Chương 38: Kim Thuẫn
Ngô Manh vừa nói vậy, Kế Tiểu Tiểu liền hiểu rằng Ngô Manh e là đã sớm nghe lời Tô Oánh. Cô ta liếc nhìn Du Tử Húy bên cạnh, lên tiếng: “Dây leo của Tô Oánh lợi hại như vậy, mà Diệp Kỳ lại chẳng có gì... Dù sao Tô Oánh cũng không dùng đến, phí phạm thì tội lắm.”
Nghe Kế Tiểu Tiểu nói xong, Du Tử Húy cau mày: “Lần này ra ngoài chắc cũng nhặt được vài tấm thẻ, hay là hỏi Chung Hiếu Ngộ xem sao.”
Sắc mặt Kế Tiểu Tiểu biến đổi. Du Tử Húy rõ ràng đang từ chối việc để Tô Oánh đưa ra tấm thẻ kia. Cô ta sao có thể cam tâm? Huống chi lần này nếu không làm Diệp Kỳ hài lòng, sau này Diệp Kỳ còn nghe lời cô ta sao? Cô ta khẽ cụp mắt xuống. Diệp Kỳ dường như đã phát hiện ra điều gì đó trước đây. Không thể cứ thế này được. Kế Tiểu Tiểu lên tiếng: “Em chỉ nghĩ Tô Oánh không dùng đến...”
Tô Oánh cười khẩy một tiếng: “Tôi không dùng thì nhất định phải đưa cho cô ta à? Mà cô làm sao biết cô ta dùng được?”
Diệp Kỳ trong lòng xoay chuyển, cố tình cắt xén câu chữ: “Oánh Oánh định tặng tôi sao?”
Quốc Quả nhìn thấy cảnh Diệp Kỳ và Kế Tiểu Tiểu ép Tô Oánh đưa ra tấm thẻ kia thì không chịu nổi, quát lên: “Không được đưa!”
Tô Oánh lại mỉm cười hỏi: “Đưa cho cô, cô dùng được à?”
Mặt Diệp Kỳ tức giận đỏ bừng, nhưng Kế Tiểu Tiểu đã nhanh mồm nhanh miệng: “Vậy để Kỳ Kỳ thử xem sao.”
Kế Tiểu Tiểu nghĩ hay lắm. Cô ta tưởng ai cũng dùng được thẻ, đâu có biết việc dùng thẻ còn có hạn chế gì đó. Tô Oánh vừa nói vậy, cô ta liền đề nghị cho thử. Nếu dùng được thì tất nhiên là của Diệp Kỳ, chẳng lẽ Tô Oánh còn đòi lại được sao?
Tô Oánh xoay xoay tấm thẻ trong tay: “Tôi không dùng được, vốn định đưa cho đội trưởng Chung. Cô muốn thử thì cũng chẳng sao, nhưng dùng thứ này cũng phải xem thiên phú.”
Thực ra Tô Oánh đã sớm đổi sang tấm Kim Thuẫn trong tay. Cô còn phải ở lại trường Đại học Tô cùng Chung Hiếu Ngộ và những người khác, còn không ít chuyện phải phối hợp với hắn. Thực lực của Chung Hiếu Ngộ tăng lên cũng có lợi không nhỏ cho cô.
Diệp Kỳ càng thêm hưng phấn, nhìn tấm thẻ trong tay Tô Oánh như thể đó là của mình, đâu còn nghĩ đến thiên phú gì nữa. Tô Oánh cúi đầu, khóe mắt thoáng hiện ý cười, rồi ném tấm thẻ ra. Quốc Quả giật mình, muốn chộp lại tấm thẻ đó, nhưng Tô Oánh mỉm cười ngăn cô lại, khẽ nói: “Cứ chờ xem kịch hay.”
