Chương 1: Đổi mạng lấy mạng
Tạ Ninh không ngờ, ngày đầu tiên trở lại thời điểm tận thế, cô đã bị bạn thân đẩy ra ngoài cho xác sống ăn.
Đầu óc đang nóng bừng vì sốt, vừa mở mắt ra, cả người đã bị một lực mạnh đẩy ra ngoài cửa.
Bên tai còn văng vẳng lời than vãn của bạn thân Mã Ngọc: “Tạ Ninh, đừng trách tôi, bây giờ không phải mày chết thì tao chết. Bạn bè bao năm, tao cũng không muốn, nhưng tao thật sự không muốn chết.”
Mã Ngọc nắm chặt cánh tay Tạ Ninh, quay mặt đi, không nhìn vào ánh mắt lạnh lùng của Tạ Ninh đang nhìn chằm chằm.
Bên cạnh, một bạn học khác là Hạ Chi đưa tay kéo cô lại.
“Cô ấy tỉnh rồi, Tạ Ninh tỉnh rồi! Mã Ngọc, hay là đợi thêm chút nữa?”
“Tỉnh gì mà tỉnh? Mày không thử nhiệt độ của cô ta à? Cô ta đang sốt cao liên tục, sắp biến dị rồi. Chẳng lẽ mày muốn đợi cô ta cắn người rồi mới giết? Bỏ cái tâm Bồ Tát đó đi, lúc này lòng tốt chẳng có tác dụng gì đâu.”
“Nhưng mà, sốt chưa chắc đã biến dị, rất có thể là giác tỉnh dị năng!” Hạ Chi vẫn còn do dự, dù sao cũng là bạn học bao năm, hơn nữa chính phủ đã phát thông báo khẩn cấp, giác tỉnh dị năng cũng kèm theo sốt cao.
“Thà giết nhầm còn hơn bỏ sót, chứ không thể liều mạng của mình! Hạ Chi, đừng nói nhảm nữa, lát nữa là không kịp!”
Mã Ngọc vẫn không dao động, cô ta gạt tay Hạ Chi ra.
Khoảnh khắc mở cửa –
Mã Ngọc vừa định đá Tạ Ninh ra ngoài, thì bị một bàn tay như gọng kìm nắm chặt lấy cánh tay.
Người đang sốt mê man, vậy mà sức lực lại lớn đến thế sao?
Mã Ngọc hít một hơi lạnh.
“Mày đúng là… vẫn ích kỷ như ngày nào.”
Tạ Ninh khẽ cười, nói từng câu ngắt quãng.
Giống hệt lựa chọn hai mươi năm trước.
Vì tự thoát thân, không quan tâm cô có phải đang giác tỉnh dị năng hay không, chỉ muốn đá cô ra ngoài cho xác sống ăn để câu giờ.
“Muốn dùng mạng của tao để đổi lấy mạng chó của mày à? Cũng phải xem mày, xem mày có đủ tư cách không.” Tạ Ninh bất ngờ túm tóc Mã Ngọc.
Tay dùng lực, giữ chặt gáy Mã Ngọc, rồi đập mạnh đầu cô ta vào cánh cửa.
“Rầm!”
Âm thanh nặng nề đến mức mấy cô gái có mặt đều giật thót tim.
Hoàn toàn không hiểu Tạ Ninh đã động tay thế nào, tóc Mã Ngọc bỗng chốc bốc cháy.
Hạ Chi và mấy người kia đều giật mình, còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy Mã Ngọc bị Tạ Ninh đá văng ra ngoài.
Mã Ngọc cùng cánh cửa đổ sầm xuống đất, không may đè lên mấy con xác sống.
“A!” Mã Ngọc kêu thảm một tiếng, ngọn lửa trên đầu lan sang xác sống, nhanh chóng cháy lan.
Xác sống không biết đau, chỉ vung tay gào rú trong biển lửa.
Còn Mã Ngọc thì bị bỏng đến mức kêu gào thảm thiết, lăn lộn trên mặt đất.
Lăn qua lăn lại, cả người cô ta lăn đến bên cửa sổ thấp ở hành lang, nhìn mưa như trút nước bên ngoài, rồi bất ngờ nhảy xuống.
“Mã Ngọc!!” Hạ Chi chạy ra ngoài, sợ đến mức gần như ngất đi.
Đó là tầng ba mà!
Mã Ngọc cứ nhảy xuống như vậy sao?
Truyện này hoàn toàn hư cấu, không liên quan đến bất kỳ tập đoàn, tổ chức hay cá nhân nào.
