhà kiểu gì vậy?” Tô Oánh nghiêng đầu nhìn anh, vừa rồi cô đã tiêu hao sạch năng lượng thẻ trong cơ thể, nên phải nghỉ ngơi thêm một lúc ở đây.
Ngô Manh gãi đầu: “Cậu vừa vào nhà, tôi liền thấy một bóng đen lướt qua, mang theo mùi tanh tưởi, tôi liền vội đuổi theo.”
Tô Oánh nhìn Ngô Manh, nghiêm túc nói: “Cảm ơn cậu.”
Nếu không phải Ngô Manh đuổi theo, ba Du mẹ Du căn bản không thể kiên trì đến lúc cô chạy tới.
Ngô Manh vội xua tay: “Không sao, không sao, chúng ta là đồng đội mà.”
“Đồng đội…” Tô Oánh có chút mơ hồ, cô đã từng có rất nhiều đồng đội, kẻ phản bội, người rời đi, người chết trận… cuối cùng bên cạnh cô chẳng còn một ai.
Trong lòng khẽ động, mọi thứ làm lại từ đầu, cô phải nâng cao thực lực của bản thân, những người bên cạnh cô cũng nên nâng cao thực lực, sẽ không rời đi, kiên trì sống sót.
Trong mắt mang theo chút kiên định, khóe miệng nhếch lên một nụ cười: “Đúng vậy, chúng ta là đồng đội.”
Ngô Manh cũng cười, anh không chỉ thấy Tô Oánh thực lực mạnh, mà còn biết Tô Oánh không phải người xấu, càng biết Tô Oánh sẽ không quay lưng bỏ rơi anh.
Tô Oánh ngẩng đầu nhìn vòng xoáy năng lượng đang xoay chuyển trên bầu trời, nói với Ngô Manh: “Đi thôi, chúng ta đi tìm đồng đội tiếp theo của chúng ta!”
Ngô Manh nhìn Tô Oánh rời đi, vội vàng đuổi theo ngồi vào ghế lái: “Để tôi lái xe.”
Tốc độ lái xe lúc nãy của Tô Oánh đã dọa anh sợ, vai anh sưng đỏ đến giờ vẫn chưa tan, hơn nữa sắc mặt Tô Oánh vẫn còn tái nhợt, anh sao có thể để Tô Oánh lái xe được.
Tô Oánh liếc anh một cái, không nói gì đi thẳng vào ghế sau, dựa vào lưng ghế. Quả Quả không biết bây giờ thế nào rồi, cô khẽ nắm tay, chỉ lo Quả Quả sẽ mạo hiểm chạy vào lần nữa.
Ba Du mẹ Du đã an toàn, Tô Oánh phải đi tìm Quả Quả, xe của Ngô Manh lái rất êm.
Bùi Trách nhìn mà ngẩn người, Bùi Kiệt lái xe đi rồi mà anh ta vẫn quên mất Tô Oánh đã lái xe rời khỏi nơi này, liền chui vào gara nhà họ Du, người nhà họ Du đi không mang theo những chiếc xe khác, trong gara chắc chắn vẫn còn xe.
Tô Oánh dựa vào ghế, khẽ nhắm mắt, trong lòng không ngừng hồi tưởng lại mọi chuyện trước kia, đặc biệt là phương pháp rèn luyện cảm giác kia. Tô Oánh, người đã trải qua sáu năm tận thế, đặc biệt hiểu rõ việc rèn luyện phương pháp này tốt trong giai đoạn đầu quan trọng đến nhường nào.
Tô Oánh không ngừng vuốt ve cảm giác hơi khô cạn trong thức hải, từng sợi từng sợi gỡ rối, rồi khống chế cảm giác không ngừng ngưng luyện…
Đột nhiên mở to mắt: “Tăng tốc.”
Ngô Manh hơi sững người, theo bản năng đạp ga, có chút luống cuống hỏi: “Sao vậy?”
“Rẽ phải.” Tô Oánh lạnh giọng quát.