Diệp Kỳ nắm chặt tấm thẻ trong tay. Thời điểm này, tất cả mọi người hiểu biết về thẻ bài đều rất nông cạn, căn bản không biết phân loại thẻ. Người từng thấy thẻ cũng là số ít, chỉ biết rằng có thẻ là có kỹ năng. Diệp Kỳ kích động đến mức hơi thở trở nên gấp gáp. Cô ta nắm chặt tấm thẻ, trong lòng không ngừng nghĩ: nếu nhận được một kỹ năng cực mạnh, có thể đè bẹp Kế Tiểu Tiểu và Tô Oánh xuống dưới... Cô ta hiểu rất rõ, kỹ năng của Kế Tiểu Tiểu và Tô Oánh đều chỉ là phụ trợ. Nếu cô ta có được kỹ năng tấn công...
Vậy thì cô ta còn cần phải khúm núm nói chuyện với Kế Tiểu Tiểu sao? Cô ta còn phải nhìn sắc mặt người khác làm gì? Đến lúc đó, tại sao lại là Kế Tiểu Tiểu và Tô Oánh tranh giành Du Tử Húy?
Đây là ngày tận thế. Sau khi chứng kiến cảnh chết chóc, suýt bị đẩy ra ngoài cửa sổ, cô ta hiểu rằng mình phải có thực lực, phải mạnh hơn người khác, để người khác phải nhìn sắc mặt mình, nghe lời mình.
Nơi này tôn sùng thực lực, cảnh sát ở đây cũng chẳng còn tác dụng gì!
Những ý nghĩ trong đầu như cỏ dại điên cuồng mọc lên. Đôi mắt long lên sòng sọc nhìn chằm chằm vào tấm thẻ trong tay hồi lâu, nhưng chẳng có chút cảm giác gì.
Khóe miệng Tô Oánh càng lúc càng hiện rõ ý cười. Quốc Quả vui vẻ nói: “Đây là vấn đề thiên phú à?”
Kế Tiểu Tiểu thấy khóe miệng Tô Oánh cười, trong lòng khẽ giật mình. Tô Oánh đúng là cổ quái. Chẳng lẽ tấm thẻ đó có vấn đề gì? Nếu không thì tại sao Tô Oánh lại dễ dàng đưa tấm thẻ cho Diệp Kỳ như vậy?
Diệp Kỳ vùng vẫy một hồi lâu mà vẫn không có phản ứng gì. Mồ hôi lạnh tuôn ròng ròng, sắc mặt trắng bệch, miệng lẩm bẩm: “Không thể nào, không thể nào.”
Tô Oánh nhếch khóe môi: “Người và thẻ phải tương ứng. Biết đâu loại này không dùng được, loại khác lại hợp thì sao.”
Diệp Kỳ đỏ hoe mắt nhìn chằm chằm Kế Tiểu Tiểu: “Chúng ta đổi đi. Tiểu Tiểu, cậu lợi hại như vậy, nhất định dùng được tấm thẻ này. Tớ dùng thẻ của cậu.”
Kế Tiểu Tiểu nghiến răng, liếc nhìn Tô Oánh đang đứng xem trò vui. Cô ta vừa mới nghi ngờ tấm thẻ của Tô Oánh có vấn đề, làm sao có thể tự nguyện đưa thẻ của mình ra để đổi chứ? Nếu tấm thẻ đó Diệp Kỳ dùng được, cô ta đưa hay không đưa?
Nếu đưa, chẳng lẽ cô ta thực sự dùng tấm thẻ của Tô Oánh? Lỡ có vấn đề gì thì sao? Kế Tiểu Tiểu không dám đánh cược.
Trong lòng rối bời, nhưng ngoài mặt lại không dám lộ ra vẻ do dự. Cô ta khẽ khuyên: “Kỳ Kỳ, thử lại lần nữa xem.”
Sắc mặt Diệp Kỳ lập tức khó coi: “Cậu không muốn đưa cho tớ à?”
