Chương 37: Chủ động thử sức
Tạ Ninh day day thái dương đang đau nhức, gắng gượng cười với cậu mình: “Cậu ơi, chắc cậu thức tỉnh dị năng lực lượng rồi đấy.”
“Lúc trước cơ thể có thấy khó chịu không, có sốt cao không?”
Tống Hữu Chí vội gật đầu: “Sốt thì không thấy gì, chỉ là có nửa tiếng đầu óc cứ nặng trĩu. À, mà tay còn nóng ran nữa!”
“Cậu còn tưởng là do ngồi mãi trong phòng họp nhỏ bí bách nên ngực khó thở đấy chứ.”
“Chúng ta rời khỏi đây trước đã, vừa đi vừa nói.”
Tống Hữu Chí vội kéo Tiểu Chu từ dưới đất lên, nhặt cuộn dây thừng quấn mấy vòng quanh vai, rồi vác nó chạy theo cháu gái.
Nói cũng lạ, cuộn dây thừng to này không biết từ đâu ra, mà lúc nguy cấp lại cứu được mạng Tiểu Chu.
Tạ Ninh, Tống Hữu Chí và Tiểu Chu, ba người leo thang bên cạnh lên tầng thượng, mở cửa an toàn.
Không có zombie, cả ba thuận lợi xuống tầng một.
Chỉ thấy một con zombie già, mặt đầy những vết nám vàng nâu, loạng choạng đứng dậy từ sau bàn làm việc.
“Là quản lý tòa nhà cũ.” Tiểu Chu bịt miệng khẽ kêu.
Tạ Ninh vừa định tiến lên, Tống Hữu Chí đã chặn cô lại: “Ninh Ninh, để cậu thử xem.”
Tạ Ninh gật đầu, chỉ vào chiếc hộp dụng cụ dài dưới gầm bàn cũ: “Cậu xem có gì dùng được không.”
Tống Hữu Chí qua lục lọi, móc ra một cái rìu cứu hỏa đã gỉ sét: “Chém chỗ nào đây, cháu gái?”
Thấy cháu gái chém zombie dễ như bổ dưa, một thằng đàn ông như cậu, sao có thể để con bé xông lên phía trước giết zombie mãi được.
Tạ Ninh chỉ vào con zombie đang lảo đảo tiến tới, làm động tác mẫu: “Đầu, chém xuống một chút.”
“Bốp!” Tống Hữu Chí một nhát rìu, chém thẳng đầu con zombie già rơi lăn xuống đất.
Cô nhân viên Tiểu Chu sợ hãi che mắt quay lưng đi, ôm lấy thân thể lạnh run cầm cập.
Một cái đầu lăn lông lốc trên sàn.
Con zombie già vẫn há miệng, phát ra tiếng “héc héc”.
Tống Hữu Chí kinh ngạc: “Sao đầu rơi rồi mà vẫn há miệng được?”
“Cậu ơi, cậu chưa phá hủy trung khu sinh mệnh ở não cậu ta.” Tạ Ninh bước lên, một nhát đâm xuyên qua đầu con zombie: “Phải làm như thế này mới được.”
“Cậu luyện thêm vài lần là có thể nắm được lực, chú ý khống chế.” Tạ Ninh vung thanh kiếm dài màu đen trong tay: “Dị năng giả đỉnh cấp, có thể khống chế chính xác dị năng của mình. Không lãng phí một chút sức lực thừa nào.”
“Mỗi một tia dị năng đều vô cùng quan trọng, lúc mấu chốt là thứ cứu mạng đấy.”
“Được!” Tống Hữu Chí nghe lọt tai, vẻ mặt nghiêm túc gật đầu.
“Vậy chúng ta mau rời khỏi đây thôi, quanh tòa nhà này khá yên tĩnh. Chúng ta ra ngoài đi đường tắt, đến công viên văn hóa chỉ mất ba năm phút. Mẹ và Tống Khả Hân chắc sốt ruột lắm rồi.”
“Vậy nhanh lên.” Tống Hữu Chí giục liên tục, quay người cầm lấy chiếc hộp dụng cụ cũ kỹ trong tay.
Thấy Tạ Ninh nhìn mình, Tống Hữu Chí cười: “Trong này nhiều dụng cụ nhìn đều hữu dụng, mang theo đi, dù sao cậu cũng có sức.”
Tạ Ninh “ừ” một tiếng, quay đầu nhìn Tiểu Chu đang run rẩy không ngừng: “Đi thôi.”
“Chú Tống, cháu lo cho chồng cháu và Kỳ Kỳ lắm.” Tiểu Chu vừa khóc vừa nói: “Cháu sợ họ sẽ gặp chuyện.”
Sao thế giới này lại trở nên đáng sợ đến vậy?
Chỉ trong một đêm, vạn vật đều thay đổi!