Ngô Manh lập tức đánh lái, vừa mới chuyển hướng xong, liền thấy phía sau đầy rẫy zombie. Con phố này vốn không có người, Ngô Manh không nhịn được quay đầu lại nhìn, cách đó không xa có một cửa hàng đang treo đèn kết hoa, hình như mới khai trương không lâu, nhưng đám zombie này lại tụ tập trước cửa một cửa hàng tiện lợi nhỏ.
Ngô Manh nhìn đến ngẩn người, Tô Oánh hơi nhíu mày: “Nhanh rời đi.”
Trên con phố này không chỉ có chừng đó zombie phía sau, động tĩnh của xe họ vốn không nhỏ, nếu tốc độ không đủ mà bị zombie bao vây thì sẽ rất phiền phức.
Ngô Manh lại giảm tốc độ: “Có người…”
Xe của Tô Oánh và Ngô Manh dừng lại, những người phía sau dường như nhìn thấy hy vọng, tiếng kêu càng lớn: “Cứu mạng, cứu mạng!”
Bọn họ như bắt được khúc gỗ duy nhất giữa biển cả, giọng đã khàn đặc. Tô Oánh nhìn qua gương chiếu hậu ra phía sau, trên mặt không chút biểu cảm nào.
Động tĩnh lớn như vậy, zombie không vây bọn họ thì vây ai?
Đám zombie này không có một con nào là zombie biến dị, mà bốn năm người trong cửa hàng tiện lợi nhỏ kia đều là đàn ông, thanh niên trai tráng, nếu trong số họ có một người có dũng khí, có chút thông minh thì cũng sẽ không bị nhốt bên trong.
Tô Oánh không muốn hành động, Ngô Manh không tăng tốc, có chút đáng thương nhìn Tô Oánh.
Tô Oánh liếc một cái: “Cậu có thể cho xe chạy vòng qua trước mặt đám zombie một vòng, rồi lập tức rời đi.”
Ngô Manh mừng rỡ, anh cũng nhìn ra, chỉ cần có cơ hội thì đám người kia có thể chạy thoát. Xe chạy vòng qua gần đó, chắc chắn sẽ thu hút sự chú ý của phần lớn zombie, chỉ cần những người bên trong có chút gan dạ là có thể xông ra.
Ngô Manh làm theo lời Tô Oánh, chưa kịp đến gần thì đám zombie phía sau đã bị thu hút, ngoại trừ vài con vẫn bám trên cửa, những con khác đều đã vây quanh xe. Ngô Manh vội đạp ga, húc văng mấy con zombie bên đường xông ra, chưa kịp thoát khỏi đám zombie, anh đã nghe thấy phía sau truyền đến tiếng chửi rủa: “Đồ khốn, quay lại đây, quay lại đây!”
Ngô Manh quay đầu nhìn lại, một đám lớn zombie đang đi theo phía sau họ, mấy người kia mỗi người đều đeo, xách những chiếc túi to, đập cửa cửa hàng tiện lợi, khiến những con zombie vốn đã đi theo họ lại quay về chặn cửa.
“Đi.” Tô Oánh lạnh giọng nói.
Ngô Manh lại quay đầu nhìn Tô Oánh: “Vì sao họ không chạy ra?”
Tô Oánh nhìn anh, đáy mắt không chút biểu cảm: “Họ không dám, họ trông chờ cậu đi cứu họ.”
Sự thản nhiên trong giọng nói của Tô Oánh khiến Ngô Manh khó có thể chấp nhận: “Chúng ta không mặc kệ họ sao?”
“Ngô Manh, vì sao họ lại ở trong cửa hàng tiện lợi, vì sao đám zombie lại vây quanh cửa hàng tiện lợi?” Tô Oánh ngẩng mắt nhìn anh.
Ngô Manh sững người, đám người kia trên tay đều cầm đồ, nhìn cũng không giống nhân viên cửa hàng tiện lợi, vì sao họ lại vào đó, tất nhiên là vào lấy đồ, đám zombie tự nhiên là bị họ thu hút tới.
Nhưng câu trả lời này Ngô Manh sao cũng không nói ra được.
Tô Oánh hỏi tiếp: “Nếu là cậu, trong tình huống đám zombie phần lớn đã rời đi, cậu sẽ làm gì?”
Xông ra. Ngô Manh đã có câu trả lời nhưng lại có chút trầm mặc.