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn lên người Kế Tiểu Tiểu. Tô Oánh còn đưa, vậy mà cô ta lại không đưa? Cô ta ngẩng đầu nhìn sắc mặt Du Tử Húy, vẫn không muốn đưa: “Kỳ Kỳ, chẳng phải cậu đã có thẻ rồi sao? Hay là chưa nắm được bí quyết?”
Diệp Kỳ vội vàng hỏi, chỉ cần có khả năng, cô ta tuyệt đối sẽ không bỏ cuộc, càng không thừa nhận mình có vấn đề: “Các cậu dùng thế nào?”
Kế Tiểu Tiểu đành kể lại cảm nhận của mình cho Diệp Kỳ nghe, dù sao cũng còn hơn là đưa thẻ của mình ra. Nhưng Diệp Kỳ hì hục một hồi lâu vẫn chẳng thu được kết quả gì. Cô ta hoảng loạn: “Đưa thẻ của cậu cho tớ xem, tớ muốn thử. Sao tớ lại không có thiên phú được chứ?”
Khuôn mặt Kế Tiểu Tiểu cứng đờ. Thẻ đã đưa ra khỏi tay rồi thì còn có thể lấy lại được sao?
“Tô Oánh, cậu nhìn tấm thẻ này xem, sao tớ thấy nó không giống tấm trước vậy? Cậu có cầm nhầm không đấy?” Kế Tiểu Tiểu trong lòng xoay chuyển, mở miệng nói ngay.
Đây là đang nghi ngờ Tô Oánh đưa một tấm thẻ vô dụng khác để đối phó Diệp Kỳ. Tô Oánh thấy Chung Hiếu Ngộ bước vào, nhân lúc Diệp Kỳ còn chưa kịp phản ứng, liền rút tấm thẻ từ tay Diệp Kỳ, ném về phía Chung Hiếu Ngộ: “Kim Thuẫn, dùng để phòng thủ cũng tốt.”
Chung Hiếu Ngộ vốn vừa xử lý xong vấn đề an ninh trong chung cư, vừa bước vào đã thấy bầu không khí có gì đó không ổn. Đang định hỏi thì Tô Oánh đã nói một câu như vậy. Hắn cầm lấy tấm thẻ, nào còn tâm trí đâu mà để ý chuyện khác, lập tức không kìm được mà thúc đẩy năng lượng thẻ hệ Kim trong cơ thể tràn vào tấm thẻ. Trước mắt mọi người lập tức hiện ra một tấm khiên vàng dày đặc.
Sắc mặt Kế Tiểu Tiểu hơi khó coi, nụ cười cũng trở nên gượng gạo.
Chung Hiếu Ngộ gõ gõ lên tấm khiên, trong lòng vui mừng: “Tử Húy, cậu thử xem?”
Du Tử Húy đương nhiên sẽ không từ chối. Một cây băng trụ phóng ra, đập vào tấm khiên để lại một vết lõm nông, sau đó lập tức vỡ tan tành.
Chung Hiếu Ngộ càng vui hơn, nhưng trên mặt lại lộ ra chút tiếc nuối: “Tiếc là hơi nặng, sẽ làm chậm tốc độ di chuyển.”
Du Tử Húy cười nói: “Lòng tham không đáy.”
Chung Hiếu Ngộ cười lớn hai tiếng. Giờ đây có công có thủ, thực lực tăng vọt, hắn đương nhiên rất hài lòng, chỉ là muốn theo đuổi sự hoàn mỹ hơn mà thôi.
Tô Oánh khẽ mỉm cười nhìn Chung Hiếu Ngộ. Chung Hiếu Ngộ liên tục cảm ơn, còn Tô Oánh lại quay sang nhìn Kế Tiểu Tiểu.
Khuôn mặt Kế Tiểu Tiểu càng trở nên cứng đờ, ngay cả nụ cười cũng không duy trì nổi. Cô ta nhìn Diệp Kỳ bên cạnh, khóe môi khẽ động, nhưng mãi vẫn không thể mở lời.
