Chương 3: Lửa cháy thiêu tâm
Mưa như trút nước, xối xả xuống mặt đất.
“Anh, anh nhìn kìa, giờ này mà vẫn có người liều mạng vào khu chung cư?” Một gương mặt bầu bĩnh như trẻ con áp sát vào cửa sổ, thích thú nhìn ra ngoài.
“Không biết nơi này đã bị zombie bao vây rồi sao?”
Cô nàng này gan thật đấy! Một thân một mình, cô ta định làm gì?
Cửa kính xe hạ xuống một nửa, màn mưa bụi theo đó bay vào trong xe.
Ngón tay thon dài của người đàn ông thò ra ngoài thử, “Mưa nhỏ rồi, xuống xe.”
Mưa nhỏ á?
“Xuống xe làm gì? Chờ đội A đón họ ra rồi chúng ta xuống sau, anh.”
Không thì mưa to gió lớn, xuống đó kiểu tóc bay hết!
“Xuống giúp cô gái đó, mày còn mặt mũi nào ngồi đây nhìn à?” Người đàn ông với tay mở cửa xe bên cạnh, đưa chân dài đạp một phát, trực tiếp đạp cậu ta ra ngoài.
Vô cùng lạnh lùng vô tình!
Gương mặt bầu bĩnh suýt khóc thành tiếng, cơn mưa xối xả ập xuống đầu khiến cậu ta gần như chết lặng.
Cả tiếng đồng hồ cậu ta mới tạo được kiểu tóc đó!
Dưới màn mưa gió, cả người cậu ta rối bời trong gió...
Đây là cái gọi là mưa nhỏ của anh á?
Rút khẩu súng giấu sau thắt lưng, cậu ta mặt mếu máo bước lên phía trước, từ xa đã thấy mấy con zombie trung niên bị cô gái chặt như chặt rau củ, ngã lăn ra đất.
Ơ? Xem ra chẳng cần giúp đỡ gì rồi?
“Chị gái này cũng ghê thật.”
Gương mặt bầu bĩnh quay đầu lại, thấy người anh trai lạnh lùng vô tình của mình cũng đã xuống xe.
Người đàn ông tay cầm một chiếc ô đen, dáng người thẳng tắp, cao ráo đứng bên cạnh xe.
Giữa màn mưa mù mịt, người anh trai trông mờ mờ ảo ảo, tựa như cây tùng, khối ngọc.
Chẳng trách ở kinh thành có bao nhiêu cô gái như thiêu thân lao theo anh mình, dáng vẻ và nhan sắc này thì theo không hề thiệt.
“Đang nghĩ gì mà mặt ngốc thế, đi giúp đi.”
“Giúp gì chứ, chị ấy oai phong lẫm liệt, thân thủ nhanh gọn, cần gì mình giúp.” Gương mặt bầu bĩnh lẩm bẩm, nhưng chân vẫn không tự chủ bước về phía chị gái.
Tạ Ninh chém xong một con zombie, quay đầu lại, lắc lắc cái đầu đang choáng váng.
“Chào!” Một gương mặt bầu bĩnh trông vô hại, đột nhiên xuất hiện trước mắt cô.
Gần như theo phản xạ, Tạ Ninh giơ rìu lên chém xuống.
Gương mặt bầu bĩnh vội vàng nhét súng vào thắt lưng, liên tục xua tay hét lên, “Đừng đừng đừng, chị ơi mở to mắt nhìn rõ đi, không phải zombie! Không phải! Là người! Em là người.”
Tay Tạ Ninh dừng giữa không trung, thở ra một hơi nặng nhọc.
“Chị ơi, trong khu chung cư này đầy zombie đấy, chị đến đây làm gì? Nhà chị ở đây à?”
Tạ Ninh không thèm để ý đến cậu ta, lau mặt rồi quay đầu chạy thẳng vào khu chung cư.
“Này cô bé, cái này cho cô dùng. Tiện hơn cái rìu của cô.” Đột nhiên, một thanh trường đao được đưa đến bên tay cô.
Tạ Ninh thuận tay cầm lấy, ngẩng đầu nhìn lên, trước mắt mờ mịt một mảng.
Giữa màn mưa, trong tầm mắt mơ hồ, cô chỉ thấy đôi mắt hoa đào mang ý cười của người đàn ông.
Không ổn, cơ thể như thể bị ngọn lửa dữ dội thiêu đốt, cảm giác bỏng rát thật khó chịu.
Nhiệt độ cơ thể cô bây giờ chắc không bình thường chút nào.
Phải nhanh chóng tìm em gái, nhất định phải làm xong trước khi cô ngất đi.
“Này cô bé, tình trạng này của cô tốt nhất nên tìm chỗ thức tỉnh trước rồi...”
“Cảm ơn.” Tạ Ninh lắc lắc thanh trường đao trong tay, nhấc chân chạy thẳng vào khu chung cư.
Thanh đao rộng khoảng năm ngón tay, dài vài thước, hơi giống kiếm, nhưng không hẳn là đao.
Mặt đao đen kịt, trông có vẻ tầm thường, nhưng khi chém zombie thì cực kỳ sắc bén.
Tạ Ninh thuận tay chém ngã một con zombie, bước dài chạy về phía tòa nhà trong khu chung cư.
